The first 200 lines.
Tôi là Caleb Rivers.
Đêm qua, tôi đã bắt xe tới Ravenswood
để giúp bạn gái tôi, Hanna.
Sau đó, cô ấy khuyên tôi nên ở lại đây để giúp Miranda.
Tôi tới Ravenswood
để tìm lại người thân duy nhất của mình.
Cháu là Miranda, cháu gái cậu.
Tôi đã thấy một bia mộ trong nghĩa địa
có khắc tên và hình mình.
Và cũng có một Miranda khác đã chết được chôn tại đó.
Ông cậu cậu đang giấu diếm chuyện gì?
Tớ muốn biết câu trả lời.
Vật này thuộc về mẹ của cháu.
Miranda yêu quý của mẹ
mẹ và ba không thể chờ được cho tới lúc sinh con
để được ngắm nhìn khuôn mặt con, mắt con và nụ cười của con.
Nghe nói mẹ cậu đã về.
Ừ, mẹ tớ mới từ Afghanistan về được vài ngày.
Từ nay về sau ba không muốn con gặp thằng nhóc đó nữa.
Đây là họ hàng của cậu à?
Tôi tìm được bức ảnh này.
Cảnh sát cần phải biết về chuyện này mẹ ạ.
Có vẻ như vì họ đã từng giúp đỡ chúng ta ấy hả?
Có ai đó đã giết ba chúng ta
và không ai khác đáng nghi hơn ngoài mẹ.
Đương nhiên em biết anh buồn thế nào
nhưng sao anh lại tức giận đến như vậy cơ chứ?
Anh nghĩ mẹ đã làm vậy.
Anh nghĩ mẹ đã giết ba.
Cẩn thận!
Tai nạn của 5 thanh niên.
4 người đã tỉnh lại, 1 nạn nhân vẫn bất tỉnh.
Hiện tất cả đang được đưa tới bệnh viện.
Mã số 2...
Đã hỗ trợ máy hô hấp, nạn nhân vẫn bất tỉnh.
Huyết áp 90 trên 50. Vẫn chưa có dấu hiệu phản ứng lại.
Không rõ nạn nhân đã ở dưới nước bao lâu!
Nhanh lên nào!
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? - Không phải lỗi của tớ.
Là Miranda đã cướp tay lái
Suýt nữa cô ấy đã giết chết chúng ta.
Cô ấy bị sao vậy?
Chắc hẳn là có gì đó ở trên đường.
Chẳng có gì trên đường hết. Tôi thấy rõ mà.
Nhanh lên nào!
Đặt ống thở vào thẳng khí quản mau!
Không. Không.
Không rõ nạn nhân ở dưới nước bao lâu nữa.
Động Phim - Cave Subbing Team Ravenswood - Tập 2 - Cái chết và bà quản gia
Em vẫn còn run kìa.
Em đang nghĩ về việc cậu ấy ở dưới nước
mà không thể tìm được đường ra.
Chúng ta ổn rồi mà.
Không phải là tất cả chúng ta đều ổn.
Chắc chắn cậu ấy có nhìn thấy gì đó.
Không có gì trên đường hết.
- Hay là cậu để lỡ cái gì đó. - Không có gì thật mà.
Cậu ấy nhào sang vô lăng, và điều tiếp theo tôi biết
là cả xe chỉ toàn nước.
Ít nhất thì tớ nghĩ là trên đường không có gì.
Remy Beaumont?
Tôi lấy thử mẫu máu của cháu được chứ?
Dạ được.
Tôi nghĩ mấy người nên đợi
tới khi ba mẹ cô ấy đến và hỏi ý kiến họ.
Tôi không sao đâu.
Tôi thì có đấy
Tất cả mọi người ở đây cần phải được nghỉ ngơi.
Bình tĩnh lại đi.
Cậu mới cần bình tĩnh ấy.
Tất cả những gì tôi cần chỉ là một mẫu máu nhỏ thôi.
Giờ việc mấy người cần làm chính là
dẹp kim tiêm, ống được này ra một bên
và đợi đi.
Sao không một ai bình tĩnh lại một chút vậy?
Đừng làm mọi chuyện thêm khó khăn nữa.
Ai là bạn của cậu?
Tôi không biết cậu ta.
- Ba! - Remy!
Con xin lỗi. Con gặp tai nạn.
Giờ xe chìm xuống sông rồi.
Không sao đâu, con giờ an toàn rồi.
Cậu đã ở trong xe.
Tôi đã nói rõ với Remy rồi, giờ tôi sẽ nói thẳng với cậu.
Tôi muốn cậu và em gái tránh xa Remy nhà tôi.
Một cô gái đã mất trong vụ tai nạn, Simon.
Remy là người lái.
Ai chết cơ?
Bạn tôi.
Chuyện xảy ra thế nào?
Chúng tôi đang điều tra.
Giờ thì nên tránh những điều sẽ làm lệch hướng điều tra đi.
- Lạy Chúa! - Mẹ!
Họ nói con gặp tai nạn.
- Con không sao chứ? - Dạ.
Xe của Remy đã lao xuống sông.
Một trong số những đứa trẻ đã chết.
Cháu lái xe à?
- Để con bé yên, Rochelle. - Con bé đã lái xe à?
Tôi sẽ không để cô xen vào chuyện này đâu.
Sao cảnh sát trưởng lại ở đây vậy?
Tôi đang làm nhiệm vụ thưa bà Matheson.
Và mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu bà để yên cho tôi làm việc.
Tôi cũng không có ý định giúp anh làm việc dễ dàng hơn đâu.
Anh tính thế nào?
Ta giúp gì được cho cháu không?
Ừm...
Cháu tới tìm người...
và cháu nghĩ là họ ở đây.
Cháu là đứa bị tai nạn cùng với con nhà thị trưởng đó hả?
Con nhà thị trưởng ư?
Đúng, Luke và Olivia Matheson ấy.
Ba của 2 đứa nó là thị trưởng, cho tới khi bị ám sát.
Bạn cháu... có ở đây không?
Xác cô bé à?
Họ đã đưa Jane Doe đi được khoảng nửa tiếng rồi.
Cô ấy không phải Jane Doe.
Tên cô ấy là Miranda Collins.
Được rồi, Miranda... Collins.
Phải chỉnh lại ngay mới được.
Cháu đi coi xung quanh một lúc được không?
Thực ra là không được đâu.
Nhưng cháu đi được không?
Chắc chắn rồi. Mà cứ ngồi xuống cái đã.
Ta rất buồn vì bạn cháu.
Cảm ơn ông.
À, cháu có muốn ăn bánh kẹp salad cá ngừ không?
Được đấy ạ. Cảm ơn ông.
Bữa trưa ta để trong tủ.
Ta sẽ quay lại ngay.
Người ta cứ để ông tự nhiên đi vào đó và đưa cậu ấy đi vậy sao?
Ta đã nói chuyện với cảnh sát trưởng rồi.
Ông ấy biết ta là người thân của con bé.
Đằng nào cuối cùng ông ấy cũng phải đưa xác tới chỗ ta mà.
Ông có lẽ là người thân của cậu ấy,
nhưng theo những gì cô ấy đã kể cho tôi
ông không thể là người nhà cậu ấy được.
Gia đình mà cô ấy sống cùng
họ nên được quyền biết chuyện này.
Nguyên ngày hôm qua ta đã đi tìm gia đình nuôi con bé.
Ta cứ ngỡ chí ít họ cũng muốn biết con bé ở đâu.
Nhưng không hề.
Ta nghĩ rằng họ còn cảm thấy vui vẻ khi con bé chết
hơn là lúc con bé còn sống đấy.
Hai người,
muộn rồi.
Thằng bé không còn chốn nào để đi.
Cậu Rivers,
tôi nghĩ cậu nên quay lại nhà tôi hôm nay.
Làm ơn.
Cảm ơn.
Giờ nói cho ba biết, sao thằng đó lại ở trên xe?
Bọn con thấy Olivia và Luke đang đi dạo
và bọn con dừng lại cho họ đi nhờ.
Ba đã nói rất rõ với con là phải tránh xa thằng đó ra.
Lúc ấy trời đang mưa.
Và họ đang ở trên đường.
Con không thể mặc họ được.
Vậy còn thằng nhóc kia và cô bé đã chết thì sao?
Con gặp họ ở buổi diễu hành.
- Ba nghĩ con muốn điều này xảy ra hay sao? - Simon.
Để con bé yên đi.
Không, chắc chắn sẽ có người hỏi con bé những điều này.
Nhưng sẽ không phải là anh, và cũng không phải là lúc này.
Mẹ tưởng thứ Sáu nào Marie cũng đi mua đồ chứ.
Marie không tới nữa đâu.
Bà ấy bỏ việc rồi. Mẹ không nhớ à?
Mẹ xin lỗi vì mẹ không làm được gì...
Từ khi ba con mất. Nhưng giờ sẽ không vậy nữa.
Từ nay ba mẹ con ta sẽ cùng nhau trải qua mọi chuyện.
Điều đầu tiên, mẹ không muốn các con nói chuyện với cảnh sát,
cũng như nói chuyện với Remy.
Tờ báo của ba con bé theo phe cảnh sát trưởng Beddington.
Olivia, mẹ đã nghe nói về chuyện xảy ra tại buổi lễ.
Con không sao chứ?
Sao mẹ lại biết vậy?
Tess đã gọi điện. Con bé lo cho con.
Và con bé nói mẹ nhắn lại con rằng
con đã được bầu làm Nữ Hoàng của buổi tiệc.
Cái gì cơ?
Thật là một ngày may mắn.
Đừng khóc.
Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
Có vẻ như đó là một giấc mơ.
Nó có giống một giấc mơ không?
Không.
Vậy thì chắc chắn là có chuyện gì đó rồi.
Tớ không biết gì hết.
Mà này Caleb, cậu làm gì với túi của tớ thế?
Túi cậu á?
Tớ muốn lấy mấy thứ.
Miranda, chuyện gì đã xảy ra vậy?
Chuyện đó đã xảy ra!
Ôi!
Cháu không sao chứ?
Cháu đã mơ thấy gì đó.
Khi chúng ta ngủ, não bộ luôn gợi mở ra những thứ gì đó.
Như cháu đã nói... một giác mơ.
Hoặc là thứ mà ta thường gọi là "mơ".
Cháu vẫn chưa gọi cho Hanna đúng không?
No comments yet. Be the first to leave one.