The first 200 lines.
Thánh vật của Độc Tông là ưu đàm nghìn năm bất ngờ xuất hiện tại Dược Quỷ Cốc.
Không biết có bao hào kiệt võ lâm tới để tranh giành đây.
Biển mây của Dược Quỷ Cốc quả là danh bất hư truyền.
Phải đấy.
Dù có Bút Linh Lung của Mã Lương
cũng khó vẽ ra cảnh mây như ở đây.
Đứng trên xe mây ngắm biển mây,
đâu phải thứ mây Vu Sơn có thể so bì được.
Có thể khiến môn chủ Bát Quái hiểu sâu biết rộng đây lấy làm lạ,
thật đúng là hiếm thấy.
Ôi.
Nếu không phải bệnh tình của sư huynh nguy kịch,
ta cũng sẽ không tới Dược Quỷ Cốc
đi lấy ưu đàm nghìn năm.
Linh Nhi chúc mừng Bành bang chủ
dùng 500 lượng vàng đổi lấy Độ Ách Kim Đan.
Khi nào Cố Thất Thiếu mới tới vậy?
Mọi người đang chờ đợi ưu đàm nghìn năm đây này.
Bao giờ mới tới?
Cốc chủ tự có sắp xếp riêng.
Đã lâu thế rồi.
Tiếp theo
chính là thứ sánh ngang với Thiên Tâm Tán,
Độ Ách Kim Đan,
vòng Cửu Hoa Hổ Phách,
đó là thánh vật của Độc Tông
Ưu đàm nghìn năm.
Đây chính là ưu đàm nghìn năm sao?
Oa.
Có thể giải hàng nghìn loại độc,
sống lâu trăm tuổi,
và còn có
công dụng cải lão hoàn đồng.
Ta ra giá một nghìn lượng vàng.
Ta ra giá một chục nghìn lượng vàng.
Con mắt này của ta,
được làm từ ngôi sao rơi xuống.
Ai
cũng đừng hòng tranh với ta.
Con mắt này của ông
đọ được lại nửa ngọn Hoa Sơn của bọn ta sao?
Đúng thế, đúng thế.
Lui xuống đi.
Xin hỏi,
có thiệp mời của cốc chủ bọn ta không?
Cốc chủ Thất Thiếu
hái mất ưu đàm của tiểu thư nhà ta.
Ta tới kiếm ít đồ bổ dưỡng về bồi bổ cho tiểu thư.
Cút.
Đây nào phải nơi bà nên tới?
Biến đi, biến đi.
Ở đây chả có đồ bổ dưỡng gì đâu.
Đã là người sắp chết tới nơi rồi,
kêu gào la lối
ta cũng không bận tâm đâu.
Giả thần giả quỷ.
Chán sống à?
Ưu đàm nghìn năm.
Bắt lấy hắn.
Mưa châm hoa lê.
Tại sao huynh giết ong tím của ta?
Đường đường là Tần vương phi,
vậy mà lại giở thuật độc trùng trong vương phủ.
Lẽ nào định mưu hại bổn vương hay sao?
Chỉ có đám Trùng Tông tội ác chồng chất mới giở thuật độc trùng.
Với lại
bọn chúng không hề có độc.
Trước khi điều tra rõ thân phận của cô,
tốt nhất là cô nên an phận.
Nếu không...
Người đâu, Đường thiếu chủ xảy ra chuyện rồi.
Đường thiếu chủ.
Đường thiếu chủ.
Mau lên.
Mau dìu vào trong.
Nếu cô đã là độc y,
thì đừng để xảy ra sơ suất gì.
Nguy hiểm.
Bắt đầu từ lúc này,
giới nghiêm toàn phủ.
Mau lên.
Nhanh.
Đóng cửa.
Hàn Vân Tịch, mau lên.
May là độc trùng còn chưa vào đến tim mạch.
Nếu không thì
ta không cứu được đệ đâu.
Đừng tưởng cô chữa khỏi cho đệ đệ ta
là có thể hóa giải hiềm nghi cô là mật thám.
Nói lời cảm tạ
sẽ làm mất tôn nghiêm của Tần Vương à?
Đừng để Hàn Vân Tịch biết được
đệ đã đến Dược Quỷ Cốc.
Vương phi.
Ôi khỏi phải nói.
Chưa được bao lâu,
hiệp khách giang hồ trong cả phòng
toàn bộ đều bị bà ta đánh bay.
Khung cảnh đó
thật là hỗn loạn kinh khủng.
Đệ vừa nhìn
là biết ngay kẻ đó tới không có ý tốt.
Lúc ấy,
đệ vô cùng bình tĩnh
hô lớn một tiếng:
Mưa châm hoa lê.
Soạt, soạt, soạt.
Huynh đoán xem thế nào?
Ta nhắm trúng ngực bà ta,
sau đó thì biến thành một đống côn trùng.
Màu đen.
Dài thế này này.
Chạy nhanh kinh khủng ấy.
Vậy Cố Thất Thiếu sao rồi?
Vương phi tỷ tỷ.
Cô không biết đường gõ cửa hay sao?
Tỷ không cần phải lo cho Cố Thất Thiếu đâu.
Tối qua hắn
không có ở nhà trọ.
Vậy ta tự mình đi xem.
Huynh xem nha đầu hoang dại này đi.
Cô ta chả có tý giáo dục nào cả.
Lại còn quan tâm người đàn ông khác.
Theo đệ thấy,
tranh thủ huynh còn chưa bái đường với cô ta
bỏ quách cô ta đi cho rồi.
Thái hậu ban hôn thì có gì ghê gớm chứ.
Này, này, này.
Huynh xem, huynh xem.
Cô ta còn cưỡi ngựa của điện hạ đi mất, huynh xem đi.
Đó là ngựa của đệ.
Ngựa của ta?
Đi.
Đi.
Đi.
Đi.
Đi.
Dừng.
Còn không buông tay ra?
Đám hươu hoang ở bên ngoài Dược Quỷ Cốc đều bị trúng độc trùng.
Tình hình trong cốc
e là khó mà lường được.
Đường cáp treo của xe mây sao đứt hết rồi?
Ý trời rồi.
Có lẽ là do Thất Thiếu muốn cách ly độc trùng
nên chủ động phá hỏng xe mây,
cắt đứt con đường ra vào Dược Quỷ Cốc.
Xe mây...
Mây nào cơ?
Nếu đã như vậy
thì chúng ta cùng điện hạ về phủ thôi.
Thế chẳng phải là vừa đúng ý Cố Thất Thiếu sao?
Nhất định là huynh ấy đã quên mất cái này.
Oa.
Đẹp quá.
Đây là chim ngũ sắc của Thất Thiếu.
Ta mô phỏng theo tiếng sáo của huynh ấy.
Có nó,
chúng ta sẽ không bị lạc giữa biển mây.
Trước đây lấy thuốc toàn là bay trên trời.
Hôm nay mới biết còn có thể ngồi thuyền.
Đúng là mới mẻ thật.
Có độc đấy, điện hạ.
Không sao chứ?
Cũng may độc chưa ngấm vào da.
Không đáng ngại.
Biển mây này là màn chắn thiên nhiên của Dược Quỷ Cốc.
Sinh vật nơi này đều cực kỳ hung dữ,
độc tính cực cao.
Ngồi thuyền sẽ rất nguy hiểm,
thế cho nên mới phải dùng xe mây.
Đây là thứ mẫu thân cô để lại à?
Đây là thánh vật của Độc Tông.
Vậy mà ta lại không bảo vệ được nó.
Trời đất vốn không có gì toàn vẹn.
Cổ Độc Điển khuyết thiếu,
có lẽ cũng là theo lý này.
Nghe xong lời của điện hạ,
lòng ta cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Thất Thiếu là bạn tốt của ta.
Dược Quỷ Cốc gặp nạn,
phải khiến điện hạ mạo hiểm cùng ta rồi.
Không sao.
Đi thôi.
Đi mau.
Đợi ta với.
Xem ra không chỉ những người tới lấy thuốc,
ngay cả thợ trong kho, bà ta cũng không tha.
Những người này còn chưa mất ý thức,
mạch vẫn chưa loạn,
còn cứu được.
Nhưng độc đã vào tới tận tim,
không thể lấy ra được.
Không biết họ còn chống chịu được bao lâu nữa.
Đáng sợ quá đi mất.
Nếu không phải đệ dũng cảm chạy thoát
chắc cũng biến thành như thế này rồi.
Ta từng nghe nói có một vị gọi là Thiên Tàm phu nhân,
luyện một loại trùng độc kỳ lạ.
Loại trùng độc này đi vào tim từ kinh mạch,
No comments yet. Be the first to leave one.