The first 200 lines.
SOPHIE VÀ MẶT TRỜI NGỎNG
DỊCH BỞI HOMELANDEST
Đi nào. Đi xem này.
Thằng nào đấy?
Biết ai không?
Chả biết sao nó lại lăn ra đây.
Chẳng có ví hay 1 xu trong túi.
Xe buýt của hắn tới từ thành phố New York.
Hắn có thể định đi đâu đó giữa đây với đây.
- Khổ thân thằng chả - Tay này của dân lao động.
Chắc là nông phu.
Đây có phải 1 người Khựa không, bác sĩ Gilbert?
Chắc chắn rồi, Zack.
Tên mày là gì hả bồ tèo?
Ohta.
- Còn chả nói tiếng Anh. - Rõ là chả.
Hitler hiện đang xuất hiện hoàn toàn...
- Cám ơn, Matilda. - như 1 nhà Cách mạng châu Âu.
Lũ tôi đã quyên được 1 thùng len ấm để gửi sang Anh.
Nhờ Samille đó, bà ấy đan nhanh như quỉ, Gil.
Tôi không biết bà ấy làm thế nào nữa.
Anne, tôi đang cố nói chuyện với bà.
Ông muốn gì ở tôi, Gilbert?
Cái gã ấy cần chỗ nghỉ ngơi hồi sức.
Mm-hmm. Và ông nghĩ cái nhà câu của tôi hợp.
Anne, bà đã không dùng nhà đấy nhiều năm rồi,
kể từ khi Scott mất.
Không. Không cần yên tĩnh.
Từ khi Scott ra đi, cả ngôi nhà yên tĩnh.
Tôi có thể ngồi bất cứ đâu mình muốn đề viết chuyện mục vườn tược của tôi.
Có tuần là hắn đứng lên được. Có thể là 2.
Rồi lũ tôi cho hắn đi đường hắn.
Và tôi cũng sẽ để mắt đến hắn, thưa bà Morrison.
Đây.
Khổ thân thằng này.
O- Oh...
Ohta.
Ohta?
Tên cậu à?
- Oh, Sophie. - Có chuyện gì à?
Oh! 1 ngày xúi quẩy.
Bà quên là ta tính đi xem triển lãm tranh ở Brunswick à?
Phải, thứ lỗi cho tôi, hôm nay không được rồi.
Tôi có 1 thằng Khựa ở nhà câu còn Matilda mới nghỉ.
- Vì thế đất nào? - Đừng để ý.
Chỉ toàn phiền phức.
Oèo, tôi thấy người đàn ông phương Đông ấy ở thị trấn.
Cậu ta khá rám nắng. Bẩn nữa.
Sophie.
Sophie!
Sophie!
Oh, Anne!
Chuyện đất gì đã xảy ra?
Oh, sap hôm nay cháu buồn đến thế, cháu yêu?
Mẹ đuổi bạn cháu đi rồi.
Để cô vuốt lại tóc trên mặt cháu nào.
Oh, Sophie.
Đói rách không phải lí do cho cô bẩn với thối.
Buổi sáng tốt lành, John ngọt ngào ơi.
Con sẵn sàng ăn sáng chưa?
Cám ơn, Kendall.
Ngon lắm.
Đặc biệt.
Nào, tim ngọt.
- Thế... - Buổi sáng tốt lành, Ruth.
- Chào anh yêu. - Chào con trai.
- Chúc 1 ngày vui vẻ. - Cám ơn, tim ngọt. Anh cũng thế nhé.
Cắn thêm miếng nào. Tốt.
Okay, miếng nữa.
Tôi thích nhất mùa thu ở miền Nam.
Đang là mùa của loa kèn đỏ và
đang đầy ra trong vườn lũ ta.
Bỉ ngạn đỏ và trắng
đặc biệt yêu kiều và phong phú.
- Vâng? - Tôi thực sự tính
trồng bỉ ngạn vào xuân tới.
Oh, tôi sẽ chia cho bà ít giống.
Ồ, cám ơn.
Anne, thằng Khựa thế nào rồi?
Có vẻ sức khỏe hắn đang tiến triển tốt.
Oèo, với tư cách là Hội phụ nữ truyền giáo, lũ tôi cảm thấy
phải có trách nhiệm với hắn.
Thật tử tế nhưng không cần thiết đâu, Ruth.
U, oèo, cô biết đó, lũ tôi đã bón cho nó c cả tuần,
nên lũ tôi muốn biết tình hình bệnh nhân thế nào.
Tôi e là ngài Ohta thực sự không đủ khỏe để tiếp khách.
- Tên hắn là Ohta à? - Vâng, tôi tin là thế.
Nghe còn chả giống 1 cái tên thật.
Oẽo, tôi không nghĩ là nó thấy phiền nếu lũ tôi chỉ nhìn thôi.
Lũ tôi là Hội phụ nữ truyền giáo,
ngài Oh-ay-ta.
Là ngài Ohta, Ruth, và nó có thể nghe được.
Oẽo, tôi muốn chắc chắn rằng nó hiểu ngôn ngữ của lũ ta.
Oh vâng, nó hiểu. Nó hiểu mà.
Oẹo, lũ tôi quan tâm sâu sắc
tới sức khỏe của cậu.
Cậu chỉ cần được vỗ béo thôi.
Cậu sẽ sẵn sàng lên đường ngay ấy mà.
- Cám ơn. - Oh, nó nói tiếng Anh!
Okay. Cám ơn.
Giờ tạm biệt nhé. Tôi sẽ mang tí... Mau khỏe nhé.
DỊCH BỞI HOMELANDEST
Oèo... Chúc cậu buổi sáng tốt lành.
Đây không phải chỗ tôi định trồng chúng,
nhưng chúng trông rất đẹp.
Thật mừng là cô chấp thuận.
Tôi không muốn anh gắng sức quá đâu. Anh đã ốm rất nặng.
Tôi đang cảm thấy khá hơn nhiều.
Cám ơn.
Ồ, tiếng Anh của cậu tốt thật đấy.
Và cậu... có vẻ hiểu từng từ tôi nói.
Vâng.
Tôi là bà Anne Morrison.
Anh tự đáp đất ở Salty Creek, South Carolina.
Đây là nhà của tôi.
Và... khu vườn của tôi.
Isabel Culpepper đang đem bữa tôi đến cho anh.
Giăm bông nướng và bánh hồ đào.
Anh sẽ bị nó chinh phục ngay.
Hoa cẩm tú cầu để đó nhìn rất đẹp.
Tôi chán ngấy những
- luống hoa cầu kì này rồi. - Vâng.
Cậu có phải người làm vườn...
chuyên nghiệp không, ngài Ohta?
- Đó là 1 việc mà tôi thích. - Anne!
Tôi biết 1 ngày yêu kiều thế này thì bà phải ở ngoài này.
- Tôi đã mang theo màu nước. - Sophie!
Đây là ngài Ohta.
Ngài Ohta, tôi... tôi muốn giới thiệu với cậu
cô Sophie Willis.
- Chị khỏe không, chị Willis? - Rất khỏe, cám ơn cậu.
Tôi hi vọng cậu đã khỏe lên rồi, ngài Ohta.
Tôi nghĩ bây giờ cậu nên nghỉ.
Cậu đã kiệt sức rồi.
Chúc 1 ngày vui vẻ, bà Morrison.
Chị Sophie.
Có gì đặc biệt mà bà muốn tôi vẽ không?
Tôi đang viết chuyên mục về mùa thu.
Thời điểm hoàn hảo để bê cây đi để chỗ khác.
Oèo, ở đây viết rằng Shirley Temple sẽ
trở lại ở tuổi 12.
1 sự trở lại?
Bà biết đấy, người ta nói
Clark Gable tự chải tóc trên phim trường.
- Oèo, anh ấy thật giản dị. - Chẳng phải vậy sao?
Tôi yêu anh ấy. Cô biết đó, tôi nghe kể rằng anh ấy để những...
những cậu bé bình thường
vào xe anh ta và xem trận bóng.
Cậu đang đi về đâu trên xe buýt hả ngài Ohta?
Và cậu quê ở đâu?
Tôi không muốn nói đâu, bà Morrison.
Tôi hiểu điều đó khiến bà thấy không thoải mái.
Cậu vẫn chưa khỏe để đi đâu cả. Cứ đợi cho có lại sức mạnh đã.
Tôi chỉ nghĩ là gia... gia đình cậu chắc phải đang rất lo lắng.
Tôi giúp gì được cô?
Tôi là Salome Whitmore.
Tôi nghe nói rằng cô đang kiếm 1 quản gia.
Cô nghe nói từ đâu?
Mọi người nói chuyện. Tôi lành nghề đấy.
Và tôi không ngại người ngoại quốc đâu.
Cô có người giới thiệu không, Salome?
Không, thưa bà.
Tôi chỉ mới chuyển về đây.
Hmm. Tôi hiểu.
Tôi sẽ làm cho nhà cô sạch hơn bao giở hết.
Tuần đầu tôi sẽ làm miễn phí cho cô,
xem cô có hài lòng với phần việc của tôi không.
Không cần thiết thế đâu.
Tôi không thích làm người giám sát đâu.
Nhà tôi bừa bộn lắm. Quản gia cũ vừa bỏ đi tuần trước.
Vậy cô được nhận.
Tôi quen với những người ở bẩn rồi.
Nếu cô hỏi tôi thì phải nói hầu hết họ đều cực kì bẩn thỉu.
Oèo, mai 8 giờ cô có mặt nhé.
- Cám ơn bà. - Sớm nhé.
DỊCH BỞI HOMELANDEST
Định coi cọp đấy à?
Không, thưa ngài.
Ông có cây trồng cuối mùa không?
Cho bà Morrison.
Đằng đó.
Đây là những giống đẹp nhất.
Tôi không làm vườn đâu ngài Ohta. Tôi chỉ xem hình minh họa thôi.
Ngài Ohta.
Uh, khi nào ăn trưa xong, um, cậu vui lòng vào nhà nhé.
Uh, người thân đã khuất của tôi...
Đồ của Scott trong cái thùng đó.
Cậu tự tìm quần áo nhé.
Cần cái nào cứ lấy.
Cám ơn bà Anne.
Tô không thể tự mình vứt chúng đi được, và, uh,
Tôi ghét thấy các thứ bị lãng phí.
Ngài Morrison yêu thơ ư?
Oh, phải.
Tôi cũng vậy.
Cậu có thể đọc?
Thứ lỗi cho tôi. Thế thật... Thế thật là quá thô lỗ.
Ông ấy thích Wordsworth
Đây.
Tôi để cho cậu đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.