The first 200 lines.
Cảm ơn quý khách đã đợi
Cuộc gọi của quý khách rất quan trọng với chúng tôi. Chúng tôi sẽ sớm trò chuyện cùng quý khách.
Cảm ơn vì sự kiên nhẫn của quý khách Cuộc gọi của quý khách rất quan trọng với chúng tôi.
Chúng tôi sẽ sớm trò chuyện cùng quý khách.
Cảm ơn vì sự kiên nhẫn của quý khách Cuộc gọi của quý khách rất quan trọng với chúng tôi.
Chúng tôi sẽ sớm trò chuyện cùng quý khách.
Cảm ơn vì sự kiên nhẫn của quý khách Cuộc gọi của quý khách rất quan trọng với chúng tôi.
Chúng tôi sẽ sớm trò chuyện cùng quý khách.
Bà Greenslade, cảm ơn bà đã chờ đợi
Tôi đã thảo luận cùng với người quản lý...
Bây giờ nếu cô có thể làm ơn giữ máy một lúc và nói chuyện với tôi
- Chỉ nói chuyện với tôi thôi. - Tất nhiên rồi ạ
Tôi thậm chí còn không rõ, ý tôi là, tôi không thực sự hiểu tôi đang đặt hàng cái gì nữa
Có phải wireless là Wifi ?
Và băng rộng thì liên quan gì với hai thứ đó?
Thưa bà Greenslade, do tài khoản không đứng tên bà
trước khi chúng tôi có thể thực hiện bất cứ thay đổi gì
chúng tôi cần xác minh lại chi tiết với chủ tài khoản
Tôi có thể nói chuyện với chủ tài khoản được không ạ ?
Sao cơ?
Tôi đang hỏi liệu tôi có thể nói chuyện với chủ tài khoản
Trước khi chúng tôi có thể thực hiện lại bất kì thay đổi nào
Cô không thể nói chuyện với ông ấy, không thể.
Ông ấy chết rồi.
Ông ấy đã chết vì đột quỵ
Chỉ còn lại tôi thôi
Thưa bà Greenslade, do tài khoản không đứng tên bà...
Ông Justice Walton đã mời cả công ty chúng ta
- Anh quên rồi à? - Tôi ghét mấy bữa tiệc trước khi về vườn.
Món phô mai vớ vẩn, món rượu tào lao.
Những bài diễn thuyết bất tận.
Tại sao mọi người cứ phải làm vậy?
Không ai... không ai từng nói đến một bữa tiệc nghỉ hưu, anh biết rồi đấy, theo kiểu
"Chà, điều này thật tuyệt.
Tôi không thể chờ cho đến bữa tiệc của chính mình"
Ngày nào đó nó sẽ là của anh
Một ngày nào đó rất sớm thôi
Anh đã nói chuyện đó hàng năm trời rồi.
Người ta thường nói về Stancombe rằng tiếng quát tháo của ông còn tệ hơn một vết cắn của chính ông.
Nhưng với tư cách là người đã đón nhận cả hai,
tôi có thể xác nhận sự thật rằng cả hai đều không dẫn đến bàn mổ đâu.
Mối quan hệ giữa ông ấy với các học trò
đã được gây dựng dựa trên sự tôn trọng
Chúng tôi trân trọng ông ấy, và ông ấy trân trọng điều đó
Thật sự là cho đến ngày hôm nay, tôi nhớ lại phản ứng của ông ấy
đối với những tin tức không hay mà tôi đã định chuyển tới...
...praecipitium a tergo lupi.
Đã tới ngày đó rồi.
Graham?
Đã tới ngày đó rồi
Và có một loạt vô tận những cơ hội lúc nhàn nhã
đang ở rất gần
Như tôi đã nói, những gì ông bà đang nhìn thấy ở đây cực kì cạnh tranh về giá
Ông bà sẽ không tìm thấy chỗ nào tốt hơn với tiềm lực tài chính của mình
Một tính năng nhỏ khác...
chưa cần thiết bây giờ, nhưng đợi vài năm nữa thôi...
các tay vịn trên tường giúp ông bà đi lại quanh nhà
Và ở kia, nút báo động
Trong trường hợp ngã đột ngột, nó sẽ gọi quản lý toà nhà tới
Nếu như chúng tôi ngã ở chỗ nào khác thì sao?
Xin lỗi?
Chúng tôi đâu tài nào biết trước mình sẽ ngã
- ...ở đúng cái góc có cái nút đó. - Vâng nhưng...
Và giá như có mấy thanh vịn bắc qua giữa phòng...
- Em yêu à - Để giúp chúng tôi đi ngang qua, cũng như đi vòng quanh
- Uhm, chúng tôi c-c-có thể nói chuyện riêng một phút được không ? Cảm ơn - Vâng
Cảm ơn rất nhiều
Em à...
30 năm làm việc cho chính phủ, và đây là tất cả những gì chúng ta có thể mua được
L-l-liệu mọi việc có tốt hơn không nếu anh xin lỗi lần nữa?
Không
Không, nhưng dù sao cũng thử đi
Xin mời bác sĩ MacKenzie đến Theater 7.
Mời bác sĩ MacKenzie tới Theater 7.
Này quý cô, tôi muốn một tách trà. Và tôi muốn có ngay.
Xe đẩy sẽ tới ngay
Việc để tâm cẩn thận khó khăn với cô lắm hả?
Tôi đã nằm đây hàng tiếng đồng hồ
mà không có một bác sĩ nào tới đây gặp tôi cả
Điều đó đâu có đúng lắm, phải không bà Donnelly?
Một bác sĩ đã thử tới khám cho bà, và bà đã đuổi anh ấy đi
Cái gì, gã đó hả? Hắn có thể rửa bất cứ thứ gì hắn thích, cái màu đó sẽ không mất đi được đâu
Tôi muốn một bác sĩ người Anh
Ô, một bác sĩ người Anh à
Sao bà không nói sớm. Tôi sẽ đi kiếm ngay đây.
Cảm ơn
Bà Donnelly, đây là bác sĩ Ghujarapartidar.
Làm ơn đưa tôi phiếu khám
Và sau đó, tôi đã làm chuyên viên phân tích hệ thống vài năm
nhưng tôi nhận ra rằng công việc đó thật nhàm chán
Những gì tôi thực sự muốn là làm cái gì đó sáng tạo hơn việc khớp...
Ừm, tôi xin lỗi
Trên tờ khai, họ đã hỏi về độ tuổi của chúng ta...
và lứa tuổi mà chúng ta muốn gặp
Trong cả hai trường hợp, tôi đã tick vào "25 đến 39"
Đúng rồi. Tôi cũng vậy
Dù sao thì, cứ tiếp tục đi..."việc gì đó sáng tạo hơn"...
- Ông bao nhiêu tuổi? - Đầu 40.
Và, em biết đấy, sở thích của anh là du lịch, đi xem kịch,
Ý ông là sinh vào đầu những năm 40 hả?
Judy, anh biết em đang muốn hỏi điều gì
Judith chứ.
Judith, tin anh đi
Anh vẫn còn có thể...
Chỉ là anh không thể tìm ra ai muốn điều đó thôi.
Chào em. Anh là Norman.
Thật là điên rồ. Mẹ khùng rồi, mẹ không thể chỉ đứng dậy mà bỏ đi thế này được
Chưa thôi. Con chờ mà xem, đấy chính là những gì sẽ xảy ra.
- Chuyện gì vậy anh? - Mẹ em mất kiểm soát rồi.
- Mẹ em có bao giờ tự kiểm soát được đâu - Em nói với mẹ đi
- Mẹ không nghe anh - Có ai nghe lời anh đâu
Anh vẫn không hiểu được chuyện gì đang xảy ra nữa
Anh chỉ nhờ mẹ trông bọn trẻ, và giờ mẹ bảo rằng mẹ sẽ bỏ đi
- Nhưng mẹ thích trông trẻ mà. - Tối qua thì đúng thế
Tụi con và bà đã ăn pizza và thức khuya.
- Đêm kia thì sao? - Tụi con và bà đã ăn đồ Tàu và cũng thức khuya.
Nếu bà không đi, tối nay chúng ta có thể làm cà-ri.
Thật là hấp dẫn, các cháu yêu quý, nhưng các cháu biết là bà phải đi rồi đấy.
Chúng cháu biết
Ở đây làm bà không thể đi tìm chồng được.
Lại thêm một người nữa á?
Tạm biệt bà
Đừng để bọn khốn làm các cháu gục ngã.
Nhân tiện, mẹ đã có bao nhiêu đời chồng rồi?
- Bao gồm cả chồng của mẹ ấy hả? - Mẹ à
Mẹ à.
Mẹ!
Cảm ơn, vâng.
Rồi. Nói điểm đến đi em yêu. Em định đi đâu?
Em hoàn toàn không có ý tưởng gì.
Không còn cách nào khác. Thật sự là không có
Harold đã nói chuyện này với con mấy tháng trước
Và tôi e rằng mọi việc chỉ đang trở nên tồi tệ hơn.
Chúng ta không thể đợi lâu hơn được.
Chúng ta cần phải đem bán căn hộ và ít nhất là bắt đầu trả khoản nợ của bố
Con đã nói chuyện với Polly và bọn trẻ.
Dĩ nhiên là chúng con đã đồng ý. Mẹ sẽ về ở với chúng con.
Tôi nghĩ thế là tốt nhất, Evelyn ạ.
Và đó hẳn là điều mà Hugh sẽ muốn.
Tốt thôi. Vậy là xong, hết bàn cãi.
- Ôi, y chang kiểu bố con hay nói. - Mẹ à.
Trong khi chẳng bao giờ có chuyện tranh cãi nào cả.
Con muốn chăm sóc mẹ
Sao, như bố con đã làm suốt 40 năm qua ấy à? Xem mọi việc trở nên như thế nào đi.
Làm sao mà chúng ta biết được Hugh muốn gì cơ chứ.
Và liệu ông ấy có thấy phù hợp để nói với chúng ta không?
Dĩ nhiên là phải bán nhà rồi.
Và con rất tử tế, cả Polly yêu quý nữa.
Nhưng mẹ sẽ không tới sống cùng các con đâu
Bà cần một cái hông mới, bà Donnelly ạ
Không phải là một ca mổ khó đâu
Anh nói nghe dễ quá. Anh đâu có phải chịu đựng nó đâu
Không kể tới điều đó. Bà thực sự cần một cái hông mới.
- Tôi sẽ không nhận hông của anh đâu - Dĩ nhiên không phải tôi.
- Không tới lượt anh đâu - Tôi hiểu.
Khi nào thì tôi được phẫu thuật?
Tôi e rằng bà sẽ phải nằm trong danh sách chờ trong ít nhất 6 tháng.
Ở tuổi tôi, không bao giờ có kế hoạch nào xa vậy đâu
Tôi thậm chí còn không mua chuối xanh nữa kìa
Có một cách khác.
Chúng tôi tin rằng có thể
uỷ thác ca của bà cho một bệnh viện khác...
nơi họ có thể tiến hành phẫu thuật gần như lập tức...
với giá chỉ bằng một phần nhỏ.
Nó ở ngay trong vùng chứ?
Có vẻ như họ bao cả vé máy bay nữa
Mẹ có máy tính từ khi nào vậy?
Cái thanh tiến trình chạy mất bao lâu?
- Cái ở trên đầu ấy. Nó cho con biết... - Con biết nó là cái gì mà mẹ
Nhưng mà mẹ đang chỉ cho con cái gì mới được chứ?
Hãy đến đây và dành những năm tháng xế chiều của bạn ở một cung điện Ấn Độ
với sự tinh tế của một đất nước nói tiếng Anh.
Dùng bữa ở vùng ngoại ô của Jaipur, và tô điểm bởi quang cảnh ngoạn mục xung quanh
"Những sân thượng cao ngất, những sân trong mở rộng,
những mái vòm, nhịp cuốn...
và những ban công có mái che vô cùng thoải mái
Toàn bộ toà nhà thực sự toát lên không khí đậm nét lịch sử
và những thứ mang chúng ta trở về truyền thống kiêu hãnh của thời Raj"
Vậy được chưa ạ? Được chứ, được chứ.
Rất tốt.
36 năm, 4 tháng từ ngày chúng ta vào ngành,
và anh chưa bao giờ nói về Ấn Độ
Anh có muốn lấy cuốn sách nào trong số này không?
Lỡ đâu anh sẽ lại cần đến chúng thì sao.
- Bà Megson. - Vâng, thưa ông.
Tôi muốn bà lấy cái này
Ông chắc chứ? Ồ, chắc chắn rồi.
C-có một vết nứt nhỏ ở dưới đáy
nhưng tôi nghĩ là bà đã biết rồi.
Tôi đã từng sống ở đó...
cách đây rất lâu.
Sẽ không có bất kì sân golf nào
À, thế lại hay. Tôi cũng đâu trả nổi tiền sân
Nhưng một căn nhà nghỉ dưỡng.
Đấy là một sự tiến triển xa hoa...
khi mà mọi công dân đang ở những năm tháng hoàng kim của họ
Như Costa Brava?
Phải, nhưng nhiều voi hơn.
Anh biết là ai sẽ ở đó...dân Ấn Độ
Hàng tá
No comments yet. Be the first to leave one.