Lost

Lost

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Lost S01E03 Tabula Rasa 1080p Blu-ray AVC DTS-HD MA 5 1
A Commentary by TunBong
Thịt chó phải có lá mơ

Tags

Blu-ray
blu-ray
1080
TS
HD
Blu-Ray
Published on: 2019-07-30
Downloads: 68
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 199 lines.

Tóm tắt Lost tập trước...

Anh có nghĩ ông ta có thể sống không?

- Cô biết ông ta à? - Ông ta ngồi cạnh tôi.

Anh có nghĩ đáng lẽ giờ này họ phải tới rồi.

- Ai? - Bất cứ ai.

Cái gì thế, như kiểu cờ đam à?

Không hẳn. Nó chơi hay hơn cờ đam.

Hai người chơi. Hai phía.

Một bên trắng. Một bên đen.

Walt...

...cháu có muốn biết một bí mật không?

Đừng tin cô ta.

Cô ta rất nguy hiểm.

- Đừng có cử động, ông bạn. - Tôi phải tìm cô ta.

- Tôi phải đưa cô ta về. - Ừ, ông cứ nói mãi vậy.

Cứ mỗi lần tôi hỏi người ông muốn đưa về là ai, ông lại mê man.

Vì nhiệt độ của ông hơi cao, tôi nghĩ ông không biết

- ông đang nói về quái ai. - Cái còng của tôi.

Cái còng của tôi.

- Cái còng của tôi đâu? - Cái gì?

- Túi áo tôi. - Tôi không...

- Túi áo! - Được rồi.

Nguy hiểm.

Cô ta rất nguy hiểm.

- Trời sắp tối rồi. - Cứ giữ tốc độ này.

- Nhà quê. - To hơn được không?

Chúng ta nên dựng trại.

- Cái gì, ở đây? - Đúng, ở đây.

Tôi sẽ không dừng lại đâu. Vậy mời vừa đi vừa ăn.

- Đi trong rừng giữa ban đêm. - Sợ mấy cái cây sẽ xơi thịt chúng ta à?

Không. Cái đang đánh đổ mấy cái cây sẽ xơi thịt anh.

Anh thật lo xa, sao không trả lại đạn cho tôi?

Bỏ lại súng vào quần đi.

Sayid nói đúng. Cứ đi tiếp thì chúng ta cũng không kịp đến bãi biển đâu.

Ừ, tại sao vậy?

Tin tôi đi.

Đây là Australia.

- Đây là chúng ta. - Cây gậy đẹp đấy.

Hai ngày trước, chúng ta cất cánh từ Sydney.

Chúng ta bay theo lộ trình về phía Nam

bất cứ cái máy bay nào đến Los Angles đều vậy.

Phi công nói chúng ta mất liên lạc với đất liền?

Đúng, sau sáu tiếng. Anh ta quay đầu lại và hướng tới Fiji.

Vậy là chúng ta đổi hành trình.

Đáng tiếc là, không ai biết chúng ta đổi hành trình hết.

Không khí rối loạn.

Chúng ta biết tiếp theo thế nào.

Viên phi công nói chúng ta đi sai hướng đến 1,000 dặm.

Họ sẽ tìm ra chúng ta.

Vệ tinh của họ có thể chụp ảnh tấm bằng lái xe.

Giá như tất cả chúng ta đều mang theo bằng lái xe.

- Chả phải anh biết rõ sao. - Điều cơ bản: ngắm và bắn.

Vệ tinh có thể chụp ảnh, nhưng nó phải được chỉ rõ là hướng về đâu.

Vô lý.

Được rồi, thực sự rất thích màn múa rối vừa rồi. Tuyệt vời.

Vậy chúng ta đang bị kẹt ở giữa một chốn khỉ gió nào đó.

Sao chúng ta không nói về chuyện khác?

Anh chàng liên lạc Abdul nhận được tín hiệu từ radio.

Một mụ người Pháp nói, "Họ đã chết hết."

Tín hiệu đã được lặp đi lặp lại trong... Bao lâu, tàn nhang?

- 16 năm. - Phải.

Hãy nói về chuyện đó.

Chúng ta phải nói với những người khác khi quay trở lại.

- Chính xác thì phải bảo với họ cái gì? - Những gì chúng ta nghe được.

- Tôi đâu phải một kẻ phiên dịch ngu ngốc. - Không ai nói gì với họ hết.

Tin vào những gì chúng ta nghe được mà không hiểu rõ chỉ gây nên hoảng loạn thôi.

Nếu chúng ta nói cho họ những gì chúng ta biết...

...chúng ta làm mất đi hy vọng của họ.

Và mất hy vọng quả là điều rất đáng sợ.

Vậy thì chúng ta nói dối?

- Đó có phải là khủng long không? - Đó không phải khủng long.

- Anh bảo anh không nhìn thấy nó mà. - Tôi không thấy.

Vậy làm sao anh biết đó không phải là khủng long?

Vì khủng long tuyệt chủng rồi.

Đúng.

Vậy, câu chuyện của ông ta là gì? Ông ta trông có vẻ như sắp...

- ...chết. - Ông ta sẽ không chết.

- Ông ta vàng bệch. - Vết thương của ông ta bị viêm nhiễm,

- nhưng thuốc kháng sinh sẽ chữa được. - Nếu không được thì sao?

Cơ thể ông ấy sẽ chết...

...từng phần một.

Bụng ông ấy rất cứng, nên...

Có vẻ như ông ấy rất đau.

Ừ.

Cái gì thế này?

Anh bạn?

- Anh nghĩ cô ta đã làm gì? - Không phải chuyện của tôi.

- Trông cô ta khá sợ. - Hurley.

Anh làm gì thế?

Tôi sẽ đứng canh. Anh biết rõ cái họ nói đang ở ngoài đấy.

Mày lấy trộm khẩu súng của tao hả, nhóc?

Anh ấy không tin súng đạn. Anh ấy đi tuần hành.

- Tôi không hề. - Đưa nó đây.

- Aljazeera sẽ bảo vệ chúng ta. - Aljazeera là một mạng lưới.

- Tôi sẽ giữ khẩu súng chết tiệt này. - Chúng ta nên đưa cho cô ấy.

- Đúng. Kate nên giữ khẩu súng. - Tôi thấy cũng được.

Sao?

- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.

- Cô đang ngủ trong chuồng cừu của tôi. - Xin lỗi.

- Làm sao cô đến được đây? - Tôi đi bộ.

- Cô đi bộ? - Phải.

- Từ đâu? - Thành phố.

- Phố gần nhất cũng cách đây 15km. - Có lẽ vì thế nên tôi kiệt sức.

Tên cô là gì?

- Annie. - Cô có đói không, Annie?

Vậy, cô có muốn nói cho tôi biết lý do tại sao cô đột nhập vào khu đất của tôi không?

Tôi hết tiền.

Cô là người Mỹ à?

Canada. Tôi đỗ đại học và nghĩ sẽ đi chu du thế giới.

Australia là nơi tôi muốn đến nhất, nên tôi đáp máy bay tới Melbourne,

nhưng tôi không quen ai ở đây, nên tôi nghĩ tôi phải tự đi bộ mất một thời gian.

Melbourne cách đây cả trăm cây số.

Tôi thích đi bộ.

Và cô chỉ tự dưng đi lang thang trong trang trại của tôi?

Tôi cũng thích mấy trang trại.

Cô biết làm việc trong trang trại không?

Có.

Vợ tôi chết hôm thứ Tư 8 tháng trước.

Bà ấy để lại cho tôi quá nhiều công việc và cả một đống tài sản.

Nếu cô chịu giúp tôi trước,

tôi sẽ trả cô tiền công và cho cô một nơi để ở.

Đồng ý.

Tôi thuận tay trái.

Anh bạn. Anh bạn!

Này, anh bạn, họ về rồi.

Như anh và những người khác đã biết, chúng ta đã leo lên núi với hy vọng

sẽ giúp được đội cứu hộ xác định vị trí của chúng ta.

Máy bộ đàm không bắt được tín hiệu.

Chúng tôi đã không thể gửi đi cuộc gọi cầu cứu.

Nhưng chúng ta sẽ không bỏ cuộc.

Nếu chúng ta gom các dụng cụ điện lại, như di động, máy tính xách tay,

tôi có thể sửa tín hiệu chúng ta có thể thử lại.

Nhưng phải mất một thời gian, nên bây giờ,

chúng ta nên bắt đầu tiết kiệm số thức ăn còn sót lại.

Nếu trời mưa, chúng ta sẽ dùng bạt để lấy nước.

Tôi cần tổ chức ba nhóm riêng biệt.

Mỗi nhóm cần một người lãnh đạo. Một nhóm kiếm nước.

Tôi sẽ lo nhóm đó. Ai sẽ lo nhóm tìm đồ điện? Anh? Kiểm soát lượng thức ăn à?

Được thôi.

Và tôi sẽ cần một nhóm thứ ba lo việc thu dọn...

- Chào. - Chào.

Tôi... tôi cần nói với anh một chuyện.

Được mà. Đương nhiên.

Chúng tôi không thể gửi tín hiệu

bởi vì có tín hiệu khác chặn vào.

Tín hiệu khác đó, chúng tôi đã nghe thấy.

Đó là cuộc gọi bất lực của một người phụ nữ Pháp.

Bà ấy nói những người khác đã chết.

Rằng có cái gì đó đã giết tất cả bọn họ.

Bà ấy chỉ có một mình trên đảo.

Nó đã được phát đi suốt 16 năm rồi, Jack ạ.

Tôi muốn nói với anh điều đó.

Còn gì nữa không?

Ông ấy sao rồi? Người bị mảnh vỡ đâm vào bên hông.

- Ông ấy khó qua khỏi. - Ông ấy đã tỉnh lại chưa?

Chỉ vài giây trong lúc mổ.

Ông ấy có nói gì không?

Không.

Vậy, cô ta nói gì?

Cô ta chả nói gì cả.

Nhưng anh phải bảo với cô ta là anh biết.

Tôi chả biết gì cả.

Chà, anh biết là cô ta bị in hình trên lệnh truy nã.

Và chúng ta tìm thấy cái còng tay.

Và người đàn ông đó cứ lẩm bẩm suốt "cô ta rất nguy hiểm".

Đó không phải chuyện của tôi. Không phải vấn đề của tôi.

Ừ, anh nói đúng.

Vậy chúng ta sẽ để quý ông "Johnny Fever" lo cô ta khi ông ta đỡ hơn.

Ông ta sẽ không đỡ hơn nếu chúng ta không tìm được thuốc kháng sinh mạnh hơn.

- Mấy cái tìm được trong đống hành lý... - Là để cho bệnh nhiễm trùng tai và nấm chân.

Chúng ta đã tìm hết các thứ rồi.

Vậy còn đống hành lý ở khoang trên?

- Nó ở trong máy bay. - Ừ nhỉ?

Nhưng trong đó có mấy cái xác,

và bọn họ đều đã... chết.

- Để tôi lo. Anh để mắt tới... - Tuyệt. Đúng, tôi rất sẵn lòng. Để mắt tới nó.

- Anh làm gì trong này thế? - Chơi trốn tìm. Giống anh thôi.

Anh đang trộm đồ.

Anh nói cà chua.

- Cái gì trong túi đấy thế? - Rượu, thuốc lá, vài tờ Playboy.

- Còn của anh? - Thuốc.

Chà, cũng sắp xong rồi hả?

Ở đất liền anh cũng làm vậy à? Ăn trộm của người chết?

Người anh em, anh nên tỉnh lại mà ngửi mùi chim mòng biển ị ở đây đi.

Cứu hộ chẳng đến đâu.

Anh chỉ đang lãng phí thời gian thôi,

cố cứu một gã mà lần cuối cùng tôi nghía qua,

có một mẩu kim loại to bằng cái đầu tôi cắm vào ổ bụng.

Để tôi hỏi anh một điều.

Anh định dùng bao nhiêu số thuốc đấy để cứu ông ta?

- Mất bao nhiêu cũng được. - Vậy à?

Anh có bao nhiêu?

Anh chả chịu nhìn xa gì cả, bác sỹ.

- Anh vẫn còn ở thời kỳ đồ đá. - Vậy à? Còn anh ở thời nào?

Tôi ư? Tôi sống hoang dại.

Này, để đấy tôi. Để đấy tôi.

- Cám ơn. - Tôi làm cho. Cứ để tôi. Được rồi.

Chà, xem nó sáng chói này.

Ai từng ngồi trên này chắc xịn hơn chúng ta đấy.

More Vietnamese subtitles for Lost

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left