The first 200 lines.
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)
=Tập 36=
Dừng lại.
Lão Hoàng nhà ta làm rơi đồ trên đó,
ta chỉ lên lấy lại thứ đó,
không động vào những thứ khác.
Vậy chỉ đành ra tay thôi.
Phải đánh với mấy vị này đấy,
ngươi định thế nào?
Ta và đại ca cùng xông pha chém giết.
Được lắm,
quả là huynh đệ tốt.
Định lát nữa đánh nhau rồi nhặt mót của hời phải không?
Đại ca nói gì thế?
Ta nói là đồng ý với ngươi,
nếu ngươi đã muốn xông pha vì đại ca
thì tất nhiên ta phải tác thành lòng dũng cảm của huynh đệ ta rồi.
Đại ca, huynh làm gì thế?
Đại ca,
ta chỉ là trẻ con thôi mà.
Xem huynh đệ nhà ta xông pha chém giết đây.
Ta chỉ là trẻ con thôi mà!
Võ nghệ của hiền đệ khá quá.
Ngươi chỉ chờ đến lúc này thôi à?
Chẳng phải chờ hiền đệ chém giết bốn phương sao?
Thực ra ta không phải thuộc hạ của Từ Phượng Niên.
Nói đúng lắm,
các vị nương tay nhé.
Đại ca!
Thằng nhóc này từ đâu ra vậy?
Dù sao cũng là thế tử Bắc Lương,
chắc hẳn
là hộ vệ ngầm gì đó.
Che giấu kỹ thật,
mãi đến giờ mới sử dụng.
Thân thủ khá thật.
Đây hẳn là sát chiêu của Từ Phượng Niên rồi.
Chúng ta coi như đã biết rõ thân thủ
của những người bên cạnh hắn rồi,
chỉ có thằng nhóc này là ngoài dự đoán.
Lát nữa ra tay,
dồn sức giết nó.
Không phải nên giết Từ Phượng Niên trước sao?
Giết được Từ Phượng Niên trước thì tốt,
nhưng ngươi nhìn thằng nhóc đó đi,
đối mặt với sáu võ nô
mà vẫn xông pha đánh địch,
cực kỳ trung dũng.
Nếu giết Từ Phượng Niên
thì ắt kẻ này sẽ ra tay.
Cứ chờ đã.
Có lý đấy.
Đứng lại!
Thế tử,
ta cảm giác đám võ nô này
chưa dốc hết sức ngăn cản chúng ta.
Đến tận đây rồi,
không cần phải quay đầu lại.
Cơ hội đến rồi.
Lên.
Tổng cộng 12 võ nô.
Đúng thế.
Ở đây cả rồi.
Ông cũng vậy.
Chào thế tử,
ta là tỷ phu của ngài.
Lại gặp nhau rồi.
Thân thích trong nhà cả mà,
để ta giúp ngài.
Đề phòng cả ta sao?
Ta nhận ra Phục Tướng Hồng Giáp.
Nếu ta nói Phục Tướng Hồng Giáp không liên quan đến ta thì sao?
Ngươi nghĩ ta có tin không?
Ta không can thiệp,
các vị cứ tự nhiên.
Thế tử,
mời.
Muốn làm ngư ông đắc lợi hả?
Sáu vị đó ra tay
thì e rằng người bên cạnh ngươi không bảo vệ chu toàn cho ngươi được.
Nếu ta không tiến lên
mà rời khỏi đây ngay lúc này thì sao?
Thế tử không phải người như vậy.
Cũng đúng.
Thế tử.
Gọng kìm trước sau,
tình hình không ổn.
Kẻ dùng binh bị địch vây hãm,
khó tìm đường ra
thì phải làm thế nào?
Thế thì giết hết để lấy đường ra.
Đúng.
Giết hết lấy đường ra.
Huyền Giáp.
Thanh Mai.
Trúc Mã.
Xuân Thủy.
Triêu Lộ.
Đào Hoa.
Lên!
Đi!
Sao không đánh nữa?
Vị đó mà đã ra tay,
có cản hay không
cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Quay lại.
Tạ ơn một kiếm của tiền bối.
Tạ ơn sáu kiếm của tiền bối.
Xin hỏi tiền bối
có phải Đào Hoa Kiếm Thần không?
Ta là Đặng Thái A.
Từ Phượng Niên
xin ghi nhớ ơn này,
sau này sẽ báo đáp.
Ngươi không cần báo đáp,
mà là ta báo ơn.
Từ Phượng Niên,
mẹ ngươi
là biểu tỷ họ hàng xa của ta.
Thế này mà cũng có họ hàng được.
Biết chọn nhà
để đầu thai thật đấy.
Năm đó ta luyện kiếm ở Kiếm Mộ Ngô gia,
mẹ ngươi
có ơn ban cho ta một bữa cơm,
có ơn cứu mạng ta,
có
ơn truyền dạy võ học cho ta.
Ơn này quá lớn,
sao có thể không trả chứ?
Chỉ đáng tiếc,
năm đó khi mẹ ngươi một mình vào hoàng thành,
ta lại đang ở ngoài Đông Hải.
Đợi đến lúc ta trở lại
thì tất cả đã muộn rồi.
Trận chiến đó của mẹ ngươi
đã để lại tật bệnh,
cuối cùng mất mạng.
Nghĩ lại,
ta áy náy đến tận bây giờ.
Ơn nghĩa ta nợ mẹ ngươi,
sáu kiếm hôm nay
coi như đã trả một nửa.
Ngươi muốn lấy gì
trên tường thành
thì cứ yên tâm mà lấy.
Mười hai thanh phi kiếm này
cũng coi như đã theo Đặng mỗ cả đời.
Hôm nay
xin tặng cho thế tử.
Thuật phi kiếm giết người này
đều ở trong hộp.
Có lĩnh ngộ được không
đều dựa vào bản thân thế tử hết.
Một nửa ân tình còn lại
đến đây đã báo đáp hết.
Thế tử,
từ nay ta và ngươi
không còn nợ gì nhau nữa.
Đa tạ.
Thế tử cất phi kiếm này trước đi đã.
Lát nữa cất.
Thuật phi kiếm của Đào Hoa Kiếm Thần
là tuyệt học đỉnh cao trong võ lâm.
Ta biết,
ai bảo tầm nhìn ta nông cạn chứ.
Lúc này,
hộp kiếm đó mới là quan trọng hàng đầu.
Đặng tiên sinh,
nếu ngài muốn cho ta một kiếm,
chi bằng ra tay sớm chút,
ta đứng bên trên này đợi,
trong lòng nôn nao khó chịu lắm.
Ân tình đã trả hết,
nhân quả cũng kết thúc.
Thế tử và ta không liên quan gì nữa.
Thế
nếu lát nữa ta ra tay với Từ Phượng Niên,
ngài sẽ không rút kiếm chứ?
Kiếm của ta
đã được tặng cho người ta rồi.
Với thân phận này của Đặng tiên sinh
nhất định là lời nói như đinh đóng cột.
Bây giờ không đánh nữa,
ta cũng không ngu.
Một nửa ân tình của Đặng tiên sinh
là giúp thế tử nhà ngươi
đến tường thành lấy hộp kiếm.
Ta muốn ra tay
cũng phải đợi hắn lấy xong đồ,
đợi người ta trả hết ân tình rồi nói sau.
Bây giờ trên đời này
không ai ngăn được thế tử nhà ngươi
lấy hộp kiếm đâu.
Đây là của ông sao?
No comments yet. Be the first to leave one.