The first 200 lines.
BỮA TIỆC CỦA BABETTE Phụ đề Việt ngữ: paulthanhson
Khi xưa, tại một vùng hẻo lánh bên Đan Mạch, có hai chị em chung sống bên nhau...
Dù họ đã luống tuổi.
Đó là Martine và Filippa...
Cũng giống như Martin Luther và bạn ông ta là Philipp Melanchthon.
Cả hai đã dành trọn thời gian và phần lớn của cải để làm từ thiện.
Cám ơn.
Cám ơn.
Cha của họ là mục sư, một vị ngôn sứ...
Người đã lập ra chi hội truyền giáo.
Ai nấy cũng đều kính trọng và có phần e sợ ông ta.
Vị mục sư lập gia đình khá muộn và đã qua đời từ lâu.
Số môn đệ ngày càng giảm dần theo năm tháng.
Nhưng họ vẫn tiếp tục nhóm họp
để cùng nhau chia sẻ, tìm hiểu Lời Chúa...
Và tôn vinh linh hồn của vị chủ chăn...
Mà họ cảm nhận ông ta vẫn đang hiện diện bên họ.
Jerusalem
Thiêng liêng muôn đời...
Chính nơi chúng con hằng mong.
Đừng quan tâm hay quá lo âu luôn...
Đến những việc sinh thời...
Ngài nào ban cho rắn rít đá sỏi...
Xuống đàn con đói khát đang van xin.
Hai chị em có một cô hầu gái người Pháp.
Tên là Babette.
Việc này kể cũng lạ so với nguyên tắc của cả hai...
Khi sống tại một nơi hẻo lánh, cô quạnh...
Rất đáng để làm sáng tỏ.
Sự hiện diện của Babette trong nhà của hai chị em...
chỉ có thể lý giải được bằng những nổi niềm sâu kín trong tâm hồn.
Nhan sắc của Martine và Filippa thuở xuân thì...
thật diệu kỳ, như thể đoá hoa vừa hé nụ.
Cả hai chẳng bao giờ xuất hiện trong các vũ hội hay các lễ lạc.
Trai tráng đến giáo đường chỉ mong được chiêm ngắm họ.
Thưa Cha, Vua trên cao vời...
Xin đoái đến con đang nơi đây.
Bao la ơn Cha xin tuôn tràn...
Tội lỗi Chúa thứ tha cho con.
Trong thâm tâm con vẫn hằng biết...
Chúa hằng ở luôn bên chúng con.
Bao dung khôn nguôi ôi tình Chúa...
Quyết lòng từ đây con sẽ bước theo.
Theo quan điểm của vị mục sư, thì tình yêu thế tục và hôn nhân...
không vụ lợi, thì chỉ có trong ảo tưởng.
Theo ý riêng, thì hai con gái tôi
chính là tay mặt và tay trái của mình.
Thế anh muốn tôi phải mất nó à?
Tuy nhiên, hai mỹ nhân đó...
Đã làm xáo trộn đến sự yên bình và định mệnh...
của hai thanh niên đang sống trong thế giới ngoài kia.
Một trong hai người đó là vị sĩ quan trẻ tuổi tên Lorens Löwenhielm.
Anh chàng có nếp sống khá phóng túng tại thị trấn đồn trú...
Và luôn nợ nần.
Nghiêm!
Thưa đại uý, 20 người có mặt!
Lorens! Bình tĩnh lại đi.
Con sẽ về ở nhà dì trong 3 tháng.
- Người dì luống tuổi đó à? - Phải.
- Đến Norre Vossborg? - Đúng.
- Miền Jutland sao? - Phải.
Đến Norre Vossborg, con sẽ có dư thời gian nghĩ lại
về tư cách của mình...
Để tìm cách sửa đổi.
Mừng cháu đến Norre Vossborg.
Lên đây. Dì chỉ phòng cho cháu.
Rồi bất chợt, chàng thấy ra quang cảnh...
về một nếp sống thanh bình...
Chẳng hề bị đòi nợ, cũng không phải nghe lời trách mắng của cha...
Khi có một nàng tiên hiền dịu kề bên.
Cũng nhờ người dì sùng đạo...
Mà chàng đến được nhà vị mục sư.
Martha, đừng có đứng như trời trồng! Lấy khăn lau đi!
Cùng hiệp ý nhờ vào ơn huệ và lòng chân thành...
Anh chị em thân mến.
Nên đức công chính và niềm vui sẽ ở cùng chúng ta.
Thế là chàng cứ mãi đến viếng thăm, nhưng rồi chợt nhận ra...
Mình chẳng là gì với các cô gái cả.
Xin lỗi.
Lời Chúa xuyên thấu các đại dương...
Và cả những đỉnh tuyết cao dầy...
Nơi mắt phàm nhân không sao thấy được.
Amen.
Tôi sẽ vĩnh viễn ra đi...
Và chẳng bao giờ còn gặp lại cô nữa.
Bởi tôi biết cuộc đời vốn dĩ quá khắc nghiệt...
Và trần thế thì còn rất nhiều điều...
Vượt quá tầm tay.
Khi nghe những sĩ quan khác kể về chuyện yêu đương...
Chàng không hề hé môi về chuyện của mình.
Vì trong phòng ăn của các sĩ quan...
Theo cách nhìn của họ...
Chàng thấy vô cùng tệ hại.
Này Lorens.
Sao mà một sĩ quan kỵ binh...
Lại có vẻ ê chề ủ rủ thế.
Với những kẻ sầu muộn...
Thì có màng đến việc thêm gia vị vào thức ăn của mình đâu.
Tôi không sao quên được nàng.
Anh quả là mơ mộng đó Lorens.
Giá mà tôi được như anh.
Quên hết đi mọi chuyện xảy ra trên đồi Jutland.
Rồi chỉ biết hướng đến tương lai, rủ bỏ quá khứ.
Không hề nghĩ đến tình riêng, để có ngày...
Sẽ trở thành nhân vật trọng yếu
trên cõi đời này.
Rồi chàng đã kết hôn cùng một thị nữ của hoàng hậu Sophia.
Khi đó, lòng mộ đạo đang là thời thượng trong triều đình.
Chàng vẫn luôn trân trọng lời dạy của vị chủ chăn...
Mà chàng hằng gìn giữ trong lòng.
Chúng ta hãy cầu xin Thiên Chúa nhân từ...
Để thực hiện sứ mệnh của Ngài trong tình yêu thương.
Chị còn nhớ mới ngày nào anh chàng đó lặng lẽ xuất hiện...
Vậy mà giờ đã đi rồi không?
Nhớ chứ.
Rồi năm sau, lại có một người thanh lịch xuất hiện.
Một ca sĩ nổi tiếng ở Paris, là Achille Papin...
Đã từng biểu diễn tại hí viện Stockholm.
Cám ơn bà nhiều. Quý hoá quá.
Stockholm quả là một thành phố quyến rũ.
Ở phương bắc còn nhiều thành phố đẹp lắm.
Tôi từng đi nhiều nơi nhưng...
Trong thâm tâm, tôi thích ở một mình hơn.
Chỉ thích yên tĩnh.
Sự tĩnh lặng cùng tiếng sóng vỗ về.
Vậy thì anh nên đến đồi Jutland.
Nơi đó thật hùng vĩ...
Và cũng rất hoang sơ.
Tại đó, anh sẽ được tận hưởng không khí trong lành...
Để tịnh dưỡng.
Tôi biết một chổ trọ.
Anh có thể ở tại tiệm bán tạp hoá.
Thế nhưng Achille Papin lại có vẻ thẫn thờ.
Chàng thấy mình cứ như là
một lão già đang bước vào tuổi xế chiều.
Ôi Thánh Danh Ngài là Thiên Chúa muôn đời...
Trên thế gian thờ lạy Thiên Chúa muôn loài
Hồn con khiêm cung nép bên Cha từ nhân...
Bước chân trên đưởng xa,
tiếng hoan ca không ngừng...
Ngợi khen Cha.
Ôi Thánh Danh Ngài...
Còn nơi đây mãi muôn đời.
Ôi Thánh Danh Ngài...
Còn nơi đây mãi muôn đời.
Dù trên nhân gian có hư hao, trời cao...
Vẫn ngân vang lời ca tiến dâng lên muôn đời...
Ngợi khen Danh Cha.
Cho dẫu mai này vạn vật có điêu tàn...
Khi núi cao và vực sâu dẫu không còn...
Quyền uy nhân thế sẽ tan theo thời gian...
Để vinh quang của Cha sẽ xây nên Nước Trời...
...cho muôn dân.
Lạy Chúa toàn năng.
Lòng bao dung của Ngài vượt trên các tầng trời.
Công lý của Ngài sâu thẳm tận đáy đại dương.
Quả là một danh ca.
Rồi đây cả Paris sẽ phủ phục dưới chân nàng.
Xin chào mục sư.
Chào anh.
Tôi đến xứ sở tươi đẹp này cũng chỉ vì lý do sức khoẻ.
Tôi trọ ở tiệm tạp hoá.
Thật vinh hạnh nếu như tôi được dạy thanh nhạc...
cho quý cô tại đây.
Tiểu thư hát rất hay, nếu trau chuốt một chút...
Chúng ta sẽ có một giọng ca mê hồn.
Rất xứng đáng để ngợi ca Thiên Chúa.
Anh theo Giáo hội Công giáo à?
Vâng, tôi là tín đồ Công giáo La Mã.
Vậy mời anh...
Anh Achille Papin vào nhà.
Tôi đã nói chuyện với con gái tôi,
anh Papin à. Và tôi chấp thuận.
Tôi rất vui và xin cám ơn ông. Xin chào mục sư.
Tạm biệt anh Papin.
Tạm biệt quý cô.
Chào ông.
- Gặp lại sau nhé? - Vâng.
À, cám ơn cô.
Rất tốt.
Nàng sẽ là vì sao toả sáng trên vòm trời.
Chẳng ai có thể hát được như nàng cả.
Nàng là vì sao độc nhất vô nhị.
Những tiếng ca khác rồi sẽ lụi tàn.
Không những chỉ có hoàng đế đến nghe
mà cả mọi người ở những nơi khác.
Tài năng của nàng không chỉ
để mua vui cho những ai phú quý...
Mà còn an ủi cả những kẻ khó nghèo.
Sao rồi Filippa,
con có thấy tiến bộ với ông Papin không?
Có, thưa bố.
Lời này thổn thức trao về em...
Bằng nhịp đập của tiếng lòng.
Này người xin đến, chớ ngại nghi...
Đây chính là lời hoan ca.
Dù sao vẫn thấy e dè đây...
Dẫu rằng lòng này không muốn khước từ.
Niềm vui, khao khát xen ngại nghi...
Đã khiến cho lòng này thêm ngổn ngang.
No comments yet. Be the first to leave one.