The first 200 lines.
Hoàng tử Bóng đêm
Tôi phát hiện cha Carlton sáng nay.
Ông ấy đã được đưa đến bệnh viện, nhưng không còn tỉnh lại nữa.
Sao ông ấy lại đến đây?
Ông ấy có cuộc hẹn với Đức Hồng y chiều nay.
Hội tín hữu yên giấc
Kẻ ngủ say đã thức tỉnh.
Hãy nói về niềm tin của chúng ta
và những gì ta có thể học từ niềm tin.
Chúng ta tin rằng tự nhiên là thống nhất,
và thời gian là vô tận.
Vật chất là thực thể và thời gian có hướng xác định.
Sự thật bằng xương bằng thịt,
và mặt đất vững chắc.
Cơn gió có thể vô hình, nhưng có thật.
Khói, lửa, nước, ánh sáng... rất khác nhau.
Không có hình dạng như đá hay thép, nhưng chúng đều hữu hình.
Chúng ta thừa nhận thời gian là mũi tên,
vì nó giống như đồng hồ.
Một giây đối với mọi người đều như nhau.
Nguyên nhân có trước kết quả.
Hoa quả thối rữa, nước chảy xuôi dòng.
Chúng ta sinh ra, già đi, và chết.
Điều ngược lại không bao giờ xảy ra.
Chẳng có điều nào là đúng. Hãy quên đi thực tại cổ điển,
vì những lý luận logic của chúng ta, ở mức hạ nguyên tử, bị sụp đổ
do không thể lý giải hồn ma và bóng quế.
Tôi đã có một phát hiện cực kỳ bất thường có thể khiến ông quan tâm.
Chúng ta cần mau chóng gặp nhau.
Từ những người bạn của Job khẳng định
rằng cái thiện phải được đền đáp và cái ác phải bị trừng phạt,
đến những nhà khoa học những năm 1930
chứng minh một định lý làm họ sửng sốt rằng không thể chứng minh tất thảy mọi thứ.
Ta đã áp đặt trật tự lên thế giới.
Nhưng ta lại phát hiện một điều vô cùng kinh ngạc.
Mặc dù trật tự tồn tại trong vũ trụ,
nó không hề giống với những gì chúng ta nghĩ đến.
Thưa thầy Birack, theo thuyết tương đối,
hình học không còn đúng trên quy mô vũ trụ và trong vật lý lượng tử,
cấu trúc logic bị phá vỡ trên quy mô siêu hiển vi...
- Chuyện gì đây? - Tôi chịu.
Thầy Birack đã từng tranh luận trên đài BBC vài năm trước.
Với vị linh mục người Anh. Phải rồi.
Chắc họ đang tính làm tiếp.
Ông ấy chết trước khi gặp Hồng y,
nhưng có để lại cuốn nhật ký.
Ông phải giúp chúng tôi.
Làm ơn.
Việc khám phá ra sao siêu tân tinh này
có tầm quan trọng to lớn đối với cộng đồng khoa học.
Các hạt thu thập được có niên đại từ thời kỳ tiền Cambri,
trước khi con người xuất hiện trên Trái Đất.
Ánh sáng từ vụ nổ xuyên qua vũ trụ
với vận tốc 300,000 km/s,
và vừa mới tới chỗ chúng ta từ vũ trụ mênh mông.
Ông ấy là linh mục bảo hộ.
Có vẻ ông ấy đã sống ở đây suốt hơn 30 năm.
Ông ấy liều ra ngoài kiếm thức ăn mỗi tuần một lần.
Và ngày nào,
ông ấy cũng mở cánh cửa này.
Được xây những năm 1500,
theo thỏa thuận với chính quyền Tây Ban Nha.
Những ai biết nơi này?
Chỉ những người thuộc giáo phái bị lãng quên này.
Hội tín hữu yên giấc.
Họ đã lập lời thề im lặng.
Kể cả sự tồn tại của họ cũng được giấu kín khỏi tai mắt Tòa Thánh.
Vatican không biết ư?
Linh mục bảo hộ sẽ giữ bí mật,
và trước khi chết, họ sẽ giao bí mật cho người kế nhiệm.
Giáo phái này có quyền lực và sức mạnh to lớn.
Hành động của họ không bao giờ bị nghi ngờ.
- Tiếng La-tin. - Một số chữ là tiếng La-tin.
Một số chữ là tiếng Copt...
Tiếng Hy Lạp, chữ số.
Không dễ giải mã.
Nguyên bản đã bị sai lệch theo thời gian.
- Sai lệch ư? - Bị viết lại.
Ghi chồng lên nhau,
đôi lúc hai đến ba lần viết đè,
và còn bút tích tẩy xóa.
Ông vẫn có thể thấy những ghi chép cổ...
ở mặt dưới.
Đó là cái gì?
Một bí mật không còn được giấu kín.
- Ông có cảm thấy không? - Có gì đó ở bên trong.
Thứ đó chưa từng xuất hiện.
- Sự việc bắt đầu một tháng trước. - Cái gì bắt đầu?
Sự thay đổi trên Trái Đất,
và trên bầu trời.
Từ sức mạnh của hắn.
- Tôi không hiểu? - Không hiểu cái gì?
- Tất cả. Nghe chẳng hợp lý gì. - Nó trái với lẽ thường mà.
Đó là điều mà Einstein không thể chấp nhận.
Tôi cũng không.
Cô có biết gì về hiện tượng tự cháy ở người không?
Walter à, đó là con mèo của Schrodinger.
- Tôi biết. - Thế mấu chốt là gì?
Chính là, cho tới khi con mèo được ai đó nhìn thấy,
nó không ở trong trạng thái xác định nào, hoặc sống hoặc chết.
Mà ở trong trạng thái chồng chập sóng, vừa sống vừa chết.
- Hả? - Thôi được.
Chỉ khi nào ta mở cái hộp và quan sát con mèo
thì sự tồn tại của nó mới được xác định, hoặc sống hoặc chết.
- Nhưng không hợp lý. - Mấu chốt là ở chỗ đó.
Nó không hợp với lẽ thường.
Mọi lẽ thường đều không hợp lý khi ở mức hạ nguyên tử.
Sao tôi lại muốn bằng tiến sĩ ngành này chứ?
Vũ khí chùm hạt, trợ cấp nghiên cứu.
Trở thành triệu phú khi lên 40 tuổi, giờ tôi nhớ rồi.
- Các bạn sẽ thích tin này lắm. - Nghỉ học à?
"Xin mời những học sinh sau đến gặp giáo sư Birack."
- Tệ thật, có tên tôi. - Tôi nữa.
Cả bọn đấy. Nghe nói thầy Birack muốn chúng ta hủy kế hoạch cuối tuần.
- Sao? - Chưa hết đâu.
Vài chuyên gia hóa sinh ưu tú sẽ góp mặt.
- Và một người dịch tiếng La-tin. - Đi cùng tới đâu?
Không thể có chuyện đó! Tôi có dự định quan trọng cho cuối tuần.
Walter, bốn giờ chiều có mặt. Tôi lại phải bùng hẹn với Pagels.
- Thầy ấy sẽ không thích đâu. - Đổi tình lấy điểm đi.
- Thế kế hoạch của cô thì sao? - Thực ra tôi định học.
Tôi cũng vậy. Nhân tiện thì, tôi là Brian Marsh,
chúng ta sẽ dành cuối tuần với nhau mà.
Tôi biết. Tôi là Catherine Danforth.
Tôi cũng biết.
Thế anh chuyển đến từ đâu?
Kneale. Ngành vật lý lý thuyết.
Tôi đến để học hỏi thầy Birack. Cô học ngành vật lý ứng dụng nhỉ?
Thế sao cô lại học lớp lý thuyết của thầy Birack?
Tôi muốn biết toán học có ý nghĩa gì.
Thầy Birack dã man lắm. Thầy ấy thích người giỏi triết thôi.
Tôi đã đọc sách của thầy ấy. Một người tài giỏi.
Ngay khi tôi nghĩ mình sắp hiểu được, mường tượng ra thì nó lại bay đâu mất.
Tôi bắt đầu quay lại với lý thuyết hiện thực cổ điển.
Tôi muốn quay lại cách nghĩ xưa cũ. Suy nghĩ trong chiếc hộp.
Nhưng tôi thử lần nào là lần ấy nó lại vụt mất.
Có những điều mà vật lý lượng tử không thay đổi được.
- Thí dụ? - Chẳng hạn như,
mỗi nhà vật lý lý thuyết tôi biết đều đặt câu hỏi vì sao
những người trông giống như ta
dường như không muốn sống kế bên trong cùng tòa nhà.
Điều đó không đúng, và nói như vậy là cực kỳ phân biệt giới.
Phân biệt giới nặng luôn, và chẳng ngại nói ra.
Này, tôi đùa thôi mà.
Làm sao thế?
Cô nói mấy thứ khó hiểu thì bay bổng đâu đâu.
Còn lúc trò chuyện thì câm như hến.
Tôi chỉ hơi vô ý thôi.
Không phải lỗi của anh.
Xin lỗi. Gặp lại anh sau.
Khoan đã.
Cuộc nói chuyện này không đúng ý tôi. Chúng ta bắt đầu lại nhé?
Được.
Tôi thấy cô cần sự giúp đỡ với lý thuyết của cô,
và có lẽ chúng ta có thể thảo luận
trong bữa tối chẳng hạn.
Tôi cho là có thể sắp xếp được.
Tôi còn cần trợ giúp về những việc khác trong bữa tối.
Chúng ta đã đồng ý giúp đỡ giáo phận.
Mỗi người các bạn là một nhà vật lý giỏi,
mặc dù các bạn không có bằng cấp để chứng minh.
Nói thêm là, tham gia hoạt động nghiên cứu này
sẽ cải thiện rất nhiều điểm trung bình của cả lớp.
Sắp xếp việc ăn uống tại đó.
Chúng tôi sẽ bố trí giường xếp để ngủ.
- Các khoa khác sẽ tham gia với chúng ta. - Thưa thầy.
Có lý do nào mà thầy không cho bọn em biết sẽ phải làm gì không?
Tới lúc sẽ nói.
Chính sự hoài nghi của ông đem đến sức mạnh cho hắn.
Đức tin không gì lay chuyển...
vào lẽ thường của ông...
đã chấp nhận sự lừa dối của hắn.
Hắn sống trong những phần nhỏ bé nhất...
trong từng nguyên tử.
Thậm chí nhỏ hơn.
Không nhìn thấy được.
Hắn trú ngụ trong từng phần đó...
trong tổng thể của mỗi phần đó.
Chúng ta phải phiên dịch cuốn sách này.
Ông phải chứng minh bằng khoa học.
Thuyết phục thế giới bên ngoài.
Thế giới bên ngoài không muốn nghe điều vớ vẩn đó.
Cất giấu thứ này đi.
Các ông đã giấu được suốt 2,000 năm rồi đó thôi.
Giờ không nhà tù nào có thể giam cầm được hắn.
- Xin chào. - Chào.
Trời trở lạnh rồi. Tôi tưởng California thì phải ấm chứ.
- Anh có tiết học tối nay hay gì? - Ở thư viện.
Thực ra, tôi hy vọng cô sẽ đi uống cà phê tiếp với tôi.
Chuyện này sắp trở thành thói quen rồi.
Được.
Chào buổi sáng.
Cám ơn.
Chúng ta không ngủ đủ giấc rồi.
Ai cần giấc ngủ chứ?
Chúng ta cần. Hôm nay là thứ Sáu.
Anh nói với em điều này nhé?
- Thôi đừng. - Anh muốn nói lắm.
Để lần tới đi...
nếu có điều muốn nói.
No comments yet. Be the first to leave one.