The first 200 lines.
Có thể do tôi chưa thành khẩn.
Lẽ ra tôi nên chân thành hơn và nói cho cô biết điều tôi muốn.
Vậy anh muốn gì?
Tôi muốn cô mở rộng tấm lòng với tôi hơn nữa.
Nỗi chán chường hay sự bất hạnh cũng đều được gây ra do tiềm năng vô thức của mỗi người.
Trường phái Cyrenaic cho rằng nên tận hưởng mọi thú vui và khoái cảm nhất thời.
Bấp chấp những dục vọng nhất thời đó có thể gây ra cho người khác những nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần.
- Anh còn điếu nào không? - Còn.
Sao anh lại tham gia lớp triết học này.
Do yêu cầu của nghề nghiệp thôi. Nghề chính của tôi là làm phim.
Anh quyết tâm theo đuổi nghề này hay chỉ đơn giản muốn trở thành Scorsese thứ hai
Chỉ vì ông ta ăn chơi suốt đêm thứ 6 ở Multiplex thay cho việc sắp đặt phòng quay.
Tôi không mong muốn trở thành Scorsese tiếp theo,
vì tôi không bắt buộc phải quay phim vào tối thứ 6
mà vì lý do khác còn bẩn thủi hơn nhiều, còn hơn cả phim con heo.
- Tôi là Quaid. - Stephen Grace.
- Chào. - Chào.
Triết học chẳng khác gì 1 đống phân.
Nhưng vẫn có vài câu dùng để tán gái khá được.
Anh biết đấy, những gì chúng ta không nắm rõ thì chúng ta càng phải đề phòng,
nếu không thì chúng ta quá liều lĩnh...
Thôi quên đi.
Liều lĩnh cái gì?
Nếu chúng ta không ra ngoài săn bọn sát nhân...
thì sớm muộn gì chúng cũng tìm tới ta.
Này, tôi không nghĩ là chúng ta nên để bài giảng triết 2 tiếng đó ám ảnh quá sâu.
Không à? Anh đã gặp điều gì tồi tệ nhất chưa?
Anh tôi, anh trai tôi đã chết năm tôi 15 tuổi
Thật à? Sao anh ta chết
Anh ấy bị tai nạn...
vì say bí tỉ.
Bị mất người thân thiết như thế chắc hẳn anh đã phải gặp rất nhiều khó khăn lúc đó.
Nói xem, anh có bị ám ảnh bởi hồn ma người chết không?
Không, không bị ám ảnh ngoài sự tức giận xen với buồn nản.
Không, hoàn toàn không sợ tí gì.
Như đã nói, tôi có 1 cuộc sống khá đều đặn tẻ nhạt.
Sợ hãi...không thường xuất hiện trong đó.
- Được, cứ cho là thế. - Cảm ơn.
Tôi bị lỡ tàu rồi.
đồng hồ đã kêu 10 lần rồi... kể từ khi chúng ta nói chuyện.
- Tôi chỉ nói nên thực tế thôi, tôi... - Có thể anh đang cố chạy trốn hiện tại.
Dậy thôi "cưng", về nhà rồi, thích không?
"Cưng" mệt không?
Tối nay nay "cưng" con muốn nghe mẹ kể chuyện gì?
Ông muốn gì?
Tôi vừa bị tai nạn, tôi muốn được nhờ điện thoại.
Tôi rất tiếc, điện thoại nhà tôi hỏng rồi. Ông đi nơi khác vậy.
Sarah! Sarah! Xéo khỏi nhà tao ngay!
Không, dừng lại.
Mẹ ơi!
Đây là máu mẹ mày
và máu bố mày.
- Chào. - Chào.
Đêm qua mãi không ngủ được.
Do sỏi thận hay triết học?
Đi uống gì đi.
- Sao lần trước em mời anh không đi. - Lúc đó bận rồi.
Chỉ...là phải làm 1 số thứ.
Stephen, cảnh sát muốn gặp anh.
Họ muốn biết anh đã ở đâu đêm qua.
- Quá nhiều cho tương lai vàng, con trai. - Vui đấy.
Ngọn gió nào thổi cậu đến đây?
Tớ muốn mời cậu nghé chỗ tớ tối nay.
- Có thế thôi à? - Ừ.
Để làm gì?
Có chuyện cần bàn với cậu, đến nhé.
- Vậy sao không bàn ngay bây giờ? - Bây giờ tớ bận rồi.
Đi làm về thì nghé qua. 64 phố Pilgrim.
Rất vui được gặp anh.
Vết chàm thật ấn tượng đó.
Hôm nay dừng tại đây.
Được đấy.
Nghề chính à? hay chỉ là sở thích?
- Còn bức nào không? - Không.
Tớ thường hủy nó sau khi hoàn thành.
Tớ ghét những đôi mắt cứ chằm chằm nhìn vào tớ.
Hay là tớ sửa cho.
Thực ra...tớ đang có 1 sáng kiến.
Cậu có biết Kinsey không?
Biết.
- Hắn là kẻ chuyên nghiên cứu về tình dục. - Đúng, vậy sao chúng ta không thử nghiên cứu về nỗi sợ hãi?
Soạn ra 1 cái nhìn tổng quát về sự sợ hãi của con người và nguyên nhân gây ra chúng.
Cậu cần được tài trợ các thiết bị làm phim, phải không?
- Và cậu cũng cần tìm đề tài cho luận án nữa. - Phải.
Vậy hãy chớp lấy cơ hội này.
Sưu tầm những nỗi sợ hãi của người khác. Đó là...
Đó là cách an toàn nhất để tiếp cận tên sát nhân.
Đúng, nhưng tớ không có hứng thú săn tìm kẻ sát nhân đã ám ảnh cậu.
Ừ, nhưng sao chúng ta không làm thử xem...
vì nó vui vãi đái và kết quả thì cũng bõ công đấy.
Vậy, cứ thử 1 chút xem sao.
Vào mùa hè mà anh tớ mất, anh ấy đã đi trên 1 chiếc xe cổ.
Đó là 1 chiếc xe tuyệt diệu...
Sản xuất năm 1965, nhãn hiệu "Bóng Mắt Ngựa Buồn Thảo Nguyên".
Anh ấy và tớ vi vi trên "con chiến mã" đó suốt cả mùa hè.
Tớ không muốn nhớ lại đêm đó, nhưng cậu nói đúng.
Khi anh tớ chết Ý nghĩ đầu tiên thoáng qua đầu là...
tớ đã leo lên xe với anh ấy mà không suy nghĩ gì hết.
Tớ có thể đã chết, năm đó tớ 15 tuổi.
Vậy là cậu đồng ý?
Đúng, tớ đồng ý.
Tốt lắm, đi ăn mừng nào.
- Đây là Samantha. - Chào.
- Còn đây là Zooey, đúng không? - Chào.
Tên em thật là "chất" Em đã xem phim "Zoe sát nhân" chưa?
Gì cơ?
Anh nói tên em rất tuyệt.
Đồ khốn.
Tớ có thể sử dụng PC của cậu không?
Cậu không biết chỉ có bọn ăn trộm mới đeo kính râm trong nhà sao?
Tớ đang tìm thêm người đánh máy để làm luận án.
- Cậu có muốn hợp tác không? - Đề tài là gì?
SỰ KINH HÃI.
Chúng ta sẽ săn tên sát nhân,
Khám phá nguồn gốc của sự sợ hãi nằm trong nơi sâu thẳm nhất của con người.
Khám phá ra bóng tối ẩn nấp sau cánh cửa.
Được, đồng ý.
NGHIÊN CỨU SỰ KINH HÃI Cần tìm tình nguyện viên để phóng vấn cho đề tài. Người tham dự sẽ được phỏng vấn để xoa dịu những nỗi đau đang bị giằng xé trước camera.
Lần đầu bạn gặp ác mộng năm bạn bao nhiêu tuổi?
Tôi gặp ác mộng lần đầu tiên khi tôi...
Tôi ghét nước ẩm bị rò rỉ... Khốn nạn nhất là khi ly nước đổ ra bàn
làm đống khăn ăn ướt nhoẹt như miếng thịt mỡ.
- Bạn đã bao giờ bị bạo hành chưa? - Bạn có tin vào ma quỷ không?
Bạn đã bao giờ bị 1 thành viên khác trong gia đình đánh chưa?
Đã bao giờ bạn thấy xác chết chưa?
Trong kí ức, bạn sợ điều gì nhất khi còn bé?
Thằng chó. Thằng chó.
- Đầu tiên nó hiện ra những nốt sùi... - Tôi không còn tin vào bất cứ ai nữa.
...sau đó nó đóng vẩy và mưng mủ.
Chúa cũng chỉ là con người và con người thì lại nghĩ ông ta là Chúa
Khi mẹ tôi sinh ra em tôi, âm đạo bị rách toạc ra tới 3 inches
Bác sĩ phải khâu nó lại.
Lúc đó tôi lên 10. Vào ngày đó, tôi thề sẽ không bao giờ đẻ con.
Thế đã đủ chưa.
1 con sâu chui ra cắn vỡ lớp vỏ và trườn ra ngoài.
Khi tôi bơi trong cái hồ gần nhà bà nội.
"lông" của tôi vẫn mọc ra tua tủa .
Tôi nghĩ hôm nay kết thúc tại đây.
Chúng ta đã học cùng nhau 5 khóa rồi. 5 nhé.
Nhưng đây là lần đầu tiên chúng ta ăn cùng nhau.
Cũng không hẳn là bữa ăn. Thế này giống như trong vườn bách thảo hơn.
Rất xin lỗi vì tớ chỉ ăn chất xơ thôi. Nó rất có lợi.
- Không sao cả. - Chỉ là tớ ăn chay.
Mùi thịt hamburger
làm tớ buồn nôn.
Không có thịt, thế là tốt đấy.
2 năm, 1 bữa ăn.
Thành thật mà nói, cậu là người tớ thích nói chuyện nhất.
Thật à, vậy là cậu thua rồi.
Sao thế?
Vẫn chưa đủ tài liệu.
Mới chỉ bắt đầu mà.
Nhưng: "tôi sợ nhện, tội sợ bọn hề...
...tôi nguyền rủa con chuột Mickey". Cần đéo gì những thứ này.
Bình tĩnh đi.
Cậu xài nó vì nó báo cậu biết đến giờ phải đi ỉa à?
- Đưa nó đây. - Không
Đưa cái đồng hồ chết tiệt đó đây, Stephen.
- Để làm gì? - Đưa đây cho tao.
Chúa ơi. Cả 2 bình tĩnh lại đi.
Thằng chết tiệt.
Đủ rồi.
Phỏng vấn tôi.
Cái gì?
Hãy phỏng vấn tôi đi.
Tôi lớn lên trong 1 thị trấn nhỏ ngay cạnh New York
Mẹ tôi làm tại 1 siêu thị nhỏ địa phương,
còn bố tôi...
...làm trong 1 lò mổ gia súc
cách thị trấn khoảng 20 dặm.
Họ giết thịt gia súc ngay tại đó...
...và cung cấp cho chợ địa phương cùng với thịt bò được nuôi chủ yếu bằng ngô.
Ông ta thường về nhà rất khuya.
Khi ông ta về nhà muộn thì mẹ tôi đã ngủ rồi.
Tôi nằm trên giường và...
nghe thấy tiếng ủng của ông ta đến gần giường tôi
Tôi không biết mẹ tôi...
có giả vờ như là không biết ông ta hiếp dâm tôi thật
hay là vì bà ấy quá khiếp đảm ông ta.
Đừng...em không bắt buộc phải kể ra...
Nhưng...
Điều tôi ghê tởm nhất là...
mùi thịt tươi bốc ra từ ông ta. Mỗi khi ông ta về nhà...
Nồng nặc mùi, cả mùi dầu máy.
ông ta mang theo nó từ nhà máy về.
Nó như mùi máu tanh trên bãi cỏ.,
mùi thịt bị đóng băng.
Vì thế bây giờ tôi buồn nôn mỗi khi ngửi thấy mùi thịt.
nên thường phải ăn 1 mình.
Có vẻ như tôi sẽ phải chịu điều này trong suốt quãng đời còn lại, hả?
Đó, đúng là thứ tôi muốn nghe, SỰ GIẰNG XÉ, NỖI TUYỆT VỌNG.
Rồi, tớ đã kể chuyện của tớ, giờ tớ muốn nghe các cậu.
Nào, Quaid, cho chúng tớ nghe chuyện của cậu nào.
I just don't want...
Này, chắc tớ phải ngủ lại đây đêm nay,
vì tớ bị lỡ mất chuyến tàu cuối cùng rồi.
Dậy mau, Stephen, Hắn đã vào nhà rồi.
Quaid, Quaid, Quaid, sao thế? Có chuyện gì thế?
Có chuyện gì thế?
Chỉ là ác mộng thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.