The first 200 lines.
Câu chuyện của tôi phải vĩnh viễn bị giấu kín.
Tôi tự viết nó ra trang từng trang giấy.
Dù ở bất cứ nơi trú ẩn nào,
tôi đều viết ra vì tôi không thể kể cho bất cứ ai nghe
sự thật về nó.
Tôi viết ra tất cả những gì tôi biết.
Và rồi tôi ném nó vào những cơn gió.
Có lẽ những chú chim kia sẽ đọc được nó.
Của cháu à?
Lão thường thấy những mảnh giấy này tại đây.
Chúng rơi xuống từ cửa sổ của một nhà nào đó.
Cô ấy đã định bóp chết đứa bé ngay khi nó được sinh ra.
Thế những cô ấy đã suy nghĩ lại.
Cô ấy nghe tim mình đập như sấm rền.
Cô ấy cảm nhận được dòng máu của cô bé đang cuộn trào.
Tình yêu đã làm cô ấy bối rối.
Đây chỉ là 1 mẩu giấy vụn,
như ông đã nói.
Những đó đúng là 1 câu chuyện.
Cháu có thể cảm nhận được mà.
Chúng ta đi dạo một chút nhé?
Câu chuyện của tôi bắt đầu với Clara.
Và một ngày nào đó, cô ấy sẽ đặt dấu chấm hết cho nó.
Clara.
Đầy những bí ẩn.
Vị cứu tinh của tôi.
Là gánh nặng của tôi.
Những vần thơ của tôi.
-Chết tiệt... Wendy! -Tôi sẽ gọi lại sau.
Mày!
Đồ khốn nạn! Anh có thấy không? Nó định cưỡng hiếp tôi đấy.
Nó đã làm cái quái gì thế?
-Cô đã đấm vào mũi hắn à? -Ừ, đấm vào mũi hắn. Hắn đáng bị như thế.
-Đi nhanh nào! -Ernie!
-Đưa hắn ra khỏi đây! -Ôi, mũi của tao!
Cháu có muốn dùng trà không?
Mời vào!
Tôi đã làm tại đây 14 đêm rồi.
Tôi muốn nhận lương.
Tên cô không có trong sổ. Lương cái quái gì chứ?
Không biết.
-Cô đang làm gì thế? -Xin lỗi, nhưng họ nợ tôi.
-Dừng lại, cô không thể lấy tiền ra khỏi đó -Chúng nợ tôi.
Chào em, Clara.
Có nhiều con điếm ở trong này, nhưng thật sự chúng rất có giá.
Thật lòng mà nói, cô rất quyến rũ đấy.
Tránh ra!
Clara!
Mẹ kiếp!
Chết tiệt!
Tao rất mệt mỏi vì phải truy đuổi mày.
Mày đã làm lãng phí thời gian của tao.
Mày sẽ là kẻ phản quốc vì cái nghề trụy lạc này.
Nói đi.
Mày biết thứ mà tao đang muốn mà.
Cô ấy ở đâu?
Cô ấy ở đâu?
Lão đã từng là chàng trai đó.
Và người con gái này...
Tình yêu làm lão bối rối trước cô ta.
Và tình yêu làm thay đổi cả cuộc đời lão.
Bà ấy là vợ ông sao?
Cô ấy kết hôn với anh John của lão.
Thật là hạnh phúc.
Cô ấy không bao giờ hiểu cảm giác của lão
và cả anh John cũng vậy.
Rồi cũng sẽ đến lúc các bí mật đều được tiết lộ ra.
Cháu cũng có 1 bí mật, đúng không?
lão có nghe 1 câu chuyện khi còn nhỏ
nhưng
một sát thủ
một kẻ quay lại từ cõi chết.
Dù chết hay còn sống
Các tu sĩ kể cho lão nghe
để dọa lão sợ.
Tên của con là Eleanor Webb.
Eleanor Webb?
lão đã sẵn sàng rồi.
Ông chắc chứ?
Thời gian lão sống đã quá đủ rồi.
Hãy tin lão.
Anh đã cảm nhận một sự yên bình,
như thể mệnh lệnh đã được thu hồi lại.
Cô ấy là 1 sự sai lầm.
Tôi không hiểu anh đang nói gì.
Cô định đi đâu?
Tôi đi rửa sạch vết thương.
Anh bị rách da đấy, nhìn vào là thấy.
Qua từng ấy thời gian, cô vẫn không học hỏi được gì.
Hay đó là bản chất của cô?
Nhắm mắt lại.
-Clara? -Đi ra ngoài.
-Tại sao chị lại dẫn người khác về đây? -Hắn ta quá mạnh.
-Đây là nhà của chúng ta. -Eleanor...
chúng ta phải đi thôi.
-Em sẽ không đi thêm lần nào nữa... -Chúng ta phải đi
-Một ngày nào đó em sẽ hiểu. -Gì chứ, khi mà em trưởng thành ư?
-Em không được có ý kiến ý cò gì cả! -Chị nỡ nào làm thế ư?
-Em thích nơi này. -Chị bảo "đi dọn đồ".
-Hắn là ai? -Chẳng là ai cả.
Rồi sẽ ổn thôi!
-Cám ơn! -Không sao! Tạm biệt cô gái!
-Nhìn vào cái nhà kính kia đi! -Cái nhà kính kia à?....
Chúng ta đã từng ở nơi này.
Ồ, đừng ngốc nghếch như vậy. Nhanh lên.
Chị không nhớ sao?
Chúng ta sẽ ổn tại nơi này, em có thể cảm nhận được điều đó.
Chị đã nói về nơi ở cuối cùng.
và rồi cuối cùng chúng ta cũng chuyển đi.
Em đã quên nó rồi.
Có vấn đề gì sao?
Sẽ không cần từ bỏ quá khứ nếu như quá khứ không tồn tại.
Điều chị qua tâm là hiện tại, em hiểu chứ?
Lại ngốc nghếch.
Sao em không đi chơi nhạc tại khu giải trí?
Để trang trải cho cuộc sống của chúng ta.
Qua đi.
Clara không bao giờ một mình.
Cô ấy luôn kiếm tiền và công việc mỗi ngày.
Với cô ấy, việc đó rất dễ.
giống như là nói dối vậy.
Ai thế?
-Mày biết nhỏ đó không? -Không.
Mày từng gặp em đó chưa?
Chưa.
Nhưng tôi thích sự cô đơn.
Tôi đi dạo
và quá khứ đi dạo cùng với tôi.
Nó cũng đang sống.
Chào!
Giá 50 cho 1 bản ngắn và 100 cho 1 bản nhạc dài.
Họ thuê cô à?
Cô là 1 người hát rong sao?
Cô có thể chuyền nón để xin tiền tại nơi này.
Tôi cho phép.
Thế nào?
Không sao cả.
Cô nói chuyện được không?
Tôi không có cái nón nào cả.
Làm thế nào cô có thể nhớ tất cả các nốt nhạc?
Tôi nhớ tất cả mọi thứ.
Nó giống như 1 gánh nặng.
Vậy thì...
cô còn biết gì nữa không?
Cố gắng làm chúng sống dậy.
Nơi này đời sống rất vất vả đấy.
Tôi phải đi rồi.
Tôi tan ca lúc 10 giờ.
Vào đây anh!
Tuyệt thật!
Anh đẹp trai đấy!
Anh đang trong kỳ nghĩ sao?
Hay là anh sống gần đây?
Để em tưởng tượng một chút nhé.
Bà ấy...
Ai?
Mẹ anh.
Bà ấy đã qua đời.
Em rất tiếc.
Đám tang đã được tổ chức.
Và anh đã không thể.
Anh đã bỏ chạy khỏi đó. Anh đã ở ngoài đường cho đến giờ.
Nhưng nổi đau của anh thể hiện tình yêu sâu sắc của anh cho bà ấy.
Và tình yêu là 1 điều rất kì diệu,
và em cá là bà ấy rất hãnh diện về anh.
Một đứa con trai ngoan ngãn như anh.
Không, anh không bao giờ là niềm hãnh diện của bà ấy cả.
Anh chỉ...
Anh đã không bắt máy.
Em biết không?
Công việc kinh doanh thụt lùi, anh không thể trả hết món nợ cho bà ấy.
Anh tìm thấy 50 đồng trong 1 quyển sách cũ của bà. Chẳng thể dùng vào việc gì cả.
Con người là vậy.
Anh ổn chứ?
Anh xin lỗi.
Em tên Camilla.
Noel.
Vậy thì...
Mẹ anh có bất kì gia sản gì không?
Có 1 cái nhà khách.
Nhưng anh chưa ngó đến nó lần nào.
Nó có...
to không?
Nó khá to.
Vậy thì...
Anh có muốn...
chúng ta có nên về nhà anh hay không?
Ừ.
Được không?
Dĩ nhiên, em có thể đến chỗ anh.
Thật vui khi cô chờ tôi.
Tôi không chờ anh.
Làm sao cô có thể chơi đàn giỏi thế?
Tôi luyện tập.
Trong bao lâu?
Trong 200 năm.
Nó không giống 1 câu trả lời, phải không?
Đi dạo và uống trà cùng nhau nhé.
Đây là tiền công của cô.
Không được nhiều lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.