The first 200 lines.
Umma!
Con xin lỗi.
Con không bỏ trốn nữa đâu... Thật đấy.
Mẹ ơi, con yêu mẹ.
Thế sao con không thấy con làm mẹ đau thế nào hả, Soo-Hyun?
16 năm sau Một, hai, ba.
Con muốn gọi nó là gì?
Zizi.
Zizi, ừ.
Một, hai, ba, Zizi.
Chào Zizi.
Đáng yêu quá.
Eo, thấy ghê đi được.
Sao? Thế này á?
Mẹ.
Mẹ chưa xong.
Mẹ đọc chậm thế.
Mẹ đã đọc đến đoạn...?
Mẹ ơi?
Mẹ.
Sấm chớp ở xa lắm.
Không việc gì đâu.
Chốt 2-9, từ 35.
Tỷ số...
Boo!
Cho mấy cậu bạn nhỏ của cháu.
Hay quá.
Đây là báo cáo quý trước.
Chờ đến quý này xem.
Nhớ tôi bảo là thử bán mật ong trên mạng không?
Nhớ tôi bảo là mất thời gian không?
Cũng nhớ. Nhưng hóa ra không mất thời gian chút nào.
Đơn nổ liên tục. Bán chạy lắm.
Sao thế được?
Có vẻ vài người có ảnh hưởng nào đó
đã đăng bài về mật ong của cô,
rồi nó nổi tiếng luôn.
Tôi chả hiểu anh nói gì.
Nói thật, Amanda, tôi cũng không hiểu.
Cháu gái tôi có giải thích, nhưng...
Tôi chỉ biết là cô có bao nhiêu tôi cũng bán được.
Hơn càng tốt.
- Uống nước ép không? - Có chứ mẹ.
Gì đây ạ?
Ta cần thêm ong.
Danny bảo mật ong bán trên mạng chạy lắm.
Nhưng thế lại phải làm nhiều hơn.
Ừ, nhưng công việc của mình mà?
Hai mẹ con mình làm cùng nhau được hết.
Cảm ơn mẹ.
Mẹ này, thực ra con định...
Ăn sáng xong con đưa cho Danny nhé?
Xin lỗi. Chào cô.
Sao cơ?
Tôi không hiểu.
Cảm ơn. Cảm ơn.
Dừng.
Dừng lại! Đừng đi vào nữa!
Tắt máy xe đi. Tắt đi.
Soo-Hyun à.
Ông là ai?
Không nhận ra chú à?
Chú ư?
Chú bay nửa vòng trái đất để gặp cháu đấy.
Không định mời chú cốc cà phê sao?
Tắt máy xe đi.
Tắt dùm.
Cả điện thoại nữa.
Cả điện thoại à? Tại sao?
Tôi không ở gần điện được.
Cháu nói sao?
Chồng cháu đi đâu rồi?
- Tôi không có chồng. - Sao không?
Đâu nhất thiết phải có chồng.
Này. Con gái cháu đây à?
Lúc nãy chú vừa gặp trên đường.
- Có nói chuyện không? - Có chứ, nhưng mà...
Một chữ tiếng Hàn nó cũng không hiểu. Sao lại thế?
Vì nó là người Mỹ.
Vớ vẩn. Làm sao giấu được bản chất của mình.
Nếu cháu đến gần thì sao? Điện ấy?
- Cháu sống thế này từ bao giờ? - Từ khi sinh con gái.
Nói lý do chú đến đây đi.
Mẹ cháu mất rồi.
Vài tháng trước.
Đáng ra chú phải đến sớm hơn, nhưng tìm cháu khó quá.
Cháu không dùng điện thoại, email hay Kakao.
Dở nhất là còn bỏ cái tên Hàn.
Tên đấy bố mẹ đặt cho cơ mà.
Mẹ cháu đã gào thét tên cháu trước khi chết đấy.
Đến hơi thở cuối cùng cũng vẫn gọi tên cháu.
Cứ như cháu vẫn ở cạnh.
Soo-Hyun à, có phải con đấy không? Mẹ cháu gọi thế đấy.
Thế nhưng cháu có ở đó đâu?
Bác sĩ bảo là bị đau tim. Nhưng chú biết bà ấy mất là tại cháu.
Con gái kiểu gì mà lại bỏ rơi mẹ chứ?
Mẹ cần nhưng con lại bỏ đi mất. Y hệt thằng bố vô dụng của mày.
Còn tôi thì sao? Có ai chăm sóc tôi không?
Con cái phải có trách nhiệm với cha mẹ,
cả đời phải như thế.
Nhưng cháu chối bỏ điều đó.
Giờ mẹ cháu vẫn mắc kẹt ở thế giới này như hồn ma.
Nỗi giận dữ của bà ấy sẽ lớn mãi khi còn ở trong cái hộp này.
- Thế nên cháu phải... - Không.
Cút ra khỏi nhà tôi.
Mỗi ngày, nỗi đau của bà ấy sẽ biến thành thuốc độc và ngấm vào cháu.
Mẹ cháu muốn gì là được nấy.
Cháu biết khả năng của bà ấy rồi.
Kia kìa.
Chú Danny.
Chú vừa nghĩ đến cháu xong.
Qua đây. Bao nhiêu người chờ mua mật ong của cháu này.
- Tốt không? - Vâng.
Tốt ạ.
Được rồi.
Xây thêm tổ ong hả?
Tốt. Chắc phải đặt hàng thêm vài thứ.
Để chú kiểm tra lại kho nhé.
River, để ý quầy một lúc đi con?
Làm gì ạ? Chú nghĩ cậu ấy sẽ cướp chắc?
Đây là cháu gái chú,
nó ở đây với chú vài tuần
trong lúc bố mẹ đi vắng.
- River, đây là Chris. - Chào.
Chào.
Cậu trang điểm xinh lắm.
Cảm ơn.
Tớ thích tàn nhang của cậu.
Ước gì tớ cũng có.
Mẹ?
Đừng! Đừng động vào nó.
Sao thế?
Nó ở đâu ra vậy?
Từ từ đã.
Lúc nãy có ai đến ạ?
Con đánh gì lên mặt thế?
Chris?
Mẹ ơi!
Chrissy?
Mẹ đây.
Chris, mẹ đến đây.
Mẹ ơi?
Chrissy.
Chrissy.
Chrissy, con ở đâu?
- Mẹ! - Chúa ơi.
Trả lời mẹ đi.
Mẹ ơi!
- Chris? - Cứu!
Soo-Hyun? Con đấy à?
Lại đây.
Soo-Hyun.
Mẹ.
Mẹ gặp ác mộng à?
Ừ.
Mẹ.
Mẹ có sao không?
Con thấy mẹ hơi lạ.
Cái này ở đâu ra?
Chrissy, mẹ hỏi con đấy.
Của chú Danny ạ.
Chú đưa cho con.
Danny? Tại sao?
Vì chú là bạn con.
Chú ấy không phải bạn con. Mẹ thuê chú ấy.
Chú nhận lương để giúp mình.
Chú ấy cũng là bạn mẹ mà.
Người bạn duy nhất của nhà mình.
Con muốn học đại học à?
Không.
Không?
Mẻ ngon đấy.
Khách của cô sẽ mê lắm.
Sao?
Gì thế? Tôi nói gì sai à?
Anh biết không,
chưa bao giờ tôi nghĩ
mình sẽ làm nghề nuôi ong.
Tôi là kế toán cơ mà.
Biết gì về nuôi ong lấy mật chứ?
Nhưng chưa hết,
tôi ghét ong.
Tôi ghét âm thanh của chúng.
Tiếng vo ve liên tục như bò dưới da mình.
Nhưng rồi một ngày,
Chrissy cầm một cuốn sách nuôi ong về
và ám ảnh với ý tưởng đó.
Con bé thích nuôi ong quá.
Con bé còn nhờ tôi thuyết phục cô.
Lúc đầu tôi lo lắm, nhưng...
Chrissy...
chẳng sợ gì.
- Ừ. - Xung quanh toàn là ong.
Nhưng con bé rất hạnh phúc.
Làm tôi hạnh phúc theo.
Cảm giác như mình là người mẹ tốt.
Nên chúng tôi cứ nuôi thêm nữa.
Đó luôn là việc hai mẹ con làm cùng nhau.
Nên tôi rất ngạc nhiên
khi biết đơn ứng tuyển đại học anh đưa cho nó.
No comments yet. Be the first to leave one.