The first 200 lines.
Bộ phim: Loving Annabelle.
Biên dịch: Bolo Bala.
"Con gái Thượng nghị sĩ lại gây rắc rối".
"Điếu thuốc cháy như ngọn lửa
Phổi không còn như trước nữa.
Em cứ hút và hút.
Không thể đã cơn thèm.
Ôi chà.
Rồi em cũng bị ung thư cho xem."
Tốt lắm, Catherine,
nhưng hãy nhớ, vẻ đẹp của thơ
là ở sự tỉ mỉ.
Lần tới, em có thể nói rõ hơn
về loại thuốc em hút.
Chút nữa có người ra đón con.
Em nào muốn đọc tiếp?
Colins, em đọc nhé?
Một lưỡi dao
lạnh, trơ trọi.
không biết từ đâu đến,
xuyên qua hồn tôi như gió làm dậy nên nỗi sợ...
Gặp cô sau giờ học.
Viết hay lắm, Colins.
Ờ, đủ hay để khiến bạn muốn tự tử.
- Xin chào. - Chào bạn.
Bạn là học sinh mới hả?
Ừ.
Mình là Kristen Edwards.
Annabelle.
Vui được gặp bạn.
Mình cũng vậy.
Ôi, lạy Chúa.
Mẹ bạn là thượng nghị sĩ Tillman.
Thích nha.
Chúa ơi, mẹ bạn thật là người truyền cảm hứng.
Mình thích theo nghiệp chính trị.
Bạn là ai?
Con gái thượng nghị sĩ Tillman chứ ai.
Là ai?
Không biết hả?
Mẹ bạn ấy có thể là nữ tổng thống đầu tiên.
Không chắc đâu.
Bạn chơi nhạc à?
Ừ.
Ngôi sao nhạc Rock.
Tay trống của ba Cat chơi ở nhóm "Rã rời".
Quá khứ rồi.
Giờ anh ấy tự đi biểu diễn.
Ảnh trong trại cai nghiện.
Ê gái.
Sao?
Gì hả?
Tốt hơn đừng để họ bắt gặp bạn hút thuốc.
Gặp sau nhá.
Bai.
Bai.
Đây là phòng hành chánh.
Nhà ăn và dãy văn phòng ở đây.
Phòng của học sinh năm cuối trên lầu.
Còn các bạn lớp em
ở dãy nhà trên đồi.
Em nên dấu cái đó dưới áo.
Tại sao ạ?
Khoen mũi nữa,
em nên gỡ ra.
Đừng nói cô không nhắc em.
Cửa mở.
Chúc may mắn.
Lạy Chúa, xin ban ơn cho những của ăn
chúng con sắp ăn.
Xin cho thức ăn nuôi dưỡng cơ thể chúng con trong Chúa Giê-su Ki-tô.
Amen.
Nghe nói bạn ở phòng số 5.
Có vẻ thế.
Mình cũng ở đó.
Bạn may đấy.
Các xơ không cho tụi mình làm gì hết,
nhưng cô Bradley khác, thỉnh thoảng cô ấy để bọn mình đặt pizza
và thức khuya vào cuối tuần.
Nghe tuyệt đấy.
Bạn để cuốn tập hóa ở đâu?
Sao bạn lại hoảng thế?
Tớ hoảng vì nếu không đậu môn hóa,
là rớt lần nữa.
Bạn ấy hai năm chưa đậu tốt nghiệp.
Cứ la lên cho cả làng nghe đi, Cat.
Xin lỗi nhá, thiệt vậy mà.
Không tin nổi nhỏ này hút thuốc.
Chào Prissy.
Cái gì trong lồng đấy?
Con nhím.
Tên nó là Prissy.
Mình thấy trong rừng.
Mình nghĩ mẹ nó chết.
Cẩn thận, Annabelle.
Nó xì hơi siêu thúi.
Không có.
Ngoài bọn mình ra không ai biết về nó.
Cô Bradley để mình nuôi nó.
Vì bạn ấy không có bạn.
Lại đây, Prissy.
Lại đây.
"Hơi thở...
và cảm hứng của em.
Nhịp đập trái tim em.
Sự chuyển động của máu và không khí qua phổi em.
vài nụ hôn nhẹ nhàng,
vài cái siết chặt,
một vòng tay ôm ấp
Khúc ca của em vang lên từ nơi ta ngủ
và gặp gỡ ánh thái dương."
Giờ đây, chúng ta đã dành nhiều thời gian
nói về "Khúc ca lòng tôi" từ góc độ tu từ,
nhưng còn về nội dung?
Walt Whitman đồng tính phải không ạ?
Phải.
Vậy là ông ấy viết về một người đàn ông khác.
Xem xét kỹ hơn các câu mở đầu.
Ông ấy có ý gì khi viết,
"Em hoan hỉ cho chính mình
vì mọi tế bào của em
đều thuộc về anh?"
Martha?
Tất cả chúng ta có mối liên kết với nhau ạ?
Ai có ý khác?
Annabelle.
Bởi vì, qua tình yêu
chúng ta cảm thấy liên kết giữa ta với mọi người, mọi vật
trở nên mạnh mẽ,
và từ trong thâm tâm, con người đều giống nhau.
Chúng ta là một.
Vậy mình giống Colins.
Không nghĩ vậy đâu.
Sao bạn không mở rộng tâm trí ?
Sao bạn không thôi rạch tay đi?
Ra khỏi lớp.
Cả lớp mở sách trang 46.
Xem xét đoạn mở đầu ở khía cạnh khác.
Câu chuyện cha thích khi còn nhỏ
là chuyện hai con ếch thi nhảy.
Gì nữa nhỉ?
Nhưng chúng lỡ chân
nhảy vào một bể to chứa kem tươi.
Bị hụt chân,
chúng bắt đầu bơi để khỏi chìm.
Nhưng một con quá mệt.
không bơi nổi,
rồi nó rên rỉ với bạn rằng nó thua rồi.
và lẽ dĩ nhiên, nó chìm xuống dưới
cái bể,
và chết thảm thương.
Nó chết thật.
Nhưng con ếch kia,
dĩ nhiên là nhớ bạn
đau buồn vì mất mát,
nhưng nó vẫn tiếp tục,
kiên trì bơi,
kiên trì,
bơi...
kiên trì,
bơi quyết tâm...
Lại nữa rồi .
Nó tiếp tục bơi
bơi kiên trì, bơi quyết tâm...
nó đã khuấy kem trở thành bơ...
và nhảy ra.
Tạ ơn Chúa.
Anh vui vì hôm nay em ra ngoài ăn tối.
Em cũng vậy.
Gần đây em bận quá.
Lớp của anh sao rồi?
Tốt.
Học kỳ này anh dạy kín tiết.
Vậy, em đã suy nghĩ
về cuộc nói chuyện tuần trước của chúng ta chưa?
Gì?
Sao em cứ trì hoãn việc này?
Không có,
em...
Chỉ là em chưa sẵn sàng dọn ra khỏi trường.
Em có thể ở ngoài trường và vẫn dạy ở đó.
Anh làm vậy với trường anh đang dạy.
Tại sao dự định
dọn về sống cùng anh
khiến em lo nghĩ nhiều thế?
Chúng ta hãy cứ thưởng thức buổi tối vui vẻ bên nhau nhé?
Được rồi.
Em nói đúng.
"Giờ đây em sẽ thấy
không còn gì níu lấy em.
Lớp vỏ to lớn của em vươn ra đến vô tận,
và nơi đó, dòng nước ấm áp dồi dào
vọt lên và tuôn trào.
Chiếu sáng nơi tâm hồn vô cùng bình yên của em
là hàng triệu vì tinh tú quay cuồng trong đêm đen,
rực rỡ trên đầu em.
Nhưng điều đó sẽ còn trong em,
khi tất cả các vì sao đã đi ngủ."
Khi Rilke nói,
"Lớp vỏ to lớn của em vươn ra đến vô tận,
No comments yet. Be the first to leave one.