The first 200 lines.
- Chào Meeber. - Chào buổi sáng, Tom.
Tôi muốn mua vé đi Chicago.
- Anh đi Chicago à? - Không. Một cô con gái khác của tôi.
- Khứ hồi? - Không. Một chiều.
Tạm biệt mẹ.
- Tạm biệt bố. - Tạm biệt Carrie.
- Chào tạm biệt chị Carrie đi con. - Tạm biệt Carrie.
Tạm biệt, Maudie. Đừng quên những điều chúng ta đã nói.
Tất cả lên tàu.
Để tôi giúp cô.
- Cảm ơn. - Không có chi.
Cô đi thành phố Columbia?
- Tôi sống ở đó. - Không đâu.
Tại sao, vì cô trông như vừa bước ra khỏi Đại lộ Michigan.
Họ có bảo cô không được nói chuyện với người lạ không?
Mọi người đều là người lạ cho đến khi cô gặp họ.
Suýt nữa thì bị cán, phải không?
Cho phép tôi được tự giới thiệu. "Drouet". Cha tôi là người Pháp.
Charles S. Drouet. S cho nụ cười. Charlie cho bạn bè của mình.
Tên đó đã được in trên thiệp. Ồ, mà không có gì. Quên nó đi.
Thử chà ngón tay cái của cô trên đó. Làm thử coi.
Cô cứ giữ nó. Tôi còn rất nhiều.
Dán nó vào kiếng soi của cô với các chương trình khiêu vũ, bưu thiếp.
Này, để tôi chỉ cho cô một mẹo mà tôi đã học được khi mới rời khỏi nhà.
Minnie, em gái tôi, đã đến Chicago mà không quen biết một ai.
Rồi cô gặp Sven. Anh ấy làm coi kho.
Và họ kết hôn.
Bây giờ cô ấy có một bé trai và một căn hộ có gas và nước máy.
- Mọi thứ đều ổn chứ? - Vâng. Anh nên xem những bức thư của cô ấy.
Và cô cũng sẽ làm như vậy, phải không?
Tôi có thể làm tốt hơn Minnie. Tôi đã tốt nghiệp trung học.
Vâng. Và dường như mọi chuyện sẽ ổn thỏa đối với cô.
Nam Chicago.
Đó không phải là nơi chúng ta sẽ xuống. Đó là khu ổ chuột. Đó là Nam Chicago.
- Đó là nơi tôi phải xuống. - Tôi không biết cô sống ở đâu.
Tạm biệt, ông Drouet.
Của anh đây, Sven.
Hello, Gussie.
Tôi sẽ đi bộ về nhà, ở đường La Salle.
Nếu là để tiết kiệm tiền vé, thì cô không nên.
Tôi đã nói với cô là cô có thể lấy tiền lẻ trong hộp tiết kiệm.
- Cô phải chà cho sạch da tay. - Ước gì tôi chà sạch được nó.
Minnie à, tôi ghét công việc của mình quá.
Tôi có thể ở đó cả 100 năm và không bao giờ có bất cứ điều gì đổi mới.
Tôi thậm chí không thể mua một chiếc áo khoác cho mùa đông.
Tôi không thể làm gì khác. Nếu cô muốn có cổ phần, cô phải làm việc để có được nó.
Nhưng bất kể cô kiếm được gì, tôi phải có 5 đô la tiền ăn ở.
Cô lúc nào cũng để dồn đống. Giữ cho nó di chuyển.
Ánh sáng quá tệ, tôi không thể nhìn thấy ngón tay của mình.
Cô có muốn nghỉ làm không?
Bỏ chân ra khỏi bàn đạp đi, đồ ngốc!
Giữ nó lại. Đừng cố lấy nó ra. Đừng kéo.
Từ từ quay ngược bánh xe lại.
Được rồi. Đây rồi. Chỉ xuyên qua móng tay.
Mọi người trở về chỗ làm. Không có gì nghiêm trọng.
Đi rửa tay cho sạch rồi nghỉ một ngày.
- Trước khi về hãy ghé bàn giấy của tôi. - Vâng, thưa ngài.
Không tệ lắm đâu, Carrie.
Đây là một đô la. Lương nguyên ngày. Cô có thể giữ tiền thừa.
Ký vào biên nhận này. Đánh dấu X nếu cô không ký được.
Tôi sẽ cho cô biết khi nào làm việc lại.
- Anh không biết tôi sống ở đâu. - Tôi sẽ tìm ra sau.
Này, cô, lại đây.
- Cô có tạp dề chưa? - Có, thưa ông.
Theo tôi.
Muốn tôi đưa chị về nhà không?
Sao tôi có thể về nhà? Tôi đã bị sa thải. Tôi phải tìm công việc khác ngay tức thì.
Cảm ơn Anna.
- Anh ấy sẽ xuống ngay. - Cảm ơn.
Ồ, xin chào. Chào Sally.
Cô bé, hổm rày cô ở đâu?
- Ở nhà chị tôi. - Thật vậy sao?
Tôi luôn nghĩ về cô, Sally, nhưng tôi bận rộn tối tăm mặt mày.
- Tên tôi là Carrie. Carrie Meeber. - Tất nhiên rồi, Carrie.
- Tôi chỉ muốn thử xem nếu cô còn nhớ. - Ông Drouet...
Charlie là tên, quyến rũ là trò chơi. Chuyện gì đang xảy ra?
Công ty của anh hiện có cần người không?
- Cho cô? - Vâng. Tôi vừa mất việc sáng nay.
Không, họ không thuê phụ nữ.
Tôi đã đi khắp thành phố. Tôi không tìm được bất cứ việc làm nào.
Cô nhìn có vẻ rất lo âu, Carrie.
Đây không phải là cô gái mà tôi đã gặp trên chuyến tàu đó.
Tôi đã làm việc trong một nhà máy giày.
Tôi bị kẹt ngón tay vào máy may...
- Cô đã bị? - Tôi không biết phải làm gì bây giờ.
Carrie, đó không phải là công việc dành cho cô.
- Có đau lắm không? - Không đau lắm.
Để tôi xem nào. Đưa tay cho tôi xem. Tôi muốn đưa cho cô một cái gì đó.
- Đây là $10. - Ô, không.
Cầm lấy nó đi. Mua cho mình một cái gì đó đẹp để mặc.
Cô mà đi tìm việc như thế này, họ sẽ trao cho cô một cây chổi.
- Tôi không bao giờ có thể trả lại nổi. - Cô phải nhận nó, cầm lấy đi.
- Tôi sẽ lấy một nửa. - Đừng bao giờ lấy một nửa.
Nó sẽ giúp cô cho đến khi cô tìm được một việc làm.
Tôi phải làm xong vài việc ở đây trước khi công ty đóng cửa.
Hãy về nhà rửa mặt. Cô có bộ đồ nào khác để mặc chứ?
- Vâng. - Về thay đồ. Tối nay, chúng ta sẽ đi dạo Chicago.
Cô đã tới Fitzgerald's chưa? Tôi sẽ mời cô bữa ăn ngon nhất trong thị trấn.
Gặp tôi lúc bảy giờ. Trên đường Adams. Mọi người đều biết nơi đó.
Nghỉ cho khỏe. Hẹn gặp lại lúc 7 giờ.
Em sẽ không thể làm việc với máy móc được nữa.
Sao em không cẩn thận hơn? Rồi Sven sẽ nói gì đây?
Không sao đâu. Anh ta không đuổi việc em.
Anh ta đã đưa trước cho em hai tuần lương. Đây.
- Chị đưa tiền này cho Sven tối nay. - Em lấy tiền đó ở đâu vậy?
Ông chủ đưa nó cho em.
Mấy món đồ của em.
- Ai đã mang đến vậy? - Anna Yankowski.
Em đã bị sa thải.
Ai đã cho em tiền, Carrie?
Mai em phải trở về nhà, Carrie.
Em không làm gì sai cả. Đó là tiền vay mượn.
- Từ một người đàn ông? - Vâng.
Sven sẽ không lấy thứ tiền đó.
Nếu em làm thế, em sẽ hối hận cả đời.
Cô...
Ồ, thưa cô.
Ra ngoài. Ra ngoài, làm ơn.
- Tôi có thể giúp gì cô? - Tôi không biết.
- Tôi đang tìm gặp một người. - Cô có thấy anh ấy ở đây không?
Không.
- Anh ấy có lẽ sẽ ở trong nhà hàng. - Đằng kia?
Nhưng tôi không nghĩ là tôi sẽ bước qua quán bar nếu tôi là cô.
Oh, tôi xin lỗi.
Lối vào nằm ngay bên cạnh.
Ở đây, thưa cô.
Cảm ơn.
Một điều nhỏ nhặt như thế sẽ phá vỡ sự đơn điệu.
Tôi xin lỗi, chúng tôi không mời ngồi các quý cô không có đi chung, thưa cô.
Tôi không muốn ngồi lại. Tôi muốn để lại lời nhắn.
Vâng. Cô cần nhắn gì?
Chà, anh có thể nói lại với ông Drouet...
... Ông Charlie Drouet, là tôi không thể đến?
Rằng tôi không thể gặp ông ấy, và tôi nóng lòng muốn nói với ông ấy.
Và nhờ anh trả lại cái này cho ông ấy.
- Chuyện gì vậy, Louis? - Tôi không biết.
- Cô cần gặp ai vậy? - Ông Drouet, Charlie Drouet.
- Để xem anh ta có ở đây không. - Anh ấy không có đây. Tôi đã đến sớm.
Chà, có lẽ anh ấy cũng đến sớm. Anh ta nên như vậy.
Chúng ta sẽ nhìn quanh xem nhé?
Chà, sẽ tốt hơn nếu tôi có thể rời khỏi đây.
- Cô định ăn tối ở đây sao? - Vâng, tôi đã tính như vậy.
Ờ, tại sao cô không chờ một lát?
- Đây là một nhà hàng rất ngon. - Oh, tôi biết.
- Nhìn là biết ngay. - Carrie. Hello. Cô đã đến đây sớm.
- Chào ông Hurstwood. - Ông Drouet, chào buổi tối.
Nói nghe này, anh quả là nhớ dai.
Tôi đã không đến đây trong nhiều tháng.
Các bạn sẽ đi theo tôi chứ?
Louis.
- Một cái bàn đẹp cho ông Drouet. - Cảm ơn.
Mời đi lối này.
Đừng ngớ ngẩn như vậy.
Đừng bận tâm. Hãy cất tiền đi.
Nó chỉ là một khoản vay từ một người bạn. Tôi không hề có ý gì khác.
Mua cho mình một chiếc áo khoác nhỏ. Cô cần một chiếc áo khoác, đúng không?
Khi nào tìm được việc làm, sẽ trả lại tôi. Vậy đâu có gì sai trái?
Cất số tiền đó đi trước khi người phục vụ đến lấy nó.
Coi chừng!
Bây giờ, vậy là xong xuôi rồi.
Ông thật tử tế, ông Drouet.
Tại sao không? Mọi người đều nhận được một chút giúp đỡ từ người khác.
Một số phụ nữ lịch sự nhất ở Chicago đang ở đây.
Cô nghĩ họ lấy mọi thứ đó từ đâu? Từ chồng của họ. Hoặc bạn bè.
Không.
Hãy lựa cái nhỏ.
Đó là lần đầu tiên cô đã mỉm cười.
Nào, hãy tận hưởng điều này, được chứ?
- Không, tôi không gọi sâm panh. - Chúc mừng của ông Hurstwood.
Chà, cám ơn. Cảm ơn rất nhiều.
Ờ, thật dễ thương, phải không?
Lại một nụ cười khác. Ước gì cô có thể nhìn thấy nó.
Đây, soi gương đi. Cười lần nữa đi nào.
Đây rồi, ngay trên đó. Hai cửa sổ đó. Cô thấy không?
Giờ, sao cô không lên và xem qua một chút?
- Tôi nghĩ tốt hơn là tôi không lên. - Tôi sẽ bảo tài xế đợi.
Nếu không thích cô có thể quay về ngay.
Tôi nghĩ tôi sẽ đi xe điện.
Về nhà chị của cô? Cô đã nói là họ không muốn cô.
Cô không muốn quay trở về quê chứ?
Cô thích Chicago. Cô muốn ở lại đây, đúng không?
Đây là một căn hộ nhỏ xinh xắn.
Nó sẽ trống trong mười ngày. Tôi đang có chuyện phải đi.
Tôi có thể dễ dàng bắt chuyến 11 giờ đến Edison tối nay.
Nếu cô thích nó, cứ chuyển đến. Không cần thuê. Không tốn một xu.
Khi tôi trở lại, cô sẽ ổn thôi. Có thể lúc đó cô sẽ có chỗ của riêng mình.
Chìa khóa đây.
Bây giờ cô đã làm đúng.
- Cảm ơn vì tất cả. - Không có gì đâu.
Bây giờ, anh đợi ngay tại đây.
- Anh tính đi đâu vậy? - Tôi phải lấy túi đồ của tôi, phải không?
Chà, hành lý đã đóng gói xong. Sao cô không cởi nón ra cho thoải mái?
Này, cô đang tỏ ra sợ chết khiếp.
- Vâng, đúng vậy. - Vì sao chứ?
Để tôi cho cô biết tôi sẽ làm gì nhé. Sao tôi không ra ngoài kiếm vài chai bia?
Chúng ta sẽ chơi graphophone, làm cho cô cảm thấy tốt hơn, phải không? Cô nói sao?
Được rồi. Tôi đi đây.
Tôi vừa nghĩ là mình sẽ đi chuyến tàu muộn hơn, thế thôi.
Không, tôi đi liền đây.
Chúc ngủ ngon.
No comments yet. Be the first to leave one.