The first 200 lines.
Có lẽ bạn đang thấy mình trong một khu vườn đầy hoa.
Và có lẽ bạn đang thấy mình ở nhà mà như không ở nhà.
Và có lẽ bạn tự thấy mình đang tìm con xế hộp to tướng.
Và có lẽ bạn đang thấy mình không có nhà đẹp.
Không có vợ đẹp.
Và có lẽ bạn đang tự hỏi.
''Thế quái nào mà ra nông nỗi này?''
Cũng vì thế cả thôi, cũng vì thế cả thôi.
Cũng vì thế cả thôi.
Cũng vì thế cả thôi.
Chào mừng đến Hyatt Jeddah.
Tôi cần anh phải tươi tỉnh ở đây, Alan.
Rồi, hai ta đều biết lý do duy nhất mà anh được nhận
là nhớ mối quan hệ với cháu trai nhà vua.
Anh là người nắm then chốt trong hợp đồng này của công ty
và còn càng quan trọng hơn cho lợi ích của anh.
Nhưng ở đây anh lại có nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời.
Và vì vậy tôi thấy không hài lòng.
Có nhiều thứ ở đây tôi không thể biết được
vì cơ bản tôi chưa từng đến Ả rập.
Tôi vẫn chưa biết bối cảnh ở đây thế nào
cũng như ý định nhà vua muốn gì.
Anh nghỉ ngơi lâu quá rồi, Alan.
Ở đây không phải nơi nghỉ dưỡng,
anh cũng không còn bán xe đạp cho trẻ con nữa.
Nên tôi cần phải biết anh đã sẵn sàng,
rằng anh sẽ chốt được hợp đồng.
Đây là mua bán.
Anh phải có ước lượng.
Và phải lên kế hoạch.
Nhưng khi sắp xong thì mọi thứ lại khác hết.
Nhưng vẫn phải bán sao?
Tôi biết, tôi xin lỗi. Tối qua tôi về phòng trễ
nên đã quên để đồng hồ.
Không sao, bọn tôi vẫn đang chuẩn bị thôi.
Đợi nhé, chị có biết làm sao để Alan đến được đây không?
Hay kêu hắn thuê xe đến đi.
- Anh thuê xe được không, Alan? - Để tôi nghĩ cách.
- Tiếp tân. - Tôi là Alan Clay, anh là ai đây?
- Thưa, tôi tên Edward. - Edward. Anh là người ở đâu, Edward?
- Jakarta, lndonesia, thưa ngài. - Jakarta!
lndonesia.... Edward, anh thấy tôi có khả năng
thuê được một chiếc xe của khách sạn?
Ngài có bằng lái xe quốc tế chứ?
Không, không có.
Vậy thì tôi nghĩ ngài không thể thuê được đâu.
- Chà, vậy thì thuê xe và tài xế được chứ? - Đến đâu ạ?
Trung tâm thương mại và giao dịch của nhà vua.
Chào.
Xin lỗi.
- Ông là Alan Clay? - Cậu là tài xế?
Là tài xế, người dẫn đường, người hùng - Yousef.
À, đừng, đừng, tôi không keo kiệt đâu, lên ghế trước đi.
Có nước đấy, nếu ông thích.
Cậu bảo đảm lái con này được chứ?
Tôi trước giờ luôn lái nó đến Riyadh.
Chưa một lần thất vọng.
Đợi chút thôi.
- Vậy xong rồi chứ? - À chưa đâu.
Tôi còn phải ngắt động cơ trước khi đưa ông vào sảnh.
- Vì sao? - Để bảo đảm không bị chập dây.
Kiểu như chập dây rồi ăn cắp?
Không, chập dây để phát nổ cơ.
Không, không, không phải khủng bố.
Chỉ là có một tên tưởng tôi tòm tem với vợ hắn.
Nên có lẽ hắn sẽ định xử tôi.
Ta đi nào.
- Vậy là chiếc xe có nguy cơ phát nổ? - Không, không, không.
Không cần phải lo, tôi không nghĩ hắn biết cách chập dây kiểu đó đâu.
Hắn không khó nhằn, chỉ giàu thôi.
Nếu hắn thuê người thì mới có thể.
Nếu ông là gã giàu này,
thì ông có chịu bỏ tiền thuê người
để làm nổ xe cái tên dụ vợ ông?
Khốn kiếp, ông làm tôi sợ rồi đấy.
Mà này, Alan? Ông người ở đâu?
Boston.
À, hay, Boston.
Tôi từng đến Alabama. Một năm đại học.
- Anh từng học ở Alabama? - Phải.
Tại sao là Alabama?
Là vì tôi là tên Ả Rập duy nhất từ ngàn dặm xa xăm ?
Tôi có học bổng một năm ở trường Birmingham.
- Birmingham? - Phải.
Chà, tôi thích Birmingham.
Ông đói không? Muốn ăn gì không?
Cậu muốn tấp xe vào nhà hàng? Ta vừa mới đi mà.
- Có một chỗ lâu năm được lắm. - Không, tôi đang vội, nhớ chứ?
Sao, ông đang vội? Không, họ không nói là ông đang vội.
Thôi, nếu đang vội thì đi đường này.
- Ông thích Chicago chứ? - Mùa đông thì không.
- Không, ban nhạc kìa. - À.
- Còn phải lái bao xa? - Đến trung tâm?
- Sao? - Trung tâm thương mại dịch vụ nhà vua.
- Gọi là trung tâm thôi. - Phải, đến trung tâm.
Phải đi thật sao?
Tôi đùa thôi.
Khoảng một tiếng.
- Mấy giờ thì ông phải có mặt? - Tám, tám giờ ba mươi.
Oh.
Chắc đến trưa là tới.
Này, nhai kẹo không?
Không?
Thôi, tôi nói này, tôi không thích Chicago.
Ồ, được.
Vậy để xem còn bài nào hay không, huh?
Oh.
- Này, vậy ông đến trung tâm làm gì? - Làm việc.
- Chà, ông bên xây dựng? - Không, tôi bên lT.
À, lT, nhưng nói chứ ở đó đâu cần công nghệ gì.
- À, chưa thôi. - Không, không cần.
Tôi còn đang khảo sát. Rất có khả thi đấy.
Rất nhiều tiềm năng.
Được. Ông tự mà xem.
Nhìn người ta đang quét cát giữa sa mạc kìa.
Tôi nghĩ không có người LHQ ở đây.
Không, không liên hiệp quốc. Chỉ có người Phi thôi.
- À, ông Clay? - Vâng.
Bọn tôi đang chờ ông. Tôi là Sayed.
Sayed.
Salaam alaikum.
Tôi rất tiếc khi nghe rằng ông đã lỡ buổi hẹn.
Tôi biết rằng khách sạn đã không đánh thức ông.
- Xin lỗi vì đến trễ. - Hôm nay nhà vua không đến.
Nên việc chậm trễ cũng không ảnh hưởng nhiều.
Mấy người trong nhóm của tôi có ở đây không?
Không, họ đang trong khu dành cho người đại diện.
- Xin đi theo, nước chứ? - Vâng, cám ơn.
Đây, ông Clary, cho phép tôi được giới thiệu ước mơ của nhà vua.
Đây là nơi chúng ta đang đứng.
Còn đây là thành phố vào năm 2025.
Chi phí ít nhất là 1.5 triệu đô.
Cảng ở kia.
Trung tâm công nghiệp.
Trường đại học.
Trung tâm kinh tế.
Công viên để thư giãn.
Rất ấn tượng.
Tôi đi đây.
Đây, đề phòng khi ông cần.
Nhiều tiềm năng lắm!
3:00 sẽ gặp ông sau. Ở tòa nhà chính đằng kia.
Hãy tìm Karim Al-Ahmad. Là người liên lạc chính của ông.
- Nhóm của tôi trong kia? - Đúng.
- Trong cái lều? - Đúng, ông sẽ có đủ mọi thứ trong đó.
Howdy.
Đến rồi kìa.
Hey.
- Cayley. Brad. Chào các bạn. - Alan.
- Rachel. - Chào anh.
Rồi, mọi người làm việc thế nào?
Tốt, nhưng lại không có sóng Wi-Fi.
Chỉ trừ một vạch nhỏ từ cái nhà to to kia.
Ý tôi là văn phòng chính.
- Thế đã hỏi ai chưa? - Bọn tôi định chờ anh đến trước.
Và cũng đã thử gửi mail cho Karim.
Karim Al-Ahmad. Tôi có hẹn với hắn lúc 3:00 đây.
- Được lắm. - Và vẫn sớm.
Ừ, đúng là không được.
- Nhưng nếu hôm nay nhà vua đến? - Không đến đâu.
Tôi được báo là không đến.
- Vậy được. - Mà anh gặp nhà vua bao giờ chưa?
Nhà vua? Không, không, không.
Tôi chỉ từng gặp cháu ông ta.
Mà từ lâu lắm rồi.
- Hắn là hoàng tử? - Ừ, ừ, hoàng tử.
Hiện vẫn là hoàng tử.
Ngài gọi một con cá không có mắt là gì?
- Không biết. - Fshshsh.
Tóm lại, hôm nay nhà vua không đến. Nên cứ thả lỏng đi.
Có nên gọi cho bên đối tác và báo rằng
điều kiện ở đây thực sự là quá tệ?
Không, Brad, cứ đợi tôi gặp tên Karim Al-Alhamad lúc 3:00 đã.
Anh có biết vì sao ta không được ở trong nhà?
À, có lẽ vì cơ sở vật chất để ở đây.
Và có lẽ vì chúng ta đến đầu tiên.
Thấy hơi kỳ vì có tiếng mà phải ở ngoài đây.
Một thành phố mới mở mà.
Là một vùng đất trống. Đang cần ta khai phá.
Mà phải dùng bữa ở đâu?
Thôi nào! Đang ở vương quốc Ả Rập Saudi đấy.
Với sa mạc, lạc đà, khăn trùm và lều trú!
Oh!
Ôi trời! Anh có sao không?
Không. Không biết à?
Chỉ có đạn dát vàng mới giết được tôi.
Đạn bằng vàng, hiểu ý tôi không?
Từ cuốn "Lawrence xứ Ả Rập"/
Ai cơ?
- Xin chào. - Chào.
- Cô tên gì? - Tôi tên Maha.
Maha. Tuyệt. Cô người ở đâu?
Tôi tên Alan Clay.
Tôi là người của công ty Reyland Group.
Tôi có cuộc hẹn lúc 3:00
để gặp ngài Karim Al-Ahmad.
Tôi xin lỗi nhưng anh ta đã kẹt ở Jeddah.
Hôm nay sẽ không đến kịp.
- Bị kẹt ở Jeddah? - Vâng.
Nhưng anh ta nói ngày mai sẽ ở đây cả ngày
No comments yet. Be the first to leave one.