The first 188 lines.
Xương rồng muôn năm.
Tránh ra! Tớ ngủ quên rồi.
Tớ muộn mất.
Áo trùm của tớ đâu?
Bình tõm nào Marco.
Bọn mình vẫn có thể đến trường vào tiết một mà.
Không phải chuyện học hành.
Yêu đương cơ.
Mỗi ngày, tớ đều tới vào lúc 7 giờ 55p,
bởi vì vào lúc 7 giờ 56p, Jackie Lynn Thomassẽ tới.
Và chúng tớ sẽ gật đầu chào nhau.
Cứ như là thông lệ ấy.
Ủ ôi.
Khoan, chỉ gật đầu thôi à?
Không chào nổi một câu à?
Tớ đang cố tới bước đó.
Đây, nó là một phần của kế hoạch 23 bước.
Tớ đang ở bước bốn rồi: gật đầu chào hàng ngày.
Này! Thôi đi.
Lũ cún bắn lade hư hỏng.
7:54 rồi! Tớ muộn mất.
Cậu không thể,
ngưng đọng thời gian hay gì à?
Ồ phải rồi. Phải phải.
Đúng rồi. Dễ Dàng Ngưng Đọng Thời Gian.
Cậu có biết cậu vừa làm gì không?
Ngưng đọng thời gian?
Cậu ngưng đọng thời gian.
Giờ tớ có thể tới trường và gật đầu chào Jackie.
Nhanh lên!
Tới trường?
Nhưng hôm nay là ngày Ngưng Đọng mà!
Đúng là 60 giờ tuyệt nhất đời tớ!
Nhìn kìa, Jackie đông cứng!
Có lẽ tớ nên đến đứng ở vị trí gật đầu quen thuộc.
Sẵn sàng rồi.
Hoặc có lẽ là lúc
tiến lên bước tiếp theo trong kế hoạch điên rồ của cậu.
Gi--Gi-- Gió hôm nay không mát.
Mặt tớ đang có mụn. Ờ, hôm nay tớ chỉ gật đầu thôi.
Được thôi.
Dễ Dàng Bỏ Ngưng Đọng Thời Gian!
Dễ Dàng Bỏ Ngưng Đọng Thời Gian!
Thôi nào, Star. Chuyện gì vậy?
Star? Star?
Cả cậu nữa à.
Ha ha! Tớ trêu cậu thôi.
Được rồi sách hướng dẫn phép thuật, chỉ cho ta nào.
Ôi không, Glossaryck cũng bị đông cứng rồi.
Chả sao. Tớ chưa bao giờ ưa lão.
Tránh ra coi anh bạn.
Được rồi, xem nào, xem nào.
Nên làm gì nếu bạn làm nổ tung một chiều không gian.
Nên làm gì nếu bạn xóa sổ trọng lực.
Chả hiểu gì luôn.
Xin lỗi.
A! Nên làm gì nếu bạn ngưng đọng thời gian.
Chúng ta có thể đẩy thời gian tiến tiếp nếu chúng ta tới xứ thời gian
và đẩy bánh răng tiến lên.
Đây thật sự
là nơi kỳ quái nhất bọn mình từng tới.
Kỳ quái hơn cả chiều không gian của mèo mặt người à?
Mèo con mèo con!
Nhìn qua chỗ khác ngay!
Nhìn kìa.
Có vẻ là nó rồi.
Cứ như bánh xe cho chuột lang chạy ấy.
Giờ bọn mình làm nó chạy kiểu gì?
Để tớ.
Kế hoạch mới. Cầu Vồng Chồn Mỹ Luân Chuyển.
Phép thuật không có tác dụng đâu.
Cô cần dùng phép thuật của ngón chân.
Ông là ai?
Ta là Cha Thời Gian. Và đây là Rocksworth.
Nó là hòn đá, nhưng đừng nói ra nhé,
tính nó nhạy cảm lắm.
Cha Thời Gian? Vậy ông phải đẩy thứ này.
Nhìn này! Tôi ở đây.
Giờ thì tôi lại ở đây! Ha ha ha ha!
Ông ở trên bánh răng bao lâu rồi?
Cô biết đấy, vô hạn chung cực rồi.
Cho đến khi có ai dùng phép ngưng đọng
và đẩy tôi ra.
Cái gì kìa?
Bùn à?
Tuyệt quá!
Tôi thích bùn.
Bác Thời này, ông thấy thế nào về việc
để thiên hà tiếp tục hoạt đông?
Suốt đời tôi chúng ở đâu chứ?
Nhìn này.
Ông có thể nghịch bùn trên bánh răng mà.
Đúng là đề nghị hấp dẫn, nhưng mà thôi.
Ố Có đống bùn màu khác kìa.
Có cành cây này, có cả bụi cây nữa,
và tôi chẳng biết đó là cái gì, nhưng mà khoái quá.
Đợi đã! Ông không thể để thời gian ngừng trôi được!
Nhưng nếu không có thời gian,
cầu vồng không thể xuất hiện!
long lanh cũng chẳng thể long lanh được!
Và tất cả những người chúng ta biết sẽ bị đông cứng mãi mãi!
Cái gì đây?
YOLO! Ha ha!
Mọi thứ đều có thể.
Tớ ghét chiều không gian này.
Ôi tim tôi.
Không biết nói gì luôn.
Tớ nghĩ ông ta đi đường này.
Đây là lịch sử của cả vũ trụ.
Ố, Trận Chiến Lexington. Thắng to.
Đó là--
Là tớ!
Tớ nhớ vụ đó!
Nhìn lại chính mình cũng vui.
Ố! Chào mình!
Chỗ này hẳn đã lưu trữ mọi thứ mình làm trong suốt cuộc đời.
Chà, tớ gật đầu lâu vậy rồi cơ à.
Này mấy chế!
Chỗ này không thú vị sao?
Cứ như sống ở tương lai ấy.
Cha Thời Gian!
Lục Bảo Xà Chưởng!
Tuyệt. Tớ nghĩ bọn mình bắt được ông ta rồi.
Yuck. Được rồi ông bạn.
quay lại bánh răng nào.
Được thôi.
Tôi đoán là tôi sẽ quay lại làm tiếp.
Lại suốt kiếp hành xác.
Chúng ta không thể ép ông ấy.
Có lẽ có cách nào đó để làm cái bánh răng dịch chuyển.
Cậu có nghĩ những gì tớ đang nghĩ không?
Thực ra tớ nghĩ bọn mình sẽ-- Thôi kệ đi, miễn thành công là được.
Giờ ông thích đi đâu cũng được,
và cái bánh răng vẫn dịch chuyển.
Cảm ơn nhé. Tôi nợ cô cậu.
Đây, thích lấy bùn thì cứ lấy.
Kể cả mấy loại xịn cũng được. Chúng được lắm.
Và đừng có ngưng đọng thời gian nữa nhé.
Nguy hiểm lắm đấy. Cô cậu không muốn làm hỏng nó đâu.
Hiểu ý tôi không?
Thôi chào nhé. Ha ha!
Chuột lang thời gian, đi nào! Yoo-hoo!
Khoan, cái bánh răng di chuyển kìa.
Bọn mình phải quay lại!
Chào Jackie.
Chào Marco.
Gặp sau nhé.
Cậu làm được rồi! Cuối cùng cậu cũng nói chuyện với cô ấy!
Đợi đến lúc thích hợp thế nào hử?
Tự nhiên tớ lại nghĩ là,
nếu có thời gian thì lãng phí làm gì?
Có vẻ như cuối cùng tớ cũng
tiến được vài bước...
Ha ha! Mấy đứa lại thắng ta rồi!
Chào buổi sáng, Marco! - Chào.
Quá tuyệt vời!
Tớ biết mà.
Cầu thang chán òm.
Hy vọng bố mẹ tớ sẽ không giận nếu họ thấy thế này.
Mình đang trượt!
- Bố! - Thư giãn đi con giai.
Đúng là chốn nghỉ ngơi lý tưởng mà không cần đi nghỉ.
Ôi trời.
Tớ thích sống ở đây.
Nếu bố mẹ tớ phát hiện ra tớ dùng phép thuật vào mấy thứ này...
Thế nào hả? Cái này khá đỉnh,
nhưng lần sau, phải báo trước nhé?
Tất ướt là cách người ta tra tấn ở một số quốc gia đấy.
Để tớ ra!
Ồ chào bố. Bố?!
Chào c-- - Ôi không, mình phải giấu mọi thứ đi.
Bất ngờ quá đi.
Sao tự dưng bố tới vậy?
À thì bố tạt qua khu này và--
Chém làm gì nhỉ?
Mẹ con đá bố khỏi lâu đài.
- Bố đã làm gì? - Có làm gì đâu.
Bố chỉ vứt quần áo bừa bãi thôi.
Bố nghĩ là có lẽ bố nên ở lại đây vài hôm,
cho đến khi chuyện xẹp xuống.
Tất nhiên là ông có thể ở lại rồi. Người nhà cả mà.
Ông có thể trông bọn nhóc trong khi tôi và vợ đi nghỉ.
Hasta maana.
Tốt thôi!
Hử? Xin chà--
Star, nếu mẹ con mf ở đây
và biết con dùng cây trượng một cách vô trách nhiệm thế này,
bà ấy sẽ ném con vào St. Olga đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.