The first 200 lines.
Đồ đần!
Đồ ngốc!
- Người lùn! - Phân biệt chủng tộc thế!
Dĩ nhiên không phải phân biệt chủng tộc rồi, ngươi là một người lùn!
- Ống khói lò sưởi? - Tôi xin lỗi!
Ta chỉ kiểm tra xem ngươi có thể thấy mấy cái ống khói khổng lồ này hay không.
Tôi... khó mà bỏ sót chúng được.
Ngươi đã chứng minh rõ thế còn gì, Ian!
Donner! Donner và Blitzen! Xuống đây, dưới này, mấy nhóc.
Ngoan, ngoan lắm.
Rudolph?
Dọn đống quít này đi.
Nhặt toàn bộ chúng lên, Ian.
Ngài biết không có ai thật sự thích quít mà nhỉ?
Sao ngươi dám? Đó là quà tặng đặc trưng của ta!
Nó với quả óc chó!
Xuống đây mấy nhóc, xuống coi. Rudolph?
Ơ, ngài ơi? Chúng ta đã bị nhìn thấy.
Xin chào...
- Xin chào. - Xin chào, ha-ha!
Xin chào, con người.
Anh không thể gọi cô ta là con người được!
Có phân biệt chủng tộc đâu. Họ không để ý đâu.
Im coi, hai đứa này.
Xin lỗi vì chuyện này nhé... gái?
Bọn ta... ờm, ba người đi ngang qua thôi,
hoàn toàn bình thường...
người ở trên mái nhà, làm vài chuyện khẩn cấp.... trên mái nhà.
Làm tiếp thôi. Giáng sinh vui vẻ.
Nếu đúng là Giáng sinh, ta muốn nói...!
Bản thân ta không quan tâm mấy chuyện đó lắm.
- Ta muốn nói, Giáng sinh! - Phải ông là...
Ông già Noel?
Ta sao?!
Không! Không phải đâu!
Tức cười quá. Không, không, không!
Rudolph! Rudolph! Xuống đây!
Được thôi, phải, là ta đây.
Tội lỗi quá.
Làm sao cô nhận ra ta?
Ngài biết ngài để râu như thế để ngụy trang không?
Người ta dựa vào đó chứ đâu.
Được, khoan. Đợi chút, ngừng ngay đó, im lặng.
Cái gì? Ông thật sự là...
Ông già Noel? Ông có thật sao?
- Dĩ nhiên ta có thật rồi! - Làm sao ngài ấy không có thật được? Huh?
Cô nghĩ mỗi năm có quà ở chỗ gốc cây bằng cách nào? Bằng ma thuật hả?
Tôi tưởng là do mẹ và...
Bố và mẹ ư?!
Dĩ nhiên là thế rồi!
Ý tôi là cực kì có lí!
Bố mẹ cô, một ngày trong năm,
chẳng có lí do gì đặc biệt, bất thình lình,
đột nhiên quyết định cho cô một đống quà cực to.
Không, không phải. Bởi vì... "Họ yêu cô rất nhiều!"
Chuyện dễ thương lắm, cưng à.
Nhưng đã tới lúc bắt đầu sống trong thế giới thật chứ nhỉ?
Được, phải rồi.
Clara Oswald.
Chủ yếu thích sách du lịch, mấy bộ đồ chơi khoa học.
Cấm sản phẩm làm tóc hoàn toàn.
Sém nữa là vào danh sách Trẻ Hư năm 1993.
Tới chín tuổi thì không còn tin nữa.
Tại sao cô lại ngừng tin tưởng?
Bởi vì ông chỉ là một câu chuyện cổ tích.
Tôi quá lớn để tin vào chuyện cổ tích rồi.
Cô có sao, Clara?
Thật sự thế sao?
Clara, tôi muốn cô bước vào trong TARDIS.
Tôi không muốn cô nói gì cả, tôi muốn cô làm theo những gì tôi yêu cầu. Làm ơn.
Cái hộp đáp xuống ngon nhỉ.
Chúng ta có thường chơi trội trên mái nhà đâu.
Phải đó, tôi thật sự ở đây. Tôi quay lại rồi.
Giờ thì vào trong TARIDS đi.
Tôi biết chuyện này ra sao.
Tôi biết chuyện gì đang diễn ra, và tôi biết thứ gì đang bị đe dọa.
Ta không nghĩ ông biết đâu, Doctor à.
Nhưng ta hứa, trước khi Ngày lễ Giáng Sinh qua đi,
ông sẽ rất vui khi được ta giúp đỡ.
Lễ Phục sinh vui vẻ!
Dữ thế!
Coi vậy mà bỏ đi ngầu ghê.
Chắc rằng có giữ chỗ cho một trái quít nhé, Doctor.
Chẳng ai thích quít cả.
Tôi thật sự trở lại chỗ này. Chuyện này... là thật chứ hả?
Doctor?
Nói chuyện với tôi.
Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gặp lại ông lần nữa.
Có chuyện gì ngoài kia thế? Xảy ra chuyện gì?
Âm thanh đó.
Chưa từng biết rằng tôi yêu nó nhiều thế nào.
Có chuyện này cô phải tự hỏi chính mình, và nó quan trọng đấy.
Mạng sống của cô phụ thuộc vào nó-- mạng sống của mọi người.
Cô thật sự tin có Ông già Noel?
Ông biết gì không?
Có.
Ngay lúc này, có. Tôi nghĩ tôi có tin.
Vietsub Credit: Nam Tran và Khan Linus. Facebook Page: DOCTOR WHO FC IN VIETNAM
ReSync & Edited by DAC BINH - HDVietnam
Doctor Who - Phần 8
Special 2014 - Last Christmas
Cô còn khoảng 6m nữa là tới bệnh xá.
Bất kì lúc nào, miễn là cô sẵn sàng.
Tôi sẽ vô hiệu hóa các giao thức bảo vệ.
Liên kết thần kinh của cô tốt và giữ ổn định.
Chúng tôi sẵn sàng hủy bỏ
và đưa cô ra khi thấy có dấu hiệu bất thường.
Chúng tôi sẽ ở bên cô...
từng bước một, Shona.
Chúng tôi đều phụ thuộc vào cô và biết rằng cô sẽ không làm bọn tôi thất vọng.
Shona, tôi mở cửa đây.
Tôi cần đi toilet!
Cô không có đâu! Bọn tôi đang theo dõi chức năng cơ thể cô.
Làm sao mấy người theo dõi chuyện đó hả? Vì như thế là bất lịch sự đó!
Nó... biến thái.
Cô có nhớ lời chỉ dẫn ủa tôi không, Shona?
Có...
À, không.
Tôi nhớ chút chút thôi.
- Chút chút? - Bao nhiêu?
Tới khi ông ta đặt tay lên đầu gối tôi.
Và tôi thấy nó tởm tởm.
Dự định chỉ là an ủi thôi mà!
An ủi ai?
Những gì tôi thấy được là mũi ông ta,
với mấy cọng lông mũi thò ra.
Các cô thấy chúng chưa?
Nhìn như ổng có côn trùng bị nhốt ở trong đó vậy,
tất cả đều cố trốn thoát, với đôi chân cong cong nhỏ nhỏ của chúng.
OK. Duyệt lại lần nữa nào.
Có bốn người đang ngủ trong bệnh xá.
- Cô ổn thôi, miễn là họ không thức dậy. - Cô ấy đã vào vị trí.
Shona, tôi mở cửa phòng bệnh xá đây.
Kể từ lúc này, mọi thứ cô suy nghĩ và cảm nhận,
mọi thứ cô thấy, bọn họ cũng thấy như thế.
Hầu hết thì ổn, giống như âm thanh xe cộ đi lại khi cô ngủ thôi.
Miễn là cô không nghĩ tới bọn họ.
Miễn cô không nhìn họ, không nghĩ tới họ.
Đừng nhìn bọn họ.
Tôi tưởng có nhạc nhẽo gì chứ.
Chúng tôi có danh sách bài hát rồi, chuẩn bị bật đây.
Tập trung vào lời bài hát, cố gắng nhớ câu tiếp theo.
- Nó sẽ như nhiễu sóng vậy. - Giờ tới 'sâu tai'* của cô đây.
Giữ mắt nhìn sàn nhà.
Được thì nhắm luôn.
Tập trung vào bài hát và đi qua bệnh xá.
Trời ạ, cô ta không thật sự...
Nếu nhảy nhót hiệu quả, thì nó có hiệu quả đó.
Chuyện này điên quá!
Shona? Shona, sao thế?
- Chúng ta có ma! - Ma ư?
Phải, là một người đàn ông xương xẩu với một cô gái mặc đồ ngủ!
- Doctor? - Không, ông đang khiến tôi nghĩ về họ,
đừng khiến tôi nghĩ về họ!
Họ là thứ gì?
Này, đừng hỏi được chứ? Và đừng nhìn.
Đừng bắt tôi nghĩ về họ!
Điếc.
Mù.
Chúng thấy ta bằng cách nào?
Thậm chí làm sao chúng biết ta ở đây?
Họ chỉ thấy các người, nếu các người thấy họ.
Vậy nên đừng nhìn, thậm chí đừng nghĩ về họ!
Ồ, là ngoại cảm!
Chúng có thể xuất hiện dưới hình ảnh của chính mình trong não người khác.
Sự nhận thức của bên thứ ba.
Đánh cắp trí óc.
- Chúng ta đã bị hack. - Thế nghĩa là sao?
Hình ảnh đầu vào từ dây thần kinh thị giác của cô
đang được truyền tới não của chúng.
Ngưng phát tín hiệu đi. Nhắm mắt lại!
Chúng vẫn đang tới, phải không?
Bởi vì cô vẫn đang nghĩ về chúng.
Miễn là cô vẫn duy trì chúng như là một kí ức hoạt động của mình,
chúng vẫn có thể xuất hiện. Nghĩ tới thứ khác đi.
Bằng cách nào?!
Cô ta đang làm nhiễu. Cố gắng làm bản thân phân tâm.
304 trừ 17.
Xin lỗi, sao cơ?
- Cộng 20, cứ tính đi! - 507.
- Trừ 14, nhân 4 lần. - 1972.
- Dừng việc giỏi tính toán lại đi! - Tôi không có cách nào khác!
Danny Pink! Bây giờ Danny Pink đang làm gì?
Chắc đang tán tỉnh hàng xóm nhà cô
hoặc nhắn tin với phụ nữ có phẩm hạnh thấp.
Ông không được phép.
Ông không được phép nói thế.
- Tôi chỉ... - Danny Pink chết rồi.
- Không có. - Anh ấy chết rồi.
Đi, chạy, ngay lúc này!
Đi nào, nhanh, nhanh, đi nào!
Chúng tới đấy!
Không!
Ngoan lắm.
À giờ thì.
Vấn đề là gì vậy?
Chỗ này là Bắc Cực. Chúng ta không muốn có rắc rối gì ở đây cả.
Rudolph?
Bình tĩnh nào, con trai.
Oi! Các người đang ngủ kia!
No comments yet. Be the first to leave one.