The first 200 lines.
CHƯƠNG TRÌNH HÀI ĐẶC BIỆT DO NETFLIX SẢN XUẤT
Nào, Harith, thời khắc đã điểm.
Chương trình lớn. Đã nói rồi mà.
Giờ phải nghĩ cách xuất hiện. Nên làm hoành tráng không?
Xin chào, Kuala Lumpur!
Không, hơi lố rồi. Lố quá.
Không, lố quá.
Khiêm tốn. Khiêm tốn vậy.
Khiêm tốn nhé? Quyết định vậy đi. Được rồi.
Harith!
Kính thưa quý vị, Harith Iskander: Đã nói rồi mà!
Cảm ơn!
Cảm ơn rất nhiều!
Chào buổi tối, Kuala Lumpur!
Chào mừng đến với Trung tâm Hội nghị HGH.
Một tràng pháo tay cho Michael Veerapen và ban nhạc của anh. Vỗ tay nào!
Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đến xem Đã nói rồi mà.
Đây sẽ là một đêm diễn tuyệt vời.
Mới bắt đầu mà đã mệt rồi.
Tôi làm thế này, rồi thế này.
Đầu tiên, tôi muốn nói cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đến xem tối nay.
Đã nói rồi mà đang được thu hình cho chương trình đặc biệt của đài quốc tế.
Quốc tế đấy nhé. Quốc tế đấy.
Có nghĩa là, ngay lúc này,
cả thế giới đang xem buổi diễn này, ngay thời điểm này trên tivi.
Cả thế giới đang xem và họ sẽ phản ứng kiểu,
"Ôi trời ơi!
Malaysia ở đâu thế?"
Vì vài tháng trước, tôi có diễn ở Los Angeles,
và người Mỹ rất hào hứng xem tôi diễn.
Họ nói, "Ôi, anh từ Malaysia. Ôi trời, Malaysia là ở đâu?"
Tôi phải giải thích.
Tôi bảo, "Malaysia... Anh biết châu Á ở đâu chứ?"
Họ bảo, "Ừ, biết chứ. Tôi biết Singapore."
Tôi biết, nhỉ?
Tôi bảo, "Anh chỉ biết mỗi Singapore."
Nên tôi cũng hùa theo họ.
Tôi bảo, "Rồi. Malaysia nằm trên Singapore."
Và họ bảo, "Ôi trời, ý anh là Thái Lan à?"
"Dưới Thái Lan!"
Và họ bảo, "Ôi trời, ý anh là Indonesia à?"
"Không, kế bên, nằm kế bên trái!"
Và họ bảo, "Ôi trời, vậy là Borneo à?"
Và tôi bảo, "Vâng.
Hai bang của Borneo, Sabah và Sarawak.
Nằm xung quanh đấy."
Nhưng tôi cá là ngay sau khi xem buổi diễn này,
họ sẽ biết Malaysia ở đâu.
Tôi chắc chắn đấy.
Phải nói rằng đây là giây phút rất cảm động, bởi vì...
Để tôi kể nhanh chuyện này.
Năm 1984, tôi xem một cuốn băng VHS của một chương trình hài đặc biệt,
của diễn viên hài Eddie Murphy.
Chương trình đó mang tên Delirious . Đúng.
Tôi xem nó trên cuốn băng VHS,
do bạn tôi thâu lại.
Anh ấy qua Mỹ, thâu lại từ tivi, đem về nước cho tôi xem.
Nghĩa là trong thập niên 80,
người Malaysia vẫn còn sao chép lậu băng VHS.
Vì ta là chuyên gia sao chép lậu.
Tôi không đùa.
Ta có DVD của mấy bộ phim
mà họ thậm chí còn chưa quay xong.
Ta đã coi được rồi.
Ta xem Chiến tranh giữa các vì sao khi đang quay.
Trở lại, tôi xem chương trình hài đặc biệt của Eddie Murphy,
Delirious , hài độc thoại đặc biệt.
Rồi tôi quay sang mẹ tôi và bảo,
"Mẹ!
Một ngày nào đó, con cũng sẽ có chương trình hài đặc biệt trên tivi."
Thế là mẹ tôi, với trái tim nhân hậu,
mẹ tôi nhìn tôi và kiểu như...
Bà tát vào mặt tôi.
Có thằng ngốc Malaysia nào lại nói về hài độc thoại chứ?
Nhưng giờ đây, tôi đang diễn trong chương trình hài đặc biệt của mình.
Cho nên, mẹ à, con đã nói rồi mà!
Thôi, đừng vỗ tay. Chuyện đó không thật đâu.
Dĩ nhiên tôi không nói với mẹ rằng sẽ biểu diễn hài độc thoại.
Và mẹ tôi đã không tát tôi.
Bà ấy không tát tôi vì chuyện đó. Bà ấy chỉ tát vì chuyện khác.
Nhưng dù gì chuyện cũng hay.
Nhờ chuyện đó mà ta có tên chương trình.
Nhưng chuyện là thế này.
Dĩ nhiên là khi tôi nhận được lời mời đầu tiên
để làm chương trình hài độc thoại đặc biệt đầu tiên,
tôi rất hào hứng.
Tôi cực kỳ hào hứng.
Vì tôi nghĩ, "Tôi sẽ mặc gì đây?"
Tôi nghĩ đến chuyện đó đầu tiên.
Điều thứ hai là tôi sẽ làm kiểu tóc gì.
Rất quan trọng đấy.
Kiểu tóc là rất quan trọng. Phải suy nghĩ kỹ càng.
Rồi tôi phải quyết định tên chương trình là gì.
Đầu tiên, lựa chọn đầu của tôi...
cho tên chương trình,
tôi quyết định gọi chương trình là...
Harith Iskander, Người Vui Nhộn Nhất Thế Giới.
Vì tôi đã chiến thắng một cuộc thi
Người Vui Nhộn Nhất Thế Giới của Laugh Factory,
vượt qua 86 diễn viên hài đến từ 55 quốc gia.
Đừng vỗ tay. Đừng.
Đừng dừng lại.
Để tôi kể ngắn gọn về vòng chung kết.
Nó diễn ra ở Phần Lan. Helsinki, Phần Lan.
Helsinki, Phần Lan đấy.
- Có ai tới Helsinki ở Phần Lan chưa? - Rồi!
Đừng có xạo.
Chẳng ai đến Helsinki cả. Ở đó lạnh chết người!
Khi tôi đến đó, nhiệt độ là -40 độ C.
Là -40 độ C đấy!
Là người Malaysia,
tôi chưa bao giờ thấy dấu trừ và số 40 nằm cùng một chỗ.
Với người Malaysia, như thế nào là lạnh? Như thế nào là lạnh?
Là 16 độ.
Vì khi ta vào phòng khách sạn, nhìn vào nhiệt kế,
"Ồ, 16 độ. Ôi, lạnh nhỉ.
Quá lạnh luôn."
Dù sao thì, hãy để tôi nói với quý vị rằng
khi đến lượt tôi tranh tài,
người dẫn chương trình nói, "Thưa quý vị, thí sinh tiếp theo
đến từ Malaysia, Harith Iskander."
Khi tôi bước ra sân khấu,
trong khán phòng chứa 400 người,
có 40 lá cờ Malaysia được phất lên!
Mười phần trăm khán giả là người Malaysia
sống ở Phần Lan, đến để ủng hộ tôi.
Tôi cảm thấy tự hào quá đỗi.
Vì các thí sinh đến từ các nước khác không có cờ tung hô.
Không một lá cờ nào, không hề.
Kể cả với danh hài Phần Lan, cũng không có cờ.
Còn tôi lại có 40 lá cờ nước nhà phất phơ trong không trung.
Dĩ nhiên sau khi xong, tôi bước ra,
tất cả các danh hài khác đều ganh tị.
Họ đến và hỏi tôi, "Harith,
anh bạn, mấy người đó ở đâu ra thế?"
Và tôi bảo, "Họ là người Malaysia sống ở Phần Lan."
Rồi họ hỏi tôi,
"Sao họ lại đến đây?"
Sao họ lại đến đây ư?
"Họ đến để ủng hộ tôi."
Rồi họ lại hỏi,
"Thế anh là ai hả?"
Tôi là ai ư?
Khi tôi thắng cuộc thi,
tôi cho họ biết tôi là ai.
Phải thế chứ. Đúng rồi.
Tôi là ai ư?
Ôi trời. Mà không, nói thật nhé,
tôi đã có quãng thời gian rất vui ở Phần Lan. Nhưng tôi lại nghĩ,
không thể đặt tên Người Vui Nhộn Nhất Thế Giới.
Tôi không thể.
Vì ai cũng biết danh hiệu đó là của Donald Trump, nhỉ?
Nên ta phải để yên đấy.
Sao lại vỗ tay?
Sao quý vị vỗ tay thế?
Anh chàng ngồi hàng đầu này vỗ tay hơi quá đấy,
anh mặc áo sọc ca-rô.
Anh vỗ tay...Anh tên gì nhỉ?
Sathia.
- Anh tên gì? - Sathia.
Sathia!
Anh vỗ tay hơi quá đấy, Sathia.
Nhưng cảm ơn vì đã vỗ tay. Tôi rất cảm kích.
Và anh đến đây cùng...
- Vợ tôi. - Vợ anh à?
Tên cô là gì thưa cô?
- Cô ấy tên Mohanies. - Tôi hỏi cô ấy, không hỏi anh.
Tôi hỏi cô ấy "Cô tên gì?" Anh ấy bảo, "Cô ấy tên Mohanies."
Chà! Thật ư, cô ấy là Mohanies. Một cái tên thật đẹp. Mohanies.
Mọi người gọi cô là gì?
- Đồng nghiệp gọi tôi là Manies. - Đồng nghiệp gọi cô là Manies.
Manies.
Manies. Dễ thương quá.
Sathia và Manies, cảm ơn nhé. Cảm ơn vì đã vỗ tay nhiệt liệt.
Cảm ơn đã đến xem tôi diễn.
Hai bạn biết chuyện kế chứ?
Tôi sẽ nói với cả hai suốt buổi.
Nếu các bạn ngồi hàng đầu, tôi sẽ nói với các bạn suốt tối nay.
Dù sao thì, tôi đã quyết định
không đặt tên Người Vui Nhộn Nhất Thế Giới.
Biết lựa chọn thứ hai là gì chứ?
Tôi đã định đặt tên là, Harith Iskander: Vợ.
Có biết vì sao không?
Vì nếu bạn tìm trên Google, và gõ...
Harith Iskander.
Thậm chí trước khi gõ xong chữ "Iskander",
Google sẽ đề xuất ngay: Vợ của Harith Iskander.
Tôi nói thật đấy!
Biết vì sao không?
Mọi người thấy vợ tôi chưa?
Vợ tôi đấy.
Kể cả tôi khi nhìn thấy cũng phải nói, "Cha mẹ ơi!
Ai thế? Nóng bỏng quá."
Vợ tôi đấy, bác sĩ Jezamine Lim.
Cô ấy là bác sĩ, một bác sĩ y khoa có trình độ.
Không phải kiểu, "Tôi mua bằng ở một đại học ở Ukraine."
Bác sĩ chính hiệu.
Không những là bác sĩ, cô ấy còn có bằng tiến sĩ.
Cô ấy vừa hoàn thành bằng tiến sĩ về nghiên cứu điều trị tế bào gốc!
Ôi trời!
No comments yet. Be the first to leave one.