The first 200 lines.
Extinction .
Đang tiến hành di tản.
Tất cả--
Thiết quân luật.
Đang tiến hành di tản.
Mọi công dân phải... đến khu cách ly được chỉ định.
Thiết quân luật--
Không sao đâu, con yêu.
Không sao đâu.
Làm ơn, con trai tôi. Tôi cần biết nó có trên xe buýt kia không.
Chúng tôi sẽ kiểm tra khi dừng lại, thưa cô.
Nhưng con tôi.
Thưa cô...
Alpha Một, đây là Alpha Hai, hết.
Một, Hai đây. Có nghe không?
Tại sao chúng tôi bị chặn đột xuất ở cổng vậy? Hết.
Alpha Một, đây là Alpha--
Cái gì vậy?
Có chuyện gì vậy?
Mấy người phải cho chúng tôi biết đang có chuyện gì chứ.
Mở cửa ra.
Ổn cả mà.
Mọi người ngồi yên trên ghế và giữ yên lặng.
Mở cửa ra.
Và đóng nó lại sau tôi.
Không ai được lên xuống xe cho tới khi tôi trở về.
Alpha Hai, có nghe không?
Alpha Hai, có nghe không?
Alpha Hai, có nghe không?
Mở cửa ra.
Tôi không nghĩ đó là ý hay đâu.
Được rồi. Đóng cửa lại sau tôi--
Patrick!
Chúng ta phải biết tự phòng vệ.
Anh lính ngoài kia cầm theo hai khẩu súng.
Tôi không biết. Có lẽ chúng ta nên ngồi yên đi.
Tôi ra ngoài đấy. Canh chừng cho tôi.
Coi nào. Để tôi đi. Nhanh lên.
Đang có chuyện gì vậy?
Patrick!
Emma!
Emma! Emma!
Anh đây, anh đây, anh đây.
Emma.
Emma đâu?
Không!
Không! Không!
Để tôi yên!
Không!
Không!
Jack. Jack.
Không sao. Anh giữ con rồi.
Không sao. Anh giữ con rồi.
Em ổn rồi.
Jack. Emma.
Ổn rồi. Ổn rồi mà.
Ổn rồi.
Không, không, không!
Con bé bị chảy máu!
- Chuyện gì vậy? - Tôi không biết.
Không phải máu cô bé.
Không phải của chúng ta.
CHÍN NĂM SAU
Xin hãy tránh cửa sổ ra.
Chú ấy đã giết một con vật nữa.
Đến lúc làm bài tập nhà rồi.
Cháu không nhớ nổi thịt thật có vị thế nào nữa.
- Quang hợp. Quang hợp. - Cháu đánh vần được không?
F-O....
F.
Còn những chữ nào tạo ra âm "F"?
P-H? Rất tốt.
Patrick Thornton đây,
đang phát thanh từ Harmony trên tần số 109.9.
Có ai nghe tôi nói không?
Thế thì thật là thẹn.
Vì chúng tôi đang có một chương trình rất đặc biệt
dành cho các bạn trên Đài Harmony vào hôm nay.
Toàn là những cuộc thi, những cuộc phỏng vấn,
những bản nhạc hay tuyệt.
Hãy cùng bắt đầu với khách mời ngày hôm nay.
Anh khỏe không, John Doe?
"Tôi rất khỏe, Patrick. Rất khỏe."
Nói tôi biết đi, John. Anh có hạnh phúc không?
"Dĩ nhiên rồi, Patrick. Sao lại không?"
Có lẽ vì anh đã không hề
nói chuyện với ai trong chín năm
ngoài con chó ngốc nghếch của mình.
Được rồi. Đến chương trình thời tiết.
Dự báo đêm nay trời lạnh.
Ngày mai cũng sẽ lạnh.
Ngày mốt cũng lạnh.
Năm tới...
Chuyển sang phần thi hỏi đáp vậy.
Câu đầu tiên rất dễ.
Ai trả lời được sẽ giành được một chuyến đi hoàn toàn miễn phí
đến nơi tận cùng trái đất.
Và đám đông tán thưởng hào hứng.
Được rồi. Câu hỏi như sau:
Mọi người biến đâu cả rồi?
Ngủ ngon, Lu.
Lu?
Con biết bố không thích con xuống nhà
mà không nói với bố mà.
Con không muốn đánh thức bố.
Dù sao con cũng đã lớn rồi.
Con phải tuân thủ giờ đi ngủ.
Con chỉ lớn khi bố nói con đã lớn thôi.
Cho con ăn thêm bánh quy được không? Con vẫn đói.
Nhưng đó là...
Con không đói, con thấy chán thôi.
Ăn xong thì đi đánh răng đi nhé,
nếu không thì không được ăn thêm bánh quy đâu đấy.
Con không muốn đánh răng.
- Đau lắm. - Đúng, đau
là vì con đâu có đánh răng.
Không, con không thích đánh răng vì nó đau.
Đau là vì con không chịu đánh răng.
Được rồi.
Chị đến đây.
Chó con. Nhớ chị không nè?
Nhớ chị không nè?
Hôm qua chị được xem một tập phim rất hay.
Ramble đã mời Mamble đi chơi. Và cô ấy từ chối.
Vì cậu ấy không mang hoa đến.
Chị đã xem tập đó rồi, nhưng lần này tức cười hơn.
Chó con. Em làm thế này à?
Em tự mình đào đấy à?
Ngoan quá.
Giờ chị có thể cho em bánh quy còn ngon hơn thế.
Đừng mách bố đấy nhé.
Bố sẽ bít nó lại đấy.
Không.
Mỗi sáng mày cứ chạy đi đâu thế?
Ừ.
Hai nhân năm.
Mười.
Năm nhân ba.
Mười lăm.
Chín nhân 14.
Không được đếm tay.
Không được đếm tay.
- Sao bố biết vậy? - Bố biết hết.
Sao?
Con biết mà.
- Bố ơi? - Ừ?
Con nghĩ đã đến giờ chơi rồi.
Mấy phút nữa thôi.
Được rồi.
Bố, con bắn súng được không?
Bố đã bảo là không mà.
Cái gì?
Bố đã bảo đây không phải là trò chơi trẻ con.
Vậy đừng bắn nữa mà đến chơi với con đi.
Con thấy chán.
Con không thích chơi búp bê sao?
Con lớn rồi chơi búp bê gì nữa.
Thế sao? Ai nói con vậy?
Lớn quá rồi hả?
Con muốn chơi trò gì?
Hay là con làm giáo viên, còn bố làm học sinh nhé?
Được.
Lại con nữa sao, Jack.
Lần này con không chịu làm bài tập
vì con nghĩ mình mình là Ông Lớn sao?
Con xin lỗi cô. Con sẽ không tái phạm ạ.
Bố, làm cho đúng đi. Phải nói giọng con nít chứ.
Con xin lỗi cô.
Con sẽ không tái phạm đâu ạ.
Bố, con nói là nói giọng con nít chứ có phải con sóc đâu.
Con ăn mất một con sóc. Cho nên giọng con mới như vậy.
Con có một con sóc trong bụng.
Nhưng nó muốn ăn vì nó đói bụng rồi.
Và nó rất thích các bé gái.
Nó muốn ăn sống các bé gái. Ta ăn mọi thứ.
Bố...
Con đói.
Xong hết rồi. Rửa mặt và đánh răng rồi nhé.
Mình nên thay hoa mới cho mẹ.
- Cái gì thế? - Mở ra đi.
Tuyệt.
Ai vậy ạ?
Đó là mẹ con khi còn rất trẻ.
Mấy món này là của mẹ.
Nhưng sao hôm nay bố lại cho con những món này?
Con không biết hôm nay là ngày gì ư?
Hôm nay...
Đã là sinh nhật con rồi ư?
Mày mang nó tới cho cô bé nhé?
Vì tao chắc chắn.
Jack sẽ không mở cửa cho tao đâu.
Con chó cuối cùng còn sống,
lại là con ngu nhất.
- Nhà. - Không.
- Ồn. - Không.
Không. Bố chịu thua.
- Là chuột. - Chuột?
Đó không phải con chuột.
Là con chuột chứ.
Trước đây có rất nhiều con nít vào ngày sinh nhật, đúng không?
No comments yet. Be the first to leave one.