The first 200 lines.
Trong các tập trước...
Khi chồng đầu chết,
Bree tưởng sẽ không còn gặp mẹ chồng...
Danielle dính bầu, Bree tìm cách giấu...
1 khi chuyện này đổ bể, tụi mình sẽ mất thể diện.
Cuộc tình vụng trộm của Carlos và Gaby trở nên nguy hiểm...
Nếu cổ làm trò như thế với tôi, gã kia sẽ "bốc hơi" luôn.
Và 1 người hàng xóm cũ trở về...
Tôi không muốn những ngày cuối của dì Lily sống ở viện dưỡng lão.
Chị thật tốt bụng.
Bà Lillian Sims trở về Wisteria Lane vào 1 ngày thứ Bảy...
Khi bà ra khỏi xe cấp cứu...
bà nhận ra...
khu xóm không khác gì lúc bà bỏ đi...
Rồi bà quyết định...
Lẽ ra phải nên sơn căn nhà màu xanh...
1 lúc sau...
bà tự hỏi liệu bà sẽ gặp lại chồng trên thiên đường...
Đây là những suy nghĩ...
trong đầu 1 cụ già...
khi bà về nhà chờ chết.
Dì cần gì,
cứ reo chuông thì con tới.
Dì xin lỗi đã gây phiền phức cho con.
Nhưng cũng hay là...
Dì sắp hết là gánh nặng của con rồi.
Đừng nói vậy...
Bác sĩ nói rất có thể dì còn ở lại với con cháu lâu mà.
Dì biết tình trạng của dì mà, Katherine.
Con không cần nói dối đâu...
Dì Lily...
Cảm giác sắp chết như thế nào?
Cũng không tồi tệ đến mức đó.
Dì thấy thật may mắn.
Khi con biết thời gian sống sắp hết,
con có cơ hội ngẫm lại cuộc đời mình.
Dì đã cố sống thật tốt.
Còn hơn cả "cố" cơ.
Chúa sẽ rộng vòng tay chào đón dì.
- Dì không chắc lắm. - Nói vậy là sao?
Dì cứ nghĩ về Dylan...
Việc chúng ta đã làm và che giấu.
Chúng ta làm việc phải làm thôi.
- Lẽ ra chúng ta phải cho ai đó biết. - Chúng ta không thể.
Dì biết điều đó mà.
Đó là 1 sai lầm.
Chưa trễ để sửa sai đâu.
Đời dì sắp chấm hết.
Nhưng không có nghĩa dì có quyền đi phá hoại cuộc đời người khác.
Dì không thể xuống mồ với nỗi cắn rứt này được.
Làm ơn! Chúng ta phải cho con bé biết chuyện đã xảy ra trong phòng này.
Tuyệt đối không được!
Khi nỗi cắn rứt về quá khứ dâng tràn...
Lillian nhận ra...
cái chết đến không đủ nhanh...
Cháu gái của bà cũng nghĩ như thế.
Có rất nhiều điều
Bob Hunter không thích về việc sống ở thành thị...
Và điều anh ghét nhất...
là chuột bọ.
Chuột ẩn núp trong các con hẻm...
Bầy ruồi lúc nhúc ở đống rác...
Những con bọ xâm nhập nhà của anh...
Anh đã cố theo cách em...
Cuối cùng, Bob cho bạn đời biết đã đến lúc rời thành phố.
Thế là...
họ chuyển nhà về ngoại ô...
Và họ sớm phát hiện ra ở ngoại ô...
- Chào anh hàng xóm! - cũng có loài "chuột bọ" riêng.
Chúng ta vẫn chưa được gặp mặt. Tôi là Susan Mayer, ở kế bên. Í!
Hi. Tôi là Lee.
Tôi qua chào thôi.
Tôi thấy họ khiêng đồ anh vào nhà, tôi phải nói vợ chồng anh rất có mắt thẩm mỹ.
- Cần giúp không? - Cần, anh không tin nổi đâu.
Tôi là Susan, ở kế bên.
Tôi là "bạn" của Lee, Bob.
Ra là "bạn"!
Bạn làm ăn việc gì vậy?
Dù là làm gì, đừng để hội liên hiệp ở đây biết anh làm việc ngoài nhà mình.
Bọn họ không được tốt lắm.
Thực ra...
Tụi tôi là bạn đời.
Như thế hay quá!
Tôi coi tv nhiều, nên tôi hiểu mà.
Các anh tuyệt lắm.
Cám ơn. Mong là tụi tôi có thể sống theo đúng kiểu mẫu của chị.
Đừng để ý!
Lee hay nổi quạu vu vơ lắm.
Đừng xin lỗi cho em.
Lee, em là người nói dọn về đây sẽ tốt cho Raphael.
Vậy là các anh có tới 3 người.
Như vậy chắc phải... ấm cúng lắm.
Ừ. Tụi tôi là dân gay nhăng nhít lắm.
Susan...
Đó là Raphael đấy!
Raphael là chó của 2 anh, dĩ nhiên rồi.
Tại vì mấy anh không sinh con được.
Ý tôi là... dĩ nhiên mấy anh có thể có con...
tại vì thời thế thay đổi... và các anh được cho phép rồi.
Thật là... con chó dễ thương.
Tôi về đây.
Hân hạnh được làm quen.
Nhớ ghé nhà chơi nha, Susan...
Em làm gì vậy?
Gì ạ?
Có quà gửi cho Danielle Van De Kamp.
Chị vui lòng ký vào đây.
- Cho nhà mình hả? - Quà của Danielle.
Lạ ghê! Ai lại tặng Danielle 1 cái vespa?
Biết ngay! là Phyllis - mẹ Rex.
Từ khi Rex chết, bả cứ tìm cách mua chuộc tình cảm tụi nhỏ.
Cái xe thiệt là hết ý mà!
Anh chắc Danielle cảm kích lắm đây.
Em không đưa cho nó đâu.
Còn món quà nào tệ hơn để tặng cho 1 con bé chửa hoang?
Con đâu có chửa. Cho con đi.
Con biết cảm nghĩ của mẹ về mấy cái xe 2 bánh mà.
Chúng quá nguy hiểm!
Tụi mình sẽ cho nhà thờ.
Hả?!
Cha Sikes nói cần chúng để đóng góp cho giải xổ số.
- Vậy đem cho cái xe hả? - Còn đỡ hơn lái nó để gãy cổ.
Mẹ biết con thèm 1 em vespa lắm mà.
Nghe lời mẹ, cho nhà thờ đi.
Dĩ nhiên trước đó, phải coi thử nó có chạy tốt không.
Đội mũ bảo hiểm đã!
Chán như con gián. Cứ để mẹ tự tác như thế sao?
Tất nhiên là không.
Nếu thắng cái giải xổ số đó, thì chúng ta giữ.
Hey.
Vui vì thấy em lại ngân nga vui vẻ.
1 tuần không phải hoá trị vui lắm chứ bộ.
Ờ. Chừng nào bắt đầu đợt cuối?
Tháng tới, cho nên em có thời gian vui vẻ trước khi cái cảm giác đáng ghét ấy đến.
Em mong tụi mình sẽ tận dụng tốt thời gian đó.
Em chắc chứ...?
Bác sĩ nói nhiều tháng nữa, em mới có hứng sex lại.
Thì em có hứng lại rồi nè!
Anh thắc mắc chuyện này từ hồi nào vậy?
Em đúng.
Bỏ qua cho anh.
Okay.
Đây là các lựa chọn cho anh.
chúng ta có thể làm cách lãng mạn, mở nhạc nhẹ, thắp nến.
Hoặc B: lao vào làm luôn...
Đã lâu lắm rồi.
Mong là anh còn nhớ cách làm tình.
Như việc lái xe đạp thôi, anh không quên được đâu. Giờ thì đạp xe đi nào.
- Anh làm gì vậy? - Sorry. Anh làm hỏng tóc em.
Anh chỉ chỉnh lại thôi.
Sorry. gần được rồi.
Kệ cha nó.
Em làm gì vậy?
Sáng nay, em làm rách nó. Tại ngứa muốn chết đi được.
- Như vầy thoải mái hơn. - Em chắc muốn tháo ra không?
- Em không lạnh sao? - Em không sao.
Sao vậy? Anh theo kịp chứ?
Yeah...
Chẳng qua là... hơi khuya rồi.
- Mới 9 rưỡi mà! - Cái lò nướng bị hư...
Sáng mai, người sửa chữa sẽ tới sớm.
Để mai rồi tụi mình hành sự nha.
Chị phải để tụi tôi làm chứ, Bree.
Chuyện đó dễ thương lắm,
Nhưng tôi không tổ chức tiệc mừng em bé đâu.
Tôi đã mua món quà đắt tiền lắm đó.
Tôi không cho chị trừ khi có 1 bữa tiệc để tôi khoe đâu.
Bree, nhìn nè!
Orson, em đã dặn phải cẩn thận!
Đây đâu phải con đầu lòng đâu mà phải làm tiệc với tùng.
Tôi thấy đâu có sao đâu. Nháy nháy!
Ừ, tiệc mừng em bé để vui vẻ, chứ đâu phải chỉ chuyện quà cáp.
Và chơi trò "Bụng mẹ bự cỡ nào nè?"
Sao cơ?
Ừ, tụi mình mua 1 cuộn chỉ, mỗi người cắt 1 đoạn,
sao cho vừa chu vi cái bụng của chị,
Ai vừa đúng nhất sẽ thắng giải.
Tôi không muốn tổ chức tiệc.
Nhìn anh nè!
Orson, cho anh chạy 5 phút nữa thôi!
Hay là bỏ tiệc mừng em bé,
Đợi sinh xong, tôi làm tiệc rửa tội luôn.
Mấy chị thấy sao?
Anh không sao!
Không sao hết.
Ôi Chúa!
Xin lỗi mấy cô.
Con nghe chuyện mấy cô nói về tiệc mừng em bé cho mẹ con rồi.
Con nghĩ con giúp được đấy.
Sao em phải tặng bánh cho hàng xóm?
Em đã gây ấn tượng đầu không tốt.
Nên em phải tự làm bánh tặng họ.
Nhưng em có làm cái nào đâu.
Em hâm nóng bánh anh mua ở tiệm mà.
Ừ, em không tự làm bánh. Ngạc nhiên hông!
Đâu cần phải bầu bạn với tất cả hàng xóm.
Sao em không bỏ qua đi?
Mike, họ sống cách tụi mình 4m rưỡi.
Nếu nhà mình cháy, em muốn họ quý mình đủ để gọi 911.
Ra là lý do đó.
No comments yet. Be the first to leave one.