The first 200 lines.
Em đã dõi theo anh một thời gian
Em ngắm mãi đôi mắt đại dương ấy
NĂM 13 TUỔI, BILLIE EILISH ĐĂNG LÊN MẠNG BÀI HÁT "OCEAN EYES".
KCRW…
Billie Eilish và bài hát "Ocean Eyes".
Em ngắm mãi…
Các con lên đài radio KCRW, đài radio đỉnh nhất.
Em chưa từng rơi từ độ cao này
- Rơi vào đôi mắt đại dương của anh - Tuyệt.
Đôi mắt đại dương ấy
Billie đó!
BA NĂM SAU…
THÀNH PHỐ SALT LAKE
Billie. Tôi không mua được vé dự nhạc hội, nhưng tôi ở đây.
Billie!
- Tôi yêu bạn nhiều lắm. - Cảm ơn.
Cẩn thận cô ấy.
- Tôi yêu các bạn. - Tôi yêu bạn, Billie!
Billie, tôi yêu bạn!
Trò chơi của anh chưa bao giờ vui
Anh nói anh không đi Nhưng anh lại bỏ chạy
Trao anh những gì anh nài nỉ Trao anh thứ anh nói tôi cần
Tôi không muốn trả thù Tôi chỉ muốn anh buông tha cho tôi
Trao anh những gì anh nài nỉ Trao anh thứ anh nói tôi cần
Nói tôi cần
Tôi không còn e sợ nữa
Sao anh dám chắc
Tôi chỉ cần mỗi anh thôi?
Hãy quên đi
Khi anh rời đi, bỏ mặc tôi đau khổ
Anh dạy tôi sống Không cần tình yêu của anh
Ngán ngẩm
Tôi quá ngán ngẩm
Tôi đã quá ngán ngẩm
Quá ngán ngẩm
Tôi ngồi nhà một mình Anh nơi xó nào rồi
Tôi mong anh không nghĩ Như thế là công bằng
Trao anh những gì anh muốn Và hơn thế nữa
Trao anh trọn con người tôi
Tôi không cần tình yêu mặc cả
Tôi chỉ muốn anh yêu không toan tính
Anh không thấy Tôi quá ngán ngẩm rồi sao?
- Trao anh - Trọn con người tôi
Trọn con người tôi
Tôi không còn e sợ nữa
Sao anh dám chắc Tôi chỉ cần mỗi anh thôi?
Hãy quên đi
Khi anh rời đi
Bỏ mặc tôi đau khổ
Anh dạy tôi
Tôi quá ngán ngẩm
Tôi quá ngán ngẩm
Nói tôi cần
Trả thù Buông tha tôi
Cầu xin
Nói tôi cần
Tôi không còn e sợ nữa
Sao anh dám chắc
Tôi chỉ cần mỗi anh thôi?
Hãy quên đi
Khi anh rời đi Bỏ mặc tôi đau khổ
Anh dạy tôi sống Không cần tình yêu của anh
Các bạn thật tuyệt vời.
Có người bị thương.
- Ai đó… Này. - Có người bị thương.
- Có người bị thương. - Có người phấn khích quá.
Các bạn, tránh đường.
- Billie! - Billie!
Chị tôi đó!
Không sao, cô ấy không sao.
Các bạn ổn chứ?
Vâng!
Này, các bạn phải ổn đấy,
vì các bạn ổn thì tôi mới ổn, được chứ?
Tôi nhìn đám đông và thấy những gương mặt ấy.
Thật nhiều cảm xúc và sự đau khổ khác nhau.
Mỗi một người ở đó
đều đang trải qua chuyện tốt hay xấu, kinh khủng hay tuyệt vời.
Chí ít tôi có thể…
làm nghệ thuật của tôi vì tôi cũng có những vấn đề như vậy.
Tôi chưa từng nghĩ họ là… fan.
Họ không phải fan của tôi. Họ là một phần của tôi.
THẾ GIỚI MƠ HỒ
Nhờ có gia đình, tôi mới có ngày hôm nay.
Con đã chơi bài song ca đầu tiên của con.
- Hả? - Bài song ca.
Với vài người, nơi trưởng thành ảnh hưởng đến con người họ.
Nơi họ đi học, người họ chơi cùng.
Với tôi, hoàn toàn là bố mẹ, anh trai và chó của tôi.
Mẹ thì dạy tôi sáng tác.
Bố thì dạy tôi chơi piano và ukulele.
Hồi nhỏ, tôi tham dự các cuộc thi năng khiếu,
bố sẽ đánh đàn ukulele cho tôi, hoặc mẹ chơi ghi-ta.
Anh trai tôi sẽ hát bè.
Luôn là như vậy.
Gia đình tôi là một bài hát đồng điệu.
Giờ tôi vẫn làm nhạc trong phòng anh tôi.
Nói ra điều đó
- Hay lắm. - Nói ra điều đó
- Nghe hay lắm. - Tiếp tục đi.
Lại đây nào
Có lẽ không nên
Nói ra điều đó
Nói thật, tôi từng nghĩ giờ tôi đã
Chết rồi
Có lẽ không nên…
Tôi muốn kết liễu mình
Hú! Tuyệt vời.
Bạn muốn gì ở tôi?
Sao bạn không chạy trốn đi?
Bạn còn phân vân điều gì?
Bạn biết cái gì?
- Sao bạn không sợ tôi? - Em rất tự hào về đoạn đó.
Sao bạn lại quan tâm đến tôi?
Khi say ngủ, chúng ta đi đâu?
- Hay, đúng không? - Thiên tài.
TÔI MUỐN KẾT LIỄU MÌNH
BẠN ĐANG CHÁY MÃNH LIỆT, CÓ ĐÚNG KHÔNG
Tôi muốn đặt tên album như thế này.
"When We All Fall Asleep, Where Do We Go?"
HÃY CÙNG BIẾN MẤT
Tôi đã vẽ về bài hát này.
Đây là hình vẽ bài hát
vì cả bài hát nói về quái vật dưới gầm giường.
Sau này, tôi sẽ vẽ gì đó có cánh.
Tôi cũng muốn có cảnh tôi uống nước đen,
sau đó mắt tôi hóa đen, rồi mắt tôi chảy máu đen.
Đây là tranh tự họa.
Đây là "thằng nhỏ", búp bê quái dị.
Đây là một bàn chân.
Ở đây có nước, ta quyết định nước này là gì.
Đây là con khốn. Đây là "bim bim" đầy lông.
Có một… "cậu nhỏ".
- …vì tôi không biết - Ồ, hay quá.
Tôi không thể chối từ
- Tôi không thể chối từ - Tôi không thể chối từ
Bùm, giẫm lên thủy tinh
Bấm kim vào lưỡi
Ta có thể… xoáy vào chủ đề cơn ác mộng không?
- Điều gì đó để đúng chủ đề. - Như bóng đè thì sao?
Tứ chi nhũn ra Ngón chân mất cảm giác
"Ngón chân mất cảm giác" chưa đủ hay.
- Đúng vậy. - Nhưng…
Tứ chi nhũn ra…
và đôi mắt cứ thao thức.
Hay đấy.
Em nghĩ "đôi mắt cứ", hay "đôi mắt không thể"?
"Cứ" hay hơn nhiều.
Ừ.
Món nợ đang mang, tôi phải bán linh hồn
Vì tôi không thể chối từ Không, tôi không thể chối từ
Tứ chi nhũn ra Và đôi mắt cứ thao thức
Tôi không thể chối từ
Giẫm lên thủy tinh
Bấm kim vào lưỡi
Đụng tay!
Tiếp tục đi.
Khoan. Không.
Không.
Thật ra, cứ làm vậy… 17 lần đi.
Đây không phải cảnh quay đầu tiên,
nhưng con muốn góc quay này, và khi phóng ra thì…
- nó không lệch về một bên. - Em đang làm gì vậy?
Im đi!
Không ở chính diện,
- nó kiểu… để mà, ừm… - Pepper, ừ-ừ.
…chân ghế sẽ nằm ở giữa.
- Con muốn bắt đầu… - Con mèo đâu?
…với hậu cảnh trống…
- Cho con bé một ngôi sao vàng. - Không có gì ở hậu cảnh
ngoại trừ, ừm…
…ngoại trừ màn vây trắng
- và cái bàn trắng. - Ồ, phải.
Đằng kia có con chuột chết.
Đây là cảnh quay đầu tiên chỉ có mỗi ly nước.
Phóng ra, giữ ly nước ở trọng tâm,
và con đang nhìn ly nước.
Khi tới điểm này, con sẽ uống nước.
Bắt đầu uống.
Con chưa biết con muốn máy quay ở đây khi con uống tới lúc đặt ly xuống,
rồi tiến lại gần con, hay là trong lúc con uống…
Khoan, uống tiếp đi.
Con chưa biết con muốn gì.
Vì con không biết nếu con… hay để nó nằm nghiêng.
Vì con không biết có muốn nó, ừm…
Con đang nói cái quái gì thế này?
Con không biết có muốn thấy…
Đây… Khoan đã. Con quyết định rồi.
Nó sẽ ở đây.
Khi con bắt đầu uống được một chút,
máy quay sẽ tiến lại, quay cái chân này
ngay chính giữa khung hình
và bằng khoảng cách tới cái chân đối diện.
Để mặt con ngay chính giữa.
Có lẽ con sẽ cầm ly bằng tay trái
để cảnh quay…
Cảm ơn mẹ.
…hợp lý hơn.
Rồi mọi người thấy chất đen dần biến mất
vì con đang uống hết.
No comments yet. Be the first to leave one.