The first 200 lines.
Không một ai.
Tôi đang đi giữa đám đông.
Cố gắng tìm chính mình.
Tôi thấy mình như cây đàn chưa bao giờ được chơi.
Đang chờ một người nhạc công?
Và tôi tự hỏi mình.
Tôi sẽ là gì đây ?
Phải chăng tôi muốn tìm lấy chìa khóa.
Để khám phá ý nghĩa của chính mình?
- Không một ai - Không ai cả.
Không ai ngoại trừ tôi.
Bạn đang đi giữa dòng người.
Và cố tìm lấy bản thân.
Trong cảm giác của một con búp bê trên kệ.
Ai sẽ lấy bạn xuống đây ?
Và bạn tự hỏi mình.
Ta sẽ là gì đây ?
Phải chăng bạn đang muốn tìm lấy chìa khóa.
Để khám phá chính bản thân bạn?
Hãy nói với lòng mình.
- Không ai - Không ai cả.
Ngoại trừ chính bạn.
Cuộc đời bạn trôi đi bên ngoài bóng tối của bức tường.
Hãy bật điện lên để xua tan bóng tối.
Bạn có băn khoăn điều gì là không đáng giá.
Và muốn mọi người đều nhận thức được điều đó.
Để kéo lên bức rèm tăm tối.
- Không ai - Không ai cả.
Không ai cả trừ ta.
Casey?
- Có vấn đề gì à, thầy Bast? - Không, không có gì.
Thầy chỉ hơi tò mò về lựa chọn trường của em thôi.
Lựa chọn á? À...
Em có nghe nói về học bổng vật lý Helen Stoller?
Không.
Nó dành cho một sinh viên trong bang này muốn cống hiến cho khoa học.
Vậy là thích hợp với Ann hoặc... Wyatt?
Không, chính em đấy.
Em có một cuộc gọi, Casey ạ.
Em á?
- Về cái gì ạ? - Vật lý.
Nướng không?
- Dạ... Chắc thế ạ. - Em rất may mắn đấy.
Nhiều người đã giành cả cuộc sống cho những cuộc gọi như thế đấy.
- Thầy đã có cuộc gọi thế nào ạ? - Thầy của em đã nói đấy .
Tất nhiên cũng một phần do điểm thi 11 A cộng của em.
Để có học bổng em cần một lá thư giới thiệu của tôi.
Và suy nghĩ về những đề án vật lý đặc biệt trong suốt hè này.
Một cái gì đó mang tính cá nhân cao và độc đáo.
Hãy cho họ biết một chút về em.
- Thầy nói đó là cuộc gọi cho tớ. - QED.
QED là thế nào nhỉ? Cậu cũng học vật lý tốt như tớ mà.
Không như nhau đâu . Tớ kém hơn cậu một chút.
Bằng nhau thôi.
Một ngày nào đó, hắn ta sẽ nhận ra là hắn ta cần gia sư môn toán.
Và gia sư đó sẽ là tớ.
Làm sao để chúng ta dự tiệc và nhận giải Nobel nhỉ.
Hey, cậu là Casey, phải không?
À, ừ.
Đây là giấy mời dự tiệc của bạn trai tớ.
Wow.
Cậu cùng phòng thí nghiệm hóa học với Julian Wilson, phải không?
- Mm- Hm. - Cậu đưa giùm giấy mời luôn nhé?
Cảm ơn.
Sao lại có cái kiểu khinh xuất thế nhỉ.
Mẹ thích thầy Bast.
Về chuyện tìm học bổng thầy là một thiên tài đấy.
Mặc dù người ta cho thầy rất ít thông tin.
Bây giờ giáo viên chẳng được coi ra gì...
- Mẹ thấy buồn. - Mẹ.
Mẹ quay lại đây , xin lỗi.
Con phải chứng tỏ thực lực của mình.
Ý con là một đề tài nghiên cứu khoa học cá nhân ?
Khoa học tự nhiên cần đánh giá khách quan mà?
Và thầy cũng muốn đánh giá con?
Toàn bộ bí quyết của việc học khoa học tự nhiên là tập trung vào con mắt.
- Con biết ai nói câu đó không? - Con đoán là một phụ nữ.
Là George Sand, một phụ nữ bị buộc sử dụng tên của nam giới.
Để xuất bản sách.
- Mẹ. - Rồi.
Dù sao đi nữa, mẹ cũng luôn kể với sinh viên của mẹ thế.
Các bạn sẽ hiểu bài nếu các bạn biết cách sử dụng đôi mắt.
Oh! Oh, không...
Cô ta bị khóa rồi.
Tớ thích ăn kem.
- Chúng ta đi được chứ? - Sh! Sh!
Nhìn kìa! Ấn tượng quá.
Cô ấy vẫn đứng vững.
Cô ấy chính xác quá...
Cậu biết không...
Tớ cá đó là một công thức khí động lực tuyệt vời.
Chơi tốt đi nào.
Chúng ta là.
Niềm mơ ước của mọi người.
Chúng ta trẻ và tự do.
Cuộc đời giống như cơn gió nhẹ.
Nếu bạn nhìn.
Cuộc đời như một con đường.
Thì bạn chính là người đào hố.
Không ai có thể nói không với chúng ta.
Chúng ta đang sống.
Và chúng ta.
Hãy làm những điều tốt nhất.
- Em làm cái gì cái gì ở đây thế? - Em, em...
- Sao em lại quay phim những vận động viên? - Em làm một đề tài vật lý.
- Sao em lại ghi lại vòng quay của cô ấy? - Không em chỉ định phân tích chuyển động của cô ấy thôi.
- Em làm việc cho ai? - Không ai cả.
Teddy, cậu đến đây một chút được không? Tôi sẽ gọi cảnh sát.
Không, em không nghĩ đó là vấn đề lớn đâu .
Em nghĩ đây là sân băng công cộng...
Thực hành cá nhân từ sáu đến mười giờ.
Họ đang tập luyện nhằm phục vụ giải đấu quốc gia.
Tôi nghĩ là em phải biết rõ điều đó.
Không, em chỉ là sinh viên. Em có thể đây.
Em có cả vở nữa.
Whoa, yeah.
Dứt khoát đây là mã gián điệp rồi.
- Cậu làm gì ở đây thế? - Em biết em đó à?
Bạn ấy rất giỏi khoa học.
Xem nào, cô xin lỗi, nhưng mà khi CIA muốn thử vài trò bẩn thỉu của họ.
Họ theo dõi cả những vận động viên trượt băng và mẹ của họ.
- Tina, tôi có ý này? - Frank, không phải bây giờ.
Em chỉ muốn chụp vài hình ảnh số hóa về máy tính thôi.
Để kiểm nghiệm vài học thuyết về năng lượng.
Được rồi, nếu Gen biết em và em muốn.
Để mũi sau kính và ghi chép một số thứ.
Tôi không quan tâm .
Nhưng có lẽ em cần mời phụ huynh đến.
Không thể nào.
Nhưng chưa có ai ngoài chương trình học bổng biết chương trình này.
Đây là thư ủy quyền của thầy giáo em.
Và đây là bằng lái xe.
Um... Đây là vài bức thư của các gia đình hồi em làm trông trẻ.
Giữ chuyển động nào, các cô gái.
Được rồi. Chúng tôi có đội Nikki Họ sẽ kiểm tra.
- Cô bé xinh đẹp. - Cảm ơn, má ơi!
Đừng nói với con gái tôi nhé. Nó đang tập.
Đừng làm bọn nó mất tập trung.
Không một từ nào đâu ạ.
Tớ không để ý việc cậu ở đấy đâu .
Nhưng nếu cậu đăng ảnh cú ngã của tớ lên trang web của trường.
Thì cậu chuẩn bị chuyển trường là vừa.
Được rồi, Nikki. Chúng ta làm lại lần nữa nhé.
Giữ chuyển động đi.
Rộng ra một chút, rồi đấy.
Hey! Không đi giày xuống sân tập!
Tôi xin lỗi.
Gen!
Chào anh yêu.
Gen!
Gen! Brian, nó đang tập. Cậu biết luật rồi đấy.
- Cháu chỉ mua bánh cho em ấy thôi mà. - Gen không được ăn cái đó.
- Nào mẹ, con đã mất bao nhiêu năng lượng rồi. - Chưa đủ.
- Một nửa giờ? - Chưa đủ nếu con muốn chiến thắng.
Cô nên dạy đội bóng bầu dục của chúng cháu. Chúng cháu có thể ngã thoải mái.
Nếu cậu không rời đây ngay, thì cậu sẽ ngã ngay bây giờ đấy.
Tạm biệt.
Mẹ không muốn cậu ta đến đây trong buổi tập.
Nhưng con có mấy khi gặp anh ấy đâu... Mẹ biết các bạn gái khác vẫn...
Con không giống các bạn gái khác. Người chiến thắng cần phải hi sinh.
Có thể họ chỉ giả dối.
- Tắt ngay đi! - Xin lỗi.
Bỏ đoạn đó đi.
Kết luật vô cùng đơn giản.
Năng lượng động lực học trong một cú nhảy.
Bằng một nửa khối lượng vận động viên nhân với bình phương vận tốc, trừ đi...
Tớ chịu không hiểu nỗi.
Nhưng... ?
Tớ không biết họ quan tâm tâm gì nhưng...
Giá như.
Thầy Bast nói tớ cần có một nghiên cứu cá nhân .
- Tớ biết làm gì đấy? - Mình chịu thôi.
Cậu đành cố gắng vậy.
Oh, em xin lỗi cô, Tina.
Em có cách nào nữa để thực hành bài học không ạ?
Em nghĩ em có thể viết tốt hơn về những quy luật vật lý.
Nếu em thực sự áp dụng chúng.
- Nếu như có cách nào để em... - Tốt thôi.
Chúng tôi cũng đang tổ chức một lớp dành cho người mới trong mùa hè.
Ba buổi chiều một tuần.
Học phí là $800.
$800?
- Bỏng ngô đây ! Em muốn ăn bỏng ngô! - Gummi Bears của em đâu ?
- Chị đưa rồi mà. - Bốn Hot Dog nhé chị!
- Oh, chị xin lỗi... - Chị chạm tay vào rồi đấy.
Ồ, tốt thôi, em không muốn ăn à? Chị sẽ ăn vậy.
Oh, chị hà hơi vào rồi đấy!
Chị không nên làm ở đây .
Lại gặp cậu ở đây ?
Um... Tớ đang làm việc. Vì cái đề tài khoa học ấy mà.
Không phải cậu sẽ đi nước ngoài bằng cái đề tài đó chứ?
Không phải, vì tớ hứa sẽ làm rồi như là cậu hứa sẽ trượt băng ấy.
Cái gì cũng được. Tớ đang chết đói đây . B. L. T. Giữ lại B, và L.
Um... Chắc rồi.
Thịt bò viên. Mứt cam khô. Không nhân.
- Cho tớ sa lát nhé. - Có ngay.
Chỉ cho rau diếp lạnh và một ít chanh thôi.
à, thêm một phần tư chén bơ nữa.
Ooh, bơ à!
Hôm nay thứ bảy mà. Tớ có thể ăn nhiều nếu tớ muốn.
No comments yet. Be the first to leave one.