The first 200 lines.
...lo ngại rằng một chuyện khủng khiếp đã xảy ra.
Các quan chức Áo lo sợ điều tồi tệ nhất...
Những kẻ không tặc đã hạ hết cửa sổ máy bay.
Chưa có thêm bất cứ gì mới từ cuộc trao đổi đầu tiên.
Chúng đã sát hại một tiếp viên hàng không.
Các chuyên gia về khủng bố cho rằng...
Một nhóm nhỏ các chiến binh thánh chiến không thể tự dàn dựng vụ không tặc này.
Cúi xuống! Tất cả cúi xuống!
Cúi hết xuống!
Cúi xuống!
Im mồm!
Im lặng!
Im mồm.
Im đi!
Cúi xuống!
...điều tồi tệ nhất có vẻ đã diễn ra ở Vienna.
Các con tin đã bị sát hại cùng...
Chúng vừa đăng một đoạn băng quay trong máy bay lên mạng.
Giờ là thông điệp của bọn ta.
Các người tự rước họa vào thân.
Đây là tiếng nói của các nạn nhân khắp thế giới.
Tiếng nói của những người yếu đuối.
Giống như tên lửa của các người tấn công bọn ta,
bọn ta sẽ phản kháng.
Thánh Allah vĩ đại.
Thánh Allah vĩ đại.
Người Áo nói họ chết rồi.
Không tặc, hành khách, phi hành đoàn.
Tất cả.
Celia!
8 NĂM SAU
Họ đang mở lại vụ chuyến bay 127 ở Langley.
Không ai muốn khơi lại vụ đó.
Đã 8 năm trước rồi.
Cục lại nghĩ khác.
Ta đã bàn chuyện này rồi.
Điều gì sai, điều gì đáng lẽ phải làm tốt hơn.
Từ đó đến giờ vẫn luôn tự trách mình.
Họ đã bắt được Ilyas Shishani.
Ba tuần trước ở Afghanistan.
Hắn khai đám không tặc đã được một người ở sở Vienna chúng ta giúp.
Ta tin hắn sao?
Cục tin hắn.
Thế là đủ.
Để tôi gặp.
Chỉ tôi ép được Ilyas nói thật.
Hắn chết rồi, Henry.
Còn không đủ khỏe để thẩm vấn.
Ai đó đã mắc sai lầm.
Ít nhất cũng moi được một cái tên chứ?
Ta cần vĩnh viễn khép lại vụ Chuyến bay 127.
Tìm xem Sở có chuột thật không.
Đây là số ở Tehran.
Từ điện thoại của Bill.
Bill không phải người duy nhất dùng số đó.
Anh biết điều ấy.
Chào em.
Chào anh.
Nếu là cô ấy,
anh vẫn yêu Celia Harrison chứ?
Là Celia Favreau rồi.
Đã lấy chồng, hai đứa con.
Có lửa nào vẫn cháy 8 năm khi không có oxy đâu.
Liệu cô ấy có nói chuyện với anh không?
Ta có thể cử Mack đến California. - Có gì không em?
Anh ta không biết nếu cô ấy nói dối đâu.
Lớp ba-lê.
Em lại muộn rồi.
Vậy anh đi nhé?
Đấy là lý do anh cử tôi mà?
Bill đang ở London à?
Đúng.
Tôi gặp ông ấy trước rồi sẽ tính vụ California.
Nếu đúng là thế thật...
Anh muốn tôi làm gì?
Ta không thể bị truy tố lần nữa.
Người tôi cử đi cần làm được việc.
Anh sẽ nói ra chứ?
Không, Henry.
Treble.
Piccolo, khỏe không?
Vẫn thế chứ?
Thành phố Carmel-by-the-Sea. Tôi đến rồi.
Có thể không cần thiết đâu.
Tôi sẽ hỏi rõ anh trước.
Anh chỉ cần nói có hoặc không thôi.
- Anh có đặt trước rồi chứ? - Đúng. Nhưng tôi đến sớm.
- Đặt bàn dưới tên? - Favreau.
Anh có thể vào ngay nếu muốn.
Tôi chờ ở quầy bar.
Vodka martini. Có của Tito's chứ?
Xin lỗi, chỉ có rượu vang thôi.
Thật à?
- Vùng rượu vang mà. - Chắc rồi.
Vậy cho ly gì đó thật lạnh.
Vang trắng hay hồng?
Vang không ngọt.
Henry.
Celia.
Cũng lâu lắm rồi.
Đúng vậy.
Tóc anh bạc rồi kìa.
- Đúng. - Nhìn phong độ đấy.
Nhìn em...
Vẫn như vậy.
Lại đây nào.
Cảm ơn em đã đến.
Ta vào nhé?
Nhà hàng đẹp đấy.
Ừ.
Cuối tuần không đặt được đâu.
Nhưng giữa tuần thì vắng ngắt.
Carmel-by-the-Sea thế nào?
Nuông chiều tình yêu của em với người cao tuổi chứ?
Em làm được thật.
Bỏ lại hết tất cả.
Ừ.
Đây không phải Vienna.
Anh thấy rồi.
Vị buồn cười quá.
Sữa đậu nành của em mà nhỉ?
Thạch tín đấy.
Hôm nay anh bận không?
Chết tiệt. Có.
Vick.
Vick nhờ anh điều tra vụ rửa tiền.
- Hội ngân hàng. - Ừ.
Nhỉ?
Kịp ăn sáng chứ?
Dân ngân hàng dậy sớm lắm.
Chắc em cũng phải đi rồi.
Nâng ly mừng?
Mừng những người bạn cũ.
Anh nghĩ được lý do hay hơn mà.
Okay.
Vì người tình xưa.
Văn phòng thế nào?
Vẫn vậy.
Vick điều hành nó như thái ấp. Em biết mà.
- Anh vẫn làm ngoài à? - Không.
Hành chính văn phòng cả rồi.
Ai nghĩ được chứ?
Henry Pelham lại làm văn phòng.
Vick yêu cầu anh điều tra vụ Chuyến bay 127.
Tại sao?
Nhiều mâu thuẫn quá.
Vậy đây là buổi thẩm vấn.
Lúc đó anh ở Santa Clara,
và lái xe đến đây rất...
Anh muốn gặp em.
Nhưng anh cũng muốn kết thúc vụ này.
Em tưởng anh đến để nối lại tình xưa.
LONDON 2 TUẦN TRƯỚC
Bill Compton.
Trời ạ.
Henry.
Anh làm gì ở đây?
- Chuyển công tác à? - Không.
- Tôi ngồi nhé? - Tất nhiên.
Họ cần tôi điều tra vụ Chuyến bay 127.
Chuyện xưa lắm rồi mà.
Kết thúc rồi.
Rồi nhưng lại chưa.
Đây là...
Ý tưởng lớn của Vick à?
Của Cục.
Phải rồi.
Họ bắt được Ilyas Shishani.
Không thể nào.
Chà.
Thế là tốt đúng không?
Đúng.
Ta nên gọi sâm-panh uống mừng.
Hắn nói được người ở Sở giúp, Bill.
Sở chúng ta?
Hắn nói dối.
Ông gọi gì rồi?
Một ly whisky.
Tôi uống cùng nhé.
- Dùng gì nữa không? - Không.
Ilyas chết trước khi ta kịp moi ra một cái tên.
Và giờ một nhà phân tích ở Cục tin lời hắn,
nghĩ rằng ta cần điều tra.
Hồi đó ta đã điều tra kĩ lắm rồi.
Thế này nhé, Ce.
Anh sẽ viết một báo cáo chất lượng, phân tích kĩ lưỡng
về thất bại và thành công, đầy đủ các góc nhìn.
Bắt tên khốn đó phải đau đầu.
Thế là hắn tha cho ta.
Em theo anh.
Anh dành cho em vài phút để nghĩ ra câu chuyện hợp lý nhé.
- Alo? - Ce?
Ai thế?
Ce, tôi...
Tôi đây, Bill.
Bill?
Chúa ơi. Mọi chuyện ổn chứ?
Không, ổn cả. Nghe giọng cô có vẻ cũng vậy.
Giọng bối rối thì có.
Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.