The first 200 lines.
Dịch phụ đề: Danngoc Synctime: Duchuy2007
BÃO TỐ SÔ VIẾT THẾ CHIẾN THỨ II Ở HƯỚNG ĐÔNG.
Tháng 9/1943, theo sau chiến thắng vĩ đại của Hồng quân tại Kursk,
Tướng Vatutin và Tướng Koniev chỉ huy
cuộc phản công của quân đội Sô Viết ở Ukraina.
Mục tiêu trước nhất của họ là vượt qua con sông lớn Dniepr
và giải phóng thành phố Kiev.
Từ đấy, con đường sẽ dẫn về phía Tây,vào trung tâm của Châu Âu...
Bình minh một ngày hè năm 1943.
Những tia nắng đầu tiên hé cho thấy hàng đoàn người và xe cộ
đang băng qua cây cầu vượt sông Dniepr.
Họ đi về hướng Tây,
những đoàn dài xe cộ cứ cắm cúi đi, cả ngày lẫn đêm.
Sau lưng họ là tiếng pháo nổ ì ầm,
mỗi cú nổ đều khiến đám lính
quay đầu lo lắng nhìn về phía sau.
Nhưng rồi họ nghe thấy một thứ tiếng động mới.
Đám lính bắt đầu bỏ chạy, xô gạt đồng đội để giành đường.
Đó là tiếng cót két của xích xe và
tiếng gầm rú quen tai của động cơ tăng T-34.
7. GIẢI PHÓNG UKRAINA
Chiếc xe tăng phóng hết tốc lực về phía cầu,
và rồi vang lên tiếng nổ điếc tai.
Quân Đức đã phá nổ 3 đoạn của cây cầu Kaniev.
Thế là hết cơ hội cuối cùng để Bộ Tổng TM Stavka
cho xe tăng hành tốc vượt sông Dniepr.
Bộ binh Sô Viết đã vượt được sông ở nhiều nơi.
Nhưng không có xe tăng hỗ trợ, người Đức đã cô lập
được hết những đầu cầu nhỏ này.
Sau khi quân Đức bị đánh bại ở Kursk tháng 8/1943,
mặt trận bắt đầu bị đẩy dần về phía Tây.
Hồng quân tiến quân bằng một sức mạnh áp đảo,
với hơn 2,6 triệu người và 2.400 xe tăng.
Bộ Tổng TM Đức OKH lên kế hoạch để trụ vững trên tuyến sông Dniepr.
Quân Đức được lệnh đào chiến hào trên bờ sông phía tây,
lập ra Phòng tuyến Wotan.
Để làm chậm đà tiến của Hồng quân,
Cụm Tập đoàn quân của von Manstein
đã thực hiện chiến lược "vườn không nhà trống".
Mọi thứ không đem đi được đều bị đốt cháy hoặc phá nổ.
Không còn sót lại gì ở miền Đông Ukraina sau khi tất cả đã bị phá hủy một cách có hệ thống.
Thật là một trong những cảnh tượng kinh khủng
tại vùng đất có hơn 5 triệu thường dân thiệt mạng
trong chiến tranh, tức 1 phần 8 dân số.
Quân Đức vừa rút về phía Tây vừa phá hủy cầu cống
và phá nổ đường sắt.
Quân tiến công phải đi qua những vùng bị tàn phá nặng nề,
đè nặng lên ngành hậu cần của Hồng quân.
Nhiên liệu và đạn dược phải vận chuyển bằng xe tải băng qua hàng trăm dặm.
Trọng pháo và thiết bị làm cầu phà phải chật vật mới bắt kịp.
Tại phía Bắc Kiev, Quân đoàn Xe tăng Cận vệ 5 của Andrey Kravchenko
là một trong những đơn vị đầu tiên đến được sông Dniepr.
Andrey Grigorevich Kravchenko là vị tướng xe tăng đầy kinh nghiệm.
Lữ đoàn của ông đóng một vai trò then chốt trong Trận Maskva năm 1941.
Năm 1942 ông chỉ huy một quân đoàn Xe tăng
trong Trận Stalingrad, sau trận này đơn vị ông được đổi tên
thành Quân đoàn Xe tăng Cận vệ Stalingrad.
Năm 1943, ông tham gia trận đấu tăng nổi tiếng ở Prokhorovka
trong giai đoạn Phòng thủ Kursk.
Kravchenko có thân hình hơi vạm vỡ so với tiêu chuẩn lính xe tăng.
Thực ra ông to cao đến nỗi khi ngồi trên ghế xa trưởng
thì không đóng nổi cửa nắp xe.
Chiều rộng của sông Desna không ngăn nổi xe tăng
của Quân đoàn Xe tăng Cận vệ Kravchenko.
Không cần chờ đơn vị công binh làm cầu,
lính của ông bịt kín xe tăng và vượt qua sông.
Nhưng sông Dniepr thì quá sâu để băng qua theo kiểu ấy.
Chỉ có bộ binh dùng bè và phao
mới có thể qua nổi.
Họ lập thêm nhiều bàn đạp trên bờ Tây.
Ở phía Nam Kiev, Tập đoàn quân 40 và Tập đoàn quân
Xe tăng Cận vệ 3 có một thử nghiệm khác thường để vượt sông.
Khúc sông Dniepr ở đây rộng khoảng 600m,
và gần 1000 cọc gỗ đã được dùng để dựng
một cầu tạm đủ sức đỡ được xe tăng.
Các kỹ sư công bình phải làm việc dưới đạn pháo và mưa bom của quân Đức,
nhưng sau 10 ngày, cây cầu đã sẵn sàng.
Xe T-34 của Tập đoàn quân Xe tăng Cận vệ 3
bắt đầu lăn xích vượt sông Dniepr.
Trong khi đó, quân Đức tất bận củng cố tuyến phòng thủ.
Thủ đô Kiev của Ukraina nằm bên bờ Tây của con sông,
và không thể tiến công trực diện mà chiếm được thành phố.
Do đó, Tướng Vatutin, Tư lệnh Phương diện quân Voronezh,
quyết định thực hiện 2 mũi tiến công chọc sườn từ các đầu cầu vượt sông.
Suốt trong tháng 10, binh lính của Vatutin chật vật chiến đấu để mở rộng các đầu cầu bàn đạp.
Khi mùa đông tới, tưởng như chính chiến tuyến cũng bị đóng băng bất động.
Do đó Vatutin quyết định thay đổi kế hoạch.
Ông chỉ tập trung vào 1 đầu cầu và dùng tất cả
lực lượng thiết giáp của mình để đột phá tại đây.
Khoảng 40.000 chiến sĩ của Tập đoàn quân Xe tăng Cận vệ 3
cùng hàng trăm xe tăng được chuyển lên phía bắc trong bóng đêm.
Sáng ngày 5/11, Hồng quân tổ chức tấn công và lập tức
cắt đứt tuyến quốc lộ Kiev-Zhitomir.
Đường rút duy nhất của quân Đức đã bị chặn đứng.
Chẳng bao lâu, chiếc tăng T-34 đầu tiên đã vào được Kiev,
tiến theo con đường ngoằn ngoèo chạy từ hẻm đất tại quận Nyvky.
Ngày nay, con đường này vẫn còn được gọi là "Đường Xe tăng".
Tại ngay trong thành phố, những tòa nhà bốc cháy,
lửa đạn và pháo sáng đã biến đêm thành ngày.
Các tổ lái tăng Hồng quân nghiền nát mọi thứ và tiến vào thành phố Kiev.
Số quân Đức sống sót vội vã chạy trốn.
Đến rạng sáng, thành phố đã sạch bóng địch.
Quân đoàn Xe tăng Cận vệ Stalingrad 4
của Tướng Kravchenko được nối thêm
một danh hiệu vào tên gọi của mình: Kiev.
Hồng quân giải phóng Kiev
đúng 1 ngày trước kỷ niệm Cách Mạng Tháng 10.
Có tin đồn rằng Stalin đã ra lệnh rõ cho Vatutin:
Bằng mọi giá phải chiếm Kiev đúng kịp kỷ niệm Cách Mạng T10.
Nhưng có lẽ điều này không đúng sự thật,
nếu không Vatutin đã tung xe tăng đánh trực diện vào Kiev.
Thay vào đó, ông đã chọn cách cắt đứt đường rút của quân Đức
bằng cách bao vây thành phố từ phía Tây.
Mùa đông năm ấy, tại Ukraina diễn ra các trận đánh ác liệt.
Vùng thảo nguyên rộng lớn trống trải khi đóng băng cứng
thật lý tưởng để dùng xe tăng.
Cả hai bên đều tung ra lực lượng xe tăng dự trữ.
Tập đoàn Xe tăng 6 của Hồng quân
là đơn vị tăng cuối cùng được lập trong chiến tranh vào tháng 1/1944.
Nó được chỉ huy bởi người đã giải phóng Kiev, Tướng Andrey Kravchenko.
Tập đoàn quân mới của ông được thử lửa lần đầu
chỉ vài ngày sau đó.
Đầu năm 1944, Hồng quân đã tiến được tới
tận Zhitomir và Kirovograd.
Nhưng quân Đức vẫn giữ được vòng cung
kéo dài về phía Đông quanh thành phố Kaniev.
Hitler hoàn toàn không đếm xỉa tới thực tế và tin rằng
có thể dùng đây làm bản đạp tổ chức cuộc phản công tương lai cho quân Đức.
Bộ Tổng TM Liên Xô đã có kế hoạch riêng cho vòng cung này.
Chiến dịch Korsun-Shevchenko được bắt đầu ngày 24/1/1944.
Cuộc tấn công được dẫn đầu bởi Phương diện quân Ukraina 2.
Hai ngày sau, Phương diện quân Ukraina 1
cũng tham gia ở sườn đối diện.
Cuộc tấn công được dẫn đầu bởi 245 xe tăng và pháo tự hành
của Tập đoàn quân Xe tăng 6 của Kravchenko.
Pháo tự hành là loại pháo lớn đặt trên khung xe tăng
hoặc thứ xe tương tự.
Đó là thứ pháo di động dùng để
bắn hỗ trợ cho bộ binh và xe tăng.
Phiên bản hạng nặng SU-152 cũng có thể bắn hạ
các loại xe tặng hạng nặng Đức như Tiger.
Chỉ trong 5 ngày, xe tăng của Kravchenko đã bắt tay được
với Tập đoàn quân Xe tăng Cận vệ 5 của Rotmistrov
ở gần làng Zvenigorodka.
Gần 60.000 quân Đức đã bị bao vây.
Đội quân bị vây được gọi là Cụm Gruppe Stemmermann
đặt theo tên vị tướng chỉ huy nó.
Hai Tập đoàn quân Xe tăng Liên Xô giờ đây quay xuống phía Nam,
sẵn sàng đánh lui mọi cố gắng phá vây của Đức.
Đội quân Đức bị vây tiếp tục chống cự
trong niềm tin vững chắc rằng sẽ được tới cứu,
nhưng ai cũng nhớ tới số phận Tập đoàn quân 6
của Paulus ở Stalingrad mùa đông năm trước.
Tướng Konev, Tư lệnh Phương diện quân Ukraina 2,
đã hứa với Stalin sẽ có thêm 1 chiến thắng nữa.
Nhưng Hitler cũng tin tưởng mạnh mẽ như vậy rằng, chuyện như thế sẽ không xảy ra lần nữa.
Ông ta nói với đám quân bị vây:
“Các anh có thể tin tưởng vào tôi như đinh đóng cột,
"... nhưng hãy giữ vững và bắn cho đến khi nào hết đạn”.
Tướng Hube, Tư lệnh Tập đoàn quân Xe tăng 1,
đã gửi điện đài cho Stemmermann một câu đơn giản: “Tôi sẽ tới cứu anh. Hube”.
Trong khi đó, Không quân Đức Luftwaffe cố gắng gửi tiếp vận đường không cho Stemmermann.
Việc dựa vào tiếp vận đường không đã
trở thành tai họa trong Trận Stalingrad.
Luftwaffe đã không thể tiếp viện đủ
cho một đội quân 300.000 người.
Nhưng Cụm Stemmermann chỉ bằng 1/5 số đó.
Trong khi đó, von Manstein tập hợp các đơn vị thiết giáp lại
để lập thành đội giải cứu.
Ông chọn 2 quân đoàn xe tăng III Panzerkorps và XLVII Panzerkorps
do các tướng Hermann Breith và Nikolaus von Vormann chỉ huy.
Hermann Breith là một vị tướng xe tăng
đầy kinh nghiệm 51 tuổi,
là cựu binh trong chiến dịch đánh Ba Lan và Pháp và phục vụ
trong Bộ Tổng TM OKH trong cuộc xâm lược Liên Xô.
Sau đó ông ta chỉ huy một sư đoàn xe tăng, trước khi
lên nắm III Panzerkorps trong Trận Kursk.
Hồng quân bị tấn công bởi 4 sư đoàn xe tăng Đức,
được tăng cường 80 xe tăng Tiger và Panther thuộc Trung đoàn thiết giáp nặng 503 của Đại tá Bäke.
Tháng 2/1944, xe tăng chủ lực của Hồng quân
vẫn là loại xe T-34-76.
Chúng không thể đọ nổi với các loại tăng hặng nặng của Đức.
Quân Đức chiếm được làng Lysianka, nhưng vẫn còn cách
Gruppe Stemmermann vài dặm.
Giờ đây, quân tiếp viện Hồng quân đã tới -
Tập đoàn quân Xe tăng 2 của Tướng Bogdanov.
Cả hai bên đều gặp cảnh vô cùng khó cơ động.
Trong khi mùa đông năm trước khắc nghiệt khác thường,
mùa đông năm nay khá ôn hòa.
Tuyết tan đã biến đường xá thành những con sông bùn.
Trận đánh ở Túi vây Korsun-Cherkassy
đã trở thành bước quyết định của chiến cuộc mùa đông.
Và chính tại đây, loại xe tăng mới đáng sợ
của Liên Xô đã xuất trận lần đầu. Xe tăng IS.
Xe tăng Iosif Stalin IS-2 được thiết kế để
đáp trả kịp thời loại tăng Tiger của Đức.
Giáp trước của nó dày 120mm tương đương với của Tiger.
Và mặc dù kém chính xác hơn, tốc bộ bắn chậm hơn,
pháo chính 122mm của nó là mối đe dọa nghiêm trọng
với xe tăng hạng nặng của Đức.
No comments yet. Be the first to leave one.