2046

2046

Download Vietnamese Subtitle

Release info

2046 2004 BluRay 720p DTS x264-CHD
A Commentary by amdx2
re synch

Tags

BluRay
x264
720p
720
TS
HD
Published on: 2014-10-19
Downloads: 101
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Năm 2046, đường ray xe lửa phủ khắp địa cầu...

Thỉnh thoảng có 1 chuyến xe lửa bí mật đi đến 2046.

Hành khách đi đến 2046 có cùng 1 mục đích...

Họ muốn tìm lại những ký ức đã mất...

Bởi vì ở 2046 không có gì thay đổi...

Cũng không ai biết điều đó có đúng hay không...

Vì không hề có ai quay trở về...

ngoài tôi.

Nếu có ai đó muốn bỏ 2046

thì sẽ phải mất bao lâu?

Nhiều người ra đi rất dễ dàng

Nhiều người khác thấy điều đó mất nhiều thời gian hơn...

Tôi cũng đã quên mình đã ngồi bao lâu trên chuyến xe lửa này...

Và tôi cảm thấy rất cô đơn.

Theo như tôi nhớ, nhiều người đã đi đến 2046

Anh là người đầu tiên quay trở lại...

Cho phép tôi hỏi tại sao anh không ở 2046 nữa ?

Khi có người hỏi vì sao tôi không ở lại 2046.

Tôi chỉ trả lời 1 cách mơ hồ...

Ngày xưa...

khi người ta có những bí mật không muốn chia sẻ...

thì họ lên 1 ngọn núi...

tìm một gốc cây và đục lỗ trong đó...

và thì thầm bí mật đó vào trong lỗ.

Sau đó lấy đất lấp lại.

Cách đó, không ai khám phá được bí mật đó.

Có lần tôi đã yêu 1 người...

Sau 1 thời gian tôi không còn gặp cô ấy nữa...

tôi đã đi đến 2046...

Tôi đã mong cô ấy chờ tôi ở đó...

Nhưng tôi cũng không thấy cô ấy ở đó.

Tôi cứ thắc mắc mãi không biết cô ấy có yêu tôi hay không

Nhưng tôi đã không bao giờ biết được...

Biết đâu câu trả lời cũng là 1 bí mật...

mà không ai khác có thể biết...

"Ký ức nào cũng là những dấu lệ rơi..."

Anh đã hứa là không trở lại kia mà?

Tôi trở lại để gặp em.

Tại sao?

Ở đây không có cơ hội...

Nên tôi sẽ đi Hồng Kông xem thế nào.

Khi nào thì anh đi?

Tàu sẽ lên đường trong 2 ngày.

Sao anh lại nói điều đó với tôi?

Tôi đã nghĩ 2 ta có thể đi cùng...

Anh không biết gì về quá khứ tôi cả, phải không?

Nếu em không muốn nói, thì cũng không sao.

Nếu anh thắng, tôi sẽ đi cùng.

Cô ấy đã tìm ra 1 cách gián tiếp để từ chối tôi.

Theo tôi nhớ...

Đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.

Ngay sau đó, tôi rời Singapore...

và trở về Hồng Kông vào cuối năm 1966.

Lúc ấy có biểu tình ở Kowloon vì vé phà lên...

Tôi đã không chắc mình có thể ở lại bao lâu...

Nên tôi đã thuê phòng... ở 1 nhà trọ nhỏ ở Wanchai

Tôi viết bài cho báo chí...

Họ trả 10 đô HK cho mỗi 1 ngàn chữ...

Lúc đầu thì cũng hơi eo hẹp...

Nhưng miễn là tôi có thể xoay sở...

thì tôi có viết gì cũng chẳng sao...

Nhật ký anh hùng bí mật!

Ngôi sao mới ở Hộp đêm Lục Quốc là Phi Phi!

1 người đẹp với bộ ngực nẩy lửa!

Ai thấy sẽ mê ngay!

Khoan. Dĩ nhiên là tôi nói thêm...

Rồi tôi cũng quen với nếp sống đó.

Tôi đã trở thành 1 gã sành sỏi phụ nữ.

Rất nhiều chuyện qua đường chóng vánh...

Đâu có gì bền vững ở đời...

24 tháng 12, 1966.

Có thật thế không?

Nói láo với cô thì được gì?

Anh thật sự biết tôi sao?

Không phải cô đã tham gia chương trình diễn ở Singapore năm 64 không?

Đúng rồi.

Cô là Lulu?

Đó là lúc trước...

Giờ thì hết rồi.

Bây giờ tên cô là gì?

Sao lại phải nói với anh?

Đêm Noel năm 1966

tôi đã gặp 1 người bạn cũ trong 1 hộp đêm...

Chúng tôi từng là bạn thân...

Nhưng đêm đó...

cô ấy dường như đã quên tôi.

Có thật là ta đã từng gặp nhau không?

Sao cô có thể quên như vậy?

Cô bảo trông tôi giống người bạn trai cuối cùng của cô...

Và cô đã dạy tôi bước Chacha.

Anh nói nữa đi.

Lúc nào cô cũng tìm cách lôi tôi vào sòng bài.

Sau đó cô thua suốt.

Cô đã nợ rất nhiều tiền...

Bạn bè tôi và tôi đã chung tiền mua vé cho cô đi Hồng Kông...

Cô cứ nhắc về bạn trai cũ của cô suốt...

1 người phi gốc Hoa từ 1 gia đình giàu có...

Cô đã lên kế họach lấy anh ấy ...

Nhưng anh ta mất sớm...

Cô bảo đó là mối tình duy nhất của đời cô.

Thôi, vào lúc này trong năm...

Tôi không nên gợi lại những kỷ niệm đau buồn.

Nhưng cô có nhớ đêm Giáng sinh đó

lúc ta đi uống rượu hay không?

Chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều...

Có phải cô ấy giả vờ quên tôi hay không?

Tôi đã đưa cô ấy về khách sạn...

cô ấy say xỉn...

Cô ấy đã uống quá nhiều...

nên tôi nhanh chóng ra về...

Trên lối ra, tôi đã để ý 1 con số rất quen...

Nếu tôi không gặp cô ấy đêm đó... thì đã không thể thấy con số đó.

Và tôi đã không hề viết quyển "2046"

Anh cần chi?

Có cô Lulu ở đây không ạ?

Lulu? Ở đây đâu có cô nào tên Lulu?

Có 1 cô tên Mimi nhưng cô ấy đã dọn đi rồi.

Nhưng tôi đã đến đây cách đây 2 ngày! Ông có biết cô ấy đi đâu không?

Không! Cậu cần gặp cô ta làm gì?

Cũng không có gì...

Tôi giữ chìa khóa cô ấy Tôi chỉ muốn trả lại thôi.

Cứ đưa cho tôi. Cảm ơn.

Cậu muốn thuê phòng à ?

Tôi vừa ở nước ngoài về. Chưa có nhà cửa gì riêng cả.

Nếu phòng chưa có ai, xin cho tôi vào xem.

Đây chỉ là 1 nhà trọ nhỏ...

nhưng khách ở đây đều là người đàng hoàng cả.

Anh làm việc gì? Tôi viết báo.

Hay quá! 1 người bạn nghệ sĩ!

Tôi cũng mới có nhà trọ này... Lúc trước tôi cũng là 1 nghệ sĩ...

Thế à?

Tôi đã học hát ở Haerbin.

Lúc đó tôi ca bè ténor.

Rất vui được anh đến ở đây.

Khi nào thì anh dọn đến? Càng sớm càng tốt...

Nhưng phải trang trí lại phòng 2046 đã.

2047 còn trống đấy.

Cứ qua xem đi.

Thôi khỏi. Tôi sẽ trở lại khi sửa chữa xong.

Tại sao cậu thích căn phòng đó?

Có lẽ là do số phòng.

Nó có ý nghĩa gì với cậu à?

Tôi đùa đó mà.

Để tôi đề nghị thế này...

Mời cậu xem qua phòng 2047 Nếu được thì cứ dọn vào,

Rồi khi 2046 xong thì chuyển qua. Anh thấy sao?

Tôi xem được không? Được chứ! Xin mời!

Khi dọn vào, tôi đã biết rằng

ngay đêm trước đó...

Lulu đã bị 1 tên bạn trai ghen tuông đâm chết....

1 tay trống ở hộp đêm.

Cô ấy đã rất quý hắn.

và đã so sánh hắn với 1 cánh chim bay mãi không ngừng.

Trong bao năm qua...

Cô ấy đã đi tìm con chim bay không đáp đó.

Chuyện tình nào của cô ấy cũng buồn Nhưng cô ấy cũng chẳng bận tâm

Dù điều gì xảy ra...

ít ra cô ấy vẫn luôn là vai chính.

"Tốt lắm!" (tiếng Nhật)

"Vâng!"

"Hãy đi đi"

"Ta cùng đi đi."

'Nào, ta đi đi"

"Em sẽ đi cùng anh"

" Được, em sẽ đi với anh!"

"Vâng ạ."

" Em hiểu"

"Anh hiểu không? Em hiểu rồi!"

"Em hiểu rồi."

"Em đi được không?"

"Em đi được rồi"

"Vâng ạ!"

"Em hiểu!"

"Được a!"

Trang trí lại phòng 2046 thì không lâu

Nhưng đến lúc đó tôi đã quen phòng

Tôi bắt đầu nghe 1 giọng nói lạ từ bên kia bức tường

Tôi cứ nghĩ có người đã dọn đến ở...

Nhưng đó là con gái của ông chủ nhà trọ, ông Hòang...

"Nhất định rồi." (tiếng Nhật)

"Em nhất định sẽ đi!"

"Nào, ta cùng đi đi."

Tôi chẳng hiểu cô ta nói gì...

Nhân viên nhà trọ bảo tôi đó là tiếng Nhật.

Nghe đâu cô ấy có bạn trai người Nhật Bản.

Bảo tài xế địa chỉ là số 220, đường Granville

-Ge... ran... wei... -220 đường Granville !

Rẽ từ Đại lộ Humphrey gần Kimberley.

Nói lại được không?

-Đừng rẽ xuống Salisbury ... -Nói chậm 1 chút đi.

Để em vẽ bản đồ. Đừng, đó là bút tôi!

Để em nhắc lại lần nữa.

Từ Đại lộ Humphrey rẽ tiếp. Gần Đường Kimberley.

-Hiểu không? -Không.

-Để em vẽ bản đồ cho! -Thôi!

Đại lộ Granville.

Rẽ từ đại lộ Humphrey Nhưng đừng rẽ qua Salisbury!

Nhớ nhé, đừng rẽ qua đường Salisbury!

Công ty anh ta ở Nhật đã cử hắn đến Hồng Kông

Khi đến đây anh ta đã đăng ký ở nhà trọ này...

More Vietnamese subtitles for 2046

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left