The first 200 lines.
Chào buổi sáng.
Trời ạ, sáng nay họ cho cả một bầy ngựa ra.
- Đúng vậy. - Từ sớm nữa.
Mấy gã huấn luyện này định giở mánh. Cho lũ ngựa tập từ tờ mờ thế.
- Không phải họ luôn có mánh sao? - Ừ.
Phải, họ âm mưu gì đó.
Nhìn con kia kìa. Trông như nó đang chạy xuống dốc hay sao đó.
Ừ.
Này, anh gặp thằng nhóc mới đang tập ở nhà kho của Jerry chưa?
Chưa, tôi chưa gặp.
Nó cưỡi ngựa được hay sao?
Ừ, nó cưỡi được. Thằng bé khá lắm. Tên nó là Gabriel.
Không, chúng ta sẽ ổn thôi. Anh biết đấy, lũ nhóc, chúng đến rồi đi.
Chúng thường không bám trụ lâu.
Sao thế?
Anh biết không, giờ không còn như trước nữa, Leo.
Phải, anh đang già đi.
Ta đều già đi.
Ừ, nhưng tôi như rượu vang. Càng để lâu càng ngon.
Này, các anh có định lấy ngựa không?
Được rồi.
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng, Ruth.
Anh còn thuốc không?
- Cô hút nốt đi. - Anh chắc chứ?
Ừ, tôi chỉ khởi động phổi thôi.
Vừa cho Dublin chạy bộ hai lần, nhưng đợi mà xem tôi đua lần này.
Tôi muốn xem chân phải của nó.
- Được, vậy tôi sẽ phi nước đại. - Không.
- Vẫn chưa được. - Nó khá chắc chắn rồi.
- Nó ổn mà. - Tôi lo cho cổ chân của nó.
- Nếu ta không ép nó... - Jackson, cứ...
Cứ giữ chặt nó. Được chứ? Tôi sẽ ra ngay.
Ringo, không. Không, cưng à. Đi đi.
Đi nào. Được rồi, cưng. Đi nào.
Ừ.
Ngoan nào.
Sáng nay thế nào?
Một ngày nữa ở thiên đường. Phải không?
Vâng.
- Được rồi. - Anh sẽ đuổi theo chứ?
Không, tôi đi vòng quanh thôi. Muốn chào nó không?
Đẹp trai quá.
Ồ, tên nó là Gặp Sau Nhé, Cá Sấu. Đó là tên nó.
Mày đẹp quá!
- Nó đẹp quá. - Một con ngựa đẹp, tử tế, tuyệt vời.
Đẹp quá.
Jackson, tôi cần cậu đứng thẳng lên, đứng yên.
Hít một hơi thật sâu và giữ.
Được rồi.
Là con trai hay con gái vậy?
Cậu có vài tổn thương ở đây, Jackson.
Cậu cần đi gặp bác sĩ đi.
- Ông là bác sĩ mà. - Tôi là bác sĩ cho ngựa.
Nhưng ông biết về cấu trúc của xương?
Phải. Bởi vậy tôi mới cần cậu xem xét.
Ý tôi là, cậu bị gãy lưng bao nhiêu lần rồi?
Tôi không biết. Tôi nghĩ là ba lần.
Tôi có người bạn, một bác sĩ giỏi. Bác sĩ cột sống.
Nếu cậu có vấn đề tài chính hay gì đó,
ông ấy có thể giúp, nhưng tôi cần cậu đi khám.
Tôi rất tiếc, Jackson.
Không, không phải lỗi của ông.
- Gửi ông. - Không, không cần đâu.
Đừng lo.
Không cần đâu.
Được rồi, bác sĩ. Sao cũng được.
Bảo trọng, Jackson.
Cẩn thận các khe rãnh. Sẽ bị lún gót đấy.
Không sao.
Dublin ghét mấy cái cọc bên ngoài lắm, nên...
Lúc rẽ nó thế nào?
Hơi nhẹ nhàng chút. Vẫn giậm chân tại chỗ như Fred Astaire.
Ừ, tôi không nghĩ ta có thể làm cho nó bỏ thói quen đó.
Tiếp theo là Mèo Trung Quốc?
Vâng, hôm nay anh sẽ mệt mỏi với nó.
Sáng nay nó suýt đá vào răng tôi.
Ít ra nó còn tỏ ra thú vị. Tôi thích sự hăng máu.
Nó sẽ có năng lượng. Nếu anh muốn đưa nó ra trước, chắc nó trụ được.
Nghe này, chủ Dublin đang ở đây, và cô ấy rất muốn gặp anh.
- Anh qua chào hỏi được không? - Ruth này.
Thôi nào, anh bạn.
- Cô ấy bám theo tôi hai tuần rồi. - Được rồi.
- Chào hỏi thôi. - Được.
Anh ấy đây rồi!
- Xin chào. - Đây là...
Anh ấy phải thay đồ cho cuộc đua tiếp theo.
Vâng.
Cảm ơn.
Chào, Jackson?
- Anh thế nào? - Hôm nay có gì hay không?
- Đừng quên buổi tập lúc sáu giờ. - Được.
Này.
Có phiền nếu tôi ngồi đây không?
- Được ạ. - Cậu là Gabriel đúng không?
- Boullait. - Vâng.
Ừ, tôi biết. Mùa giải thế nào rồi?
Khá tốt.
Có vài con ngựa tốt,
tôi đang cố giắt lưng vài thành tích, tìm một người quản lý.
Cậu không phải lo việc tìm đại diện cho mình đâu.
Khi cậu sẵn sàng, họ sẽ tìm cậu.
Bây giờ, nếu cậu tập trung tìm một huấn luyện viên giỏi,
làm việc tốt với ông ta, cậu sẽ ổn thôi.
Gina! Này, Gina, tôi có thể...?
Tên cô ấy là Gina hả?
Tôi không biết.
Gina ơi?
Chắc là không.
Cậu đến từ đâu?
Tôi sinh ra ở miền Nam, nhưng tôi sống ở ngoại ô San Diego, thật đấy.
Tại sao?
Chỉ là tôi từng biết một người có tên họ giống cậu.
Cậu đang làm gì ở đây?
- Tôi đói. - Không, không phải...
Không, ở Phoenix chứ. Cậu đang làm gì ở Phoenix?
Tôi biết một huấn luyện viên. Ông ấy cho tôi làm ở trang trại, huấn luyện ngựa.
Nhưng chẳng phải tháng Sáu ở Remington tôi gặp cậu sao?
Và trước đó là ở Houston?
Nghe này, tôi không bắt thóp cậu hay gì cả. Tôi chỉ...
Tôi chỉ đang cố hiểu xác suất chúng ta hay gặp nhau.
- Câu hỏi là gì? - Tôi chỉ nói...
Nếu cậu cần giúp thì được thôi.
Nhưng khi vài huấn luyện viên nói rằng cậu hỏi về tôi
tôi thấy cậu ở mấy đường đua nhưng cậu chưa bao giờ nói trực tiếp với tôi,
- thì điều đó... - Chú là bố của con.
Làm gì cơ?
Con là con trai chú.
- Ôi trời. Chết tiệt. - Con không biết nói thế nào.
Trời, cậu khiến tim tôi ngừng đập đấy.
Này, Leo bảo cậu làm việc này à? Phải không?
Này nhóc.
Cậu nghiêm túc với tôi đấy à?
Mẹ cậu là Anna Boullait?
Tôi không biết bà ta nói gì với cậu, nhưng không thể nào.
Được rồi, tôi sẽ không nói chi tiết,
nhưng cậu và tôi, chúng ta không phải ruột thịt.
- Mẹ không biết con đến đây để... - Tôi không quan tâm. Không phải thế.
Con chỉ muốn gặp bố. Con muốn nói chuyện.
- Cậu muốn nói chuyện à? Chuyện gì? - Con không biết. Nói về...
Tôi chẳng có thứ gì khác để cho cậu.
- Con không yêu cầu gì cả. - Tôi còn không có đủ tiền.
Chắc cậu nghe tin tôi thắng cược và vội vã đến.
Nhưng nếu cậu làm nghề này đủ lâu thì biết,
khi tiền thắng cược về đến nơi, chẳng còn nhiều cho nài ngựa.
Con không hỏi xin tiền.
Tốt, vì tôi chẳng có mà cho cậu,
và tôi không thể mách cậu có thể đi đường đua nào.
Tôi không quan tâm, nhưng đừng đi lung tung nói cậu là con tôi.
Biến tôi thành thằng khốn. Và biết tôi không cần gì không?
Tôi không muốn trông như một tên khốn.
- Con không xin gì cả. - Tốt, vậy ta hiểu nhau rồi.
Đây, nhóc. Bữa sáng tôi mời.
Này. Còn điếu thuốc nào không? Tôi có một con ngựa mới muốn anh xem.
- Con ngựa đực chỗ JB à? - Không. Mới toanh.
Để mai được không?
Tôi luôn muốn nói với anh,
nhưng tôi lo sẽ gặp xui nếu nói với anh về nó.
Thôi được. Được rồi.
Tôi vừa đưa nó từ trang trại về. Đây là năm đầu của nó.
Nó thật... Nó hoàn hảo.
- Nhìn nó có vẻ biết điều đó. - Nó luôn có vẻ đó.
- Ai nói với cô về con ngựa này? - Ngựa của tôi.
Tôi mua nó ở chợ ngựa một tuổi với giá rẻ bèo.
Chẳng ai muốn nó cả. Chân nó quá dài. Đầu to quá.
Khi thấy nó trong chuồng, tôi biết ngay là nó...
Đó là cách nó nhìn thế giới.
Mọi người nói tôi bị điên mới bỏ tiền mua nó.
Họ nói nên đưa nó đi biểu diễn.
Nhưng cô biết.
Để rồi xem.
- Tên nó là gì? - Dido's Lament.
- Như Russo's Lamentation? - Dido's Mercy.
Nó chạy được không?
- Chỉ có một cách để biết thôi. - Sẵn sàng chưa?
Đi nào.
Giỏi lắm.
Không sao đâu. Được rồi, Benny.
Nhìn nó như thiên nga có răng vậy.
Tôi chưa từng cưỡi...
Lâu rồi tôi chưa được cưỡi con ngựa nào như thế.
Tôi biết nó có thể chạy. Nhưng liệu có chiến thắng được không?
Nếu thế giới này có công lý.
Cô cho nó đua vòng nào trước?
Một nghìn tám trăm mét à?
Không, tôi không muốn dài thế, nhất là trong lần đầu.
- Nó sẽ thắng. Tôi đảm bảo. - Nhưng tôi muốn nó thắng cả dặm.
Cho nó tự tin ở 1,4km, rồi sẽ luyện cho nó, được không?
Nâng sức bền cho nó.
- Và rồi... - Giải ngựa trẻ.
- Giải ngựa trẻ. - Ừ.
Sao vậy?
Ruth, ngay khi tôi nghỉ,
các tay nài ngựa trẻ sẽ xếp hàng trước nhà kho của cô.
Và tôi không muốn...
Tôi không mong đợi điều gì.
Tôi biết cô đã...
- đợi rất lâu mới có được con ngựa này. - Jackson.
Ta đi cả chặng đường cùng nhau, nhỉ?
Nhưng ta phải nghiêm túc.
No comments yet. Be the first to leave one.