The first 200 lines.
PHÚT NGẪU HỨNG CỦA NỮ SINH
Phổ thông trung học.
Nó xảy đến với tất cả mọi người.
Và trong bốn năm, nó biết cách phân loại chúng ta.
Vận động viên, kẻ xuất chúng, nữ hoàng kịch nghệ, kẻ không hòa đồng, tên hề...
Nhưng rồi, trước khi nó kết thúc,
khi ta sắp sửa ra trường...
...chỉ một đêm có cách riêng của nó để gắn kết tất cả lại.
Đêm Vũ Hội.
ĐÊM VŨ HỘI
VÉ
Đó là đêm mà không ai thèm để ý
ai đã khoác áo trường đại học và ai đã ra khỏi đội.
Đó là đêm mà bạn có thể tìm thấy chính mình
tám hết ga với những người mà bạn thậm chí chưa bao giờ trò chuyện.
Là đêm mà anh chàng đáng yêu
ở lớp toán cuối cùng cũng mở lời.
Vũ hội là đêm của chúng ta,
và ai cũng muốn đó là một đêm không thể quên.
Đó là lý do tôi đã nỗ lực suốt học kỳ để nó diễn ra thật hoàn hảo.
Cho tôi, và cũng như cho tất cả các học sinh năm cuối trường Brookside.
Chào, Nova.
Chúng tôi đã xa trường 3 tuần, và mọi thứ vẫn diễn ra theo kế hoạch.
Hầu như là mọi thứ.
ĐÊM VŨ HỘI NGÀN SAO
Cậu ấy đã hỏi cậu chưa?
Là 8 giờ sáng đấy.
Cậu ấy sẽ hỏi mà! Các cậu thật đẹp đôi.
Các cậu học cùng lớp Báo chí, đồng phụ trách đội bơi,
hai cậu, hình như, cùng lớp từ hồi mẫu giáo.
Tin tớ đi, nó sẽ diễn ra mà.
Cậu ấy đã hỏi cậu chưa?
Chà, sẽ hỏi thôi.
Cậu ấy chưa bao giờ mở lời cả.
Cậy ấy là Brandon mà. Cậu ấy mắc cỡ.
Hay cậu ấy không có ý nhỉ.
Cậu không muốn cậu ấy mời sao?
Có, tớ muốn. Là đêm vũ hội mà!
Cậu ấy đến kìa.
Này, Nova!
-Nó sẽ diễn ra cho xem. -Tạm biệt.
Chà. Đẹp thật.
Brandon! Cám ơn.
Mấy tấm áp phích thật tuyệt. Giỏi lắm.
Ừ.
Tớ sẽ dán chỗ nhà ăn cho.
Ừm.
Rachel này, tớ đã tìm thấy cái váy vũ hội mà cậu đã nói.
Cám ơn, Nova. Chúng tớ sẽ đến.
Anh biết mình có thể tham dự mà.
Không, cám ơn nhé.
Đêm vũ hội cũng giống Olympics ở trung học.
Ta chờ 4 năm, chỉ 3 người vui vẻ thôi,
mấy người còn lại tiếp tục sống cùng những giấc mơ tan vỡ.
Ôi ông anh kế của tôi. Có tin là anh ấy độc thân không?
Thôi nào, Lloyd. Bệnh sợ bạn gái của anh nặng quá rồi.
Chỉ là vũ hội thôi.
Hỏi ai đi. Cứ sáng tạo.
Đây là cơ hội cuối cùng để có ai đó nhớ là anh đã từng học trung học ở đây.
Chà. Nova, trông tuyệt đấy.
Cám ơn. Bảo đảm cậu và Tyler không đến trễ quá nhé.
Ta trao vương miện cho vua và nữ hoàng lúc 9:35. Thông báo thôi.
Xin chào! Nữ hoàng của đời tôi!
Này, Tyler.
-Chào, Tyler. -Sao rồi, anh bạn?
Này, tớ thấy mấy cái áp phích,
rồi tớ nghĩ đến cậu.
Và vụ tiệc tùng trên xe buýt.
Ồ, phải!
Tyler, ta nói chuyện nhé?
OK, vậy là cậu có thể nghe một nhóm nhạc cả đời cũng được,
-và Stick Hippo bị loại. Xong. -Ôi trời.
Không có Stick Hippo, nhóm nhạc vĩ đại nhất mọi thời đại à?
Jack White. Cậu có 3 nhóm nhạc vĩ đại rồi, còn nữa chứ.
Lucas, ngày nào cậu cũng làm tớ ngạc nhiên.
OK, kế tiếp. Nhóm rock Grunge, 1990-96, không Dave Grohl. Xong.
Nhóm đó hay đấy. Thế còn...
Nhìn họ xem.
Tớ muốn đi dự vũ hội.
Chà, Megan Brooks đã đi dự khi cô ấy mới là học sinh 11 .
Vậy chúng mình hoàn toàn có thể đi được.
Cứ như họ bị thôi miên vậy.
Ừ.
-Gặp sau nhé. -Tạm biệt.
-Lucas, cậu phải rủ cô ấy đi. -Anh bạn, cậu điên à.
Cô ấy không muốn hẹn hò với tớ. Tớ đâu có gì.
Không xe, không tổ chức tiệc tùng, không vũ hội.
Xem đi này.
Vũ hội năm nay sẽ vui đây.
Ôi trời. Tớ thật sự muốn đi cùng Dakota. Thế thì tuyệt thật.
Cô Rhoda, tuần trước em 18 rồi.
Cô biết thế nghĩa là gì, đúng không nào?
Họ phải xem cậu như người lớn?
Rhoda! Cô làm tim em tan nát.
Nó có nghĩa cuối cùng ta có thể cùng nhau biến mất.
Cô, em, và con đường rộng mở.
Thế, sao cậu lại vào đây?
Tớ đoán nhé. Rắc rối với tổ chức bắt chước kiểu Liên Hiệp Quốc?
Khủng hoảng về áp phích vũ hội?
Khoan, tớ biết rồi.
Cậu sẽ nhận được phần thưởng cao nhất trong tất cả các phần thưởng.
Thật ra, lần này tớ gặp rắc rối thật rồi.
Thật à?
Họ tó được tớ khi tớ lượn lờ xe máy vòng quanh trường
-vì tớ là tên nổi loạn mà. -Nó không phải xe máy.
Là một chiếc Norton Commando năm 1972.
Ngưỡng mộ thật đấy.
Jesse Richter? Vào phòng tôi, ngay.
Nova, tớ sẽ dán giùm cậu mấy tờ giấy trước giờ ăn trưa.
Richter, Richter, Richter.
Để xem nào.
"Jesse cúp học tiết vừa rồi
cứ mỗi thứ Hai trong 4 tuần liền."
-Cậu biết như thế là sao chứ? -Em là người nhất quán ạ?
Cậu nhận thấy rõ ràng cậu chỉ tự lừa dối bản thân thôi, đúng không?
Em đã nói chuyện rõ ràng với bản thân mình rồi ạ.
Hóa ra em và nó vẫn tốt đẹp.
Tôi không có thời gian cho chuyện này.
Hôm nay cúp học. Tháng trước thì đánh nhau trong căn tin?
Cậu chẳng màn đến chuyện gì. Và cả cậu và tôi đều biết rằng...
...cậu sẽ chẳng đi tới đâu được .
Tin tốt là, tin thật tốt là,
trong một tháng rưỡi nữa, nó không còn là vấn đề của tôi
vì tôi sẽ đi nghỉ, còn cậu thì biến mất mãi mãi.
Cậu muốn làm như thế với bằng tốt nghiệp thì tùy cậu thôi.
6 tuần. Chỉ 6 tuần thôi. Cậu nghĩ mình xoay sở được chứ?
Vâng. Em sẽ rời trường này vài tháng thôi.
Vì đến tháng chín, thầy sẽ trở lại trường mà.
Về lớp đi.
Cái gì đây?
Bông tai?
Đúng. Tại sao nó nằm trong xe cậu?
Tớ biết rồi. Tuần trước tớ đã chở nửa số đội bóng nữ đến Papa Gino.
Vậy sao?
Đúng mà? Cậu thôi cư xử kì quặc đi. Cậu biết mình là cô gái của tớ mà.
Và cậu sẽ trở thành nữ hoàng đêm hội, thật xinh đẹp trên sân khấu.
Cậu sao vậy?
Cậu phải mời tớ đi chứ.
Tớ biết rồi. Đừng lo. Tớ đã lên kế hoạch.
Đây. Gửi cho đội bóng.
Bắt được rồi! Bắt được rồi!
Bắt bóng đi.
Nhanh lên nào.
Bắt được rồi...
-Được rồi. -Các cậu vững chứ?
-Ừ. Các cậu ổn chứ? -Rồi.
-Giống như tớ đang vác tất cả sức nặng. -Tớ cũng vậy.
Tớ thấy cậu đúng là đang vác gánh nặng.
Hạ xuống nào.
-Cẩn thận mấy ngôi sao. -Đặt xuống đi.
Nào, xong rồi.
-Được rồi. -Chúng ta... xong việc chưa?
-Sao? -À...
...đó là phần trang trí cuối cùng cho đêm hội.
Nhưng chúng ta cần vẽ ra sơ đồ các phòng,
cùng với việc phân công ai là người bán vé,
thống kê phiếu bầu chọn ai là vua và nữ hoàng đêm hội, và...
Nhưng các cậu biết sao không? Tớ hoàn toàn có thể làm chúng sau.
Thế nên các cậu... xong việc rồi.
Hoan hô!
3 tuần nữa, "Đêm ngàn sao" sẽ là đêm dạ hội tuyệt vời nhất của Brookside.
Chủ đề của chúng ta là "Đêm ngàn sao" à?
Ừ.
Hay đấy.
Tớ không thể cám ơn hết những vất vả của các bạn,
nhưng khi những cặp đôi đó bước qua cửa và thấy đêm dạ hội tuyệt thế nào,
như vậy cũng đáng công đáng sức lắm.
Ngoài ra, mỗi bạn sẽ nhận được hai vé miễn phí. Ali.
Tuyệt. Cám ơn nhé.
-Mei. -Cám ơn cậu.
-Rolo. -Tuyệt!
-Brandon. -Cám ơn nhé.
Rolo, cậu định dẫn ai đến vũ hội thế?
Bạn gái của tớ. Athena.
-Athena? -Cô ấy là người Hy Lạp.
Vậy cô ấy sống ở đâu?
-Canada. -Vậy là người Canada gốc Hy Lạp rồi?
Có một nền văn hóa Hy Lạp rất sống động ở Canada.
Rất sống động.
Justin phản ứng thế nào khi cậu nói sẽ đi học ở New York vậy?
Tớ vẫn chưa nói cho cậu ấy.
Mei, cậu phải nói đi chứ.
Cậu ấy vẫn đinh ninh cậu ở lại đây và sẽ đi học ở Michigan với nhau.
Nếu cậu vào học ở Parsons, sẽ có đãi ngộ rất tốt đấy.
Tớ biết, nhưng tớ vẫn chưa quyết định là có đi hay không.
Giống như tớ sẽ chia tay cậu ấy vậy. Làm sao tớ có thể?
Xin chào, xin chào! Vũ hội tuyệt đấy.
Chắc mình nên tìm một cô gái nóng bỏng để đi cùng rồi.
Được rồi.
-Các cậu đang làm trò gì thế hả? -Đi với tớ nào.
Tạm biệt nhé.
Chỗ này.
-Có chuyện gì vậy? -Rồi cậu sẽ biết.
"P." Là cảm giác phập phồng
khi tôi gặp nàng trong lớp toán vào lớp 8.
Tên nàng là Mei, và nàng rất tuyệt.
"R."
Là khoảng thời gian rất lâu tôi phải đấu tranh lấy can đảm hẹn nàng đi chơi.
"O" là người con gái duy nhất tôi xem là bạn gái,
và là người duy nhất tôi muốn như thế.
No comments yet. Be the first to leave one.