The first 200 lines.
Thập niên 80.
Thập kỷ tệ nhất trong lịch sử loài người.
Thời trang cổ điển, đàn phím điện tử.
Kiểu tóc dở hơi, khiêu vũ thể thao, và "Just Say No".
Đều rất tệ!
TỪ CHUYỆN CÓ THẬT
Vậy bạn làm gì khi sinh ra sai thời điểm?
Biến thành của bạn.
BUỔI DIỄN TỐI NAY HẾT VÉ
Đó là việc chúng tôi đã làm với Sunset Strip.
1981
Chúng tôi sống ở ngay gần Whiskey a Go Go nổi tiếng thế giới.
Mỗi cuối tuần, bọn trẻ từ Valley đến bãi biển tràn cả ra đường.
Và sau buổi diễn, chúng mở tiệc ở chỗ chúng tôi.
Cảnh sát tới liên tục, chúng tôi phải đóng đinh chốt cửa lại.
Nên mọi người đều dùng cửa sổ.
Đó là Tommy, tay trống của chúng tôi. Anh ta luôn lựa chọn sai lầm.
Xem nó đi. Anh sẽ phát rồ cho xem!
Nhắc đến những lựa chọn tồi tệ, là tôi. Đứa đang cố chứng tỏ mình ngầu lắm.
Chà.
Kayla.
Này, mở cửa.
Tôi biết cậu ở đó, Kayla. Thôi nào, mở cửa ra.
Phải anh không đấy?
Em nghĩ sao hả?
Ca sĩ của chúng tôi, Vince.
Hắn không nghĩ về cô ta,
hắn nghĩ "Khỉ thật, nhìn mình trên tờ rơi đó ngon ghê."
Này. Anh ở trong ban nhạc à?
Ban nhạc nào?
MICK MARS
Và Mick Mars. Người ngoài hành tinh.
- Em đang làm gì vậy? - Đừng lo!
Chúng tôi không phải ban nhạc. Băng đảng thì đúng hơn.
Mẹ kiếp. Tới rồi đây.
Một lũ ngu ngốc.
SEATTLE 1967
Để kể đúng câu chuyện này, hãy bắt đầu với tuổi thơ vui vẻ của tôi.
Giờ hãy quay về trước khi tôi là Nikki Sixx.
Về với Frank Carlton Feranna, Jr. Là tôi.
Bố tôi đặt tên tôi theo tên ông ấy, ngay trước khi ly hôn.
Và để tôi lại với ba thứ này.
Lên rồi xuống. Tao đã bảo đánh răng lên và xuống.
Đồ khốn.
Cái tát trời giáng của lão cha dượng.
Mẹ?
Bà ấy.
Và âm nhạc.
1973
Mở nhạc nhỏ lại, Frankie.
Cái gì thế?
Trông thế nào?
Mày lấy nó ở đâu?
Chắc nó ăn trộm đấy.
Gã khốn này là ai?
Mày nghĩ tao không biết mày lấy đống này ở đâu à!
Thể là mẹ cũng để ý những gì con làm cơ đấy, một lần!
Ăn nói với mẹ mày thế à, đồ khốn.
Thật đấy à? Ông là cái quái gì?
Tôi không quan tâm đâu.
Dù sao mai cũng sẽ là người khác.
Mày muốn biết đây là ai à?
Là người đàn ông khác trong đời tao mà mày sẽ làm họ bỏ đi...
như cách mày làm với thằng bố mày!
Lúc đó tôi mới hai tuổi, đồ khốn!
Ông ta bỏ rơi bà.
Vậy sao ông ta không bao giờ gọi cho mày, Frankie?
Mẹ kiếp!
Cút đi.
Mở cửa ngay, Frankie!
Chết tiệt.
Mở cái cửa chết tiệt ra!
Chết tiệt!
Mày là đồ khốn. Mở cửa ra.
Mở cửa...
Không! Con yêu, không!
Con làm gì thế, con yêu?
Và đó là lúc tôi khiến mẹ bị bắt.
Dĩ nhiên, tôi không hề làm nó bị thương.
Frankie, làm ơn nói với cô ấy những gì đã xảy ra.
- Bà bình tĩnh lại đi. - Tôi sinh ra nó, nó là con trai tôi.
Tôi bình tĩnh mà.
Frankie.
Frank, cháu cần nói thật về chuyện đã xảy ra.
Vậy, cháu không muốn kể à?
Bà ta dùng dao tấn công cháu?
Không.
Phải.
Chuyện sẽ như thế này, Frank.
Nếu bọn cô đưa bà ta đi,
Bang sẽ đưa cháu vào trại trẻ vị thành niên cho tới 18 tuổi.
Cháu muốn thế à?
- Đi thôi. - Tôi không có lỗi.
Tôi sẽ cho cô một lúc với con trai, nên...
Cư xử cẩn thận nhé.
Thôi nào, Frankie.
Sao con lại làm thế?
Ta là mẹ con!
Bà đùa tôi đấy à?
Tôi cần một bà mẹ,
nhưng bà chỉ nghĩ đến bản thân và những gã bạn trai ngu ngốc.
- Nghe mẹ, Frankie. - Không, nghe tôi này.
Tôi sẽ không gặp bà nữa.
Cũng không trả lời bà nữa.
Bà chỉ cần để tôi yên, Deanna.
Frankie.
Được rồi.
Cứ làm gì con muốn.
Có lẽ tôi muốn bà ta quan tâm, nhưng thôi đi!
Tôi biết mình cần gì, chỉ là mất thời gian để có nó.
Rồi tôi lang thang tới Hollywood.
Tôi đã rất đau khổ, đói khát và không có ai để trông cậy
nên đã lầm lạc như những đứa trẻ bị bỏ rơi khác.
Tôi theo đuổi những bóng ma.
Xin chào.
Có phải Frank Feranna không?
Ai đấy?
Chào ông Feranna.
Tôi là con trai của ông, Frank Jr.
Con trai? Cậu đang nói gì vậy?
- Không, tôi... - Ta không quen.
- Không, mẹ tôi, là Deanna... - Không. Đừng gọi lại nữa.
Đó là lần cuối tôi nói chuyện với bố tôi.
Và lần cuối tôi dùng tên ông ấy.
XÁC NHẬN THAY ĐỔI TÊN
Nikki Sixx?
Được.
Anh bạn! Chết tiệt! Đến lượt tôi.
Nikki sẽ chiếm sóng phim này bao lâu hả? Chết tiệt!
Gã này đã cố nhét mẹ nó vào tù đó.
Ý tôi là, tôi thích anh ta, nhưng đôi khi có chút rối loạn.
hiểu ý tôi chứ?
Nhìn đi, tôi không thế.
Tôi chỉ là một kẻ lãng mạn vô dụng .
Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến yêu.
Phải.
- Này. - Chào.
Tối nay ai lên sân khấu?
Mấy ông này.
Họ đã bán hết vé cuối tuần ở Starwood, khủng lắm đấy.
Tuyệt đấy.
- Hay đó, cha. - Mẹ nấu bữa tối rồi. Xuống ăn chứ?
- Con trễ giờ đón bạn gái rồi. - Con có bạn gái mới à?
Vâng, nhưng lần này con nghĩ mình yêu thật.
- Cảm ơn mẹ. - Không có gì.
Cảm ơn.
Chúa ơi. Hai người về phòng đi.
Ăn đi. Con gầy quá đó.
Phải, đồ chân gà.
Em cũng thế thôi.
Chúa ơi. Đấy là quần của em. Mẹ!
Nhưng...anh mặc đẹp hơn mà!
Gặp mọi người sau!
Mẹ.
Mẹ phải bảo anh ấy cởi ra chứ!
TỐI NAY LONDON
Quá ngầu luôn!
Tốt hơn lần trước đó!
Lần trước họ có đánh nhau trên sân khấu không?
Phần đó tuyệt nhất!
Hai người, làm ơn.
Em ơi!
Đừng nhìn. Khoan.
Được rồi, nhìn đi, nhưng giả vờ là không nhìn.
Ôi, chết tiệt! Trông em rõ ràng là như đang nhìn.
Đó là Nikki Sixx.
- Ai cơ? - Từ ban nhạc ta vừa xem đó.
Có nên bắt chuyện với anh ấy không? Tôi nên giữ con, đúng không?
Ừ, chắc vậy.
Anh quay lại ngay.
Này, tuyệt quá ông ơi.
Buổi diễn, không phải cái mũi nhưng... nó cũng khá là tuyệt đó.
Tên hát chính khốn thật.
Tôi biết. Kệ hắn đi. Hắn đáng bị thế.
Tôi có áp phích của anh trên tường phòng ngủ.
Không tin nổi tôi lại nói thế.
Gỡ xuống đi. London kết thúc rồi.
Tôi giúp gì được không?
Cho tôi một Jack and Coke nhé?
- Còn cậu thì sao? - Bánh việt quất, làm ơn.
Ban nhạc mới của tôi sẽ là thứ chưa ai từng thấy.
TAY GHI-TA LEAD ỒN ÀO THÔ LỖ HUNG HĂNG
Gã này có vẻ được này.
Anh mang chúng theo suốt à?
Phải.
Học ở đâu thế?
Ban nhạc diễu hành trung học.
Nhưng tôi cũng chơi rock.
- Cảm ơn, Dottie. - Dành cho cậu.
Cái quái gì vậy? Đó không phải cái tôi cho cậu xem.
Ừ, tôi biết, nhưng nó không giống kiểu tôi từng chơi trước đây.
Đó là vấn đề đấy.
Nghỉ xíu đi.
Chà, tôi có...
Tommy, ra ngoài.
- Tommy. - Không sao đâu.
Chết tiệt.
Tôi không cảm nhận được nó. Tôi không thể đặt...
Hắn chơi rhythm mà. Sẽ ổn hơn khi ta tìm được ai chơi lead.
Chết tiệt.
No comments yet. Be the first to leave one.