The first 200 lines.
Tôi là Kev.
Flora.
Lát nữa, tôi sẽ cưỡi cô.
Không có chuyện đó đâu.
- Chào, khỏe chứ? - Flora. Cô thế nào?
Tôi ổn.
Giỏi lắm, Flora.
- Chào buổi sáng. - Ôi, chết tiệt.
Đã bảo rồi mà. Cô có hay đến Shifters không, cưng?
Ừ, đi suốt. Hộp đêm đó được lắm.
Nghe này, tôi làm gì đó cho cô ăn sáng nhé?
Bữa sáng cơ bản nhé? Tủ lạnh đâu nhỉ?
Trong đó không có gì đâu. Con trai tôi ăn hết rồi.
Cô có con trai à?
Ừ.
- Nó đâu? - Không biết.
Lẽ ra giờ này phải ở trường. Nhưng ai mà biết nó ở đâu.
Tối qua, tôi kể rồi còn gì, trên taxi ấy?
Anh bảo là anh không ngại?
Lúc về nhớ đóng cửa nhé.
Cháu có thực hiện hành vi chống đối xã hội nào
- trong mấy tháng vừa qua không? - Không hề, chú cảnh sát.
Thế theo cháu, cháu có nhận được món đồ bị đánh cắp nào không?
Tuyệt đối không, chú cảnh sát.
Cháu có đánh cắp món đồ nào không?
Chưa lần nào bị bắt quả tang.
- Trả lời tử tế vào, đồ ngốc này. - Trời ạ.
- Sao mắt cháu lại bị bầm? - Đánh nhau ạ.
Đã bao giờ cháu tính tham gia câu lạc bộ quyền anh chưa, Max?
Chưa ạ. Họ chỉ muốn cháu dọn dẹp, lau nước bọt trên sàn nhà thôi.
- Cháu không làm việc đó đâu. - Rocky bắt đầu từ đó đấy.
Có một nhóm đạp xe mới trên núi Vernon.
Không có xe đạp.
Nó đã bán xe lấy tiền mua laptop cũ để chơi trò chơi điện tử.
Con không chỉ chơi nhé.
Xem cả phim khiêu dâm nữa.
Chương trình Hỗ trợ Thanh thiếu niên được thiết kế để giúp các bạn trẻ
không phải ra tòa, để không phải vào tù.
Ai cũng biết họ sẽ làm gì với các cậu bé đẹp mã như cháu trong tù.
Họ sẽ hiếp cháu, Max.
Ta sẽ dừng tại đây, con trai.
Nhưng chú cảnh cáo, cháu đang đi vào con đường đó
với một loạt các hành vi phạm tội dài như sớ đấy.
Vi phạm lần nữa, cháu sẽ phải ngồi sau song sắt.
Flora, tìm việc gì đó cho nó làm đi.
Việc gì đó để mấy ngón tay hay táy máy này phải bận rộn.
Chết. Nhìn con kìa, cái đầu to bự đầy sô-cô-la.
Ồ, vâng, xin lỗi. Con bé tìm thấy sô-cô-la trong bếp.
Không sao.
- Buổi tập của cô thế nào? - Rất tuyệt. Trông tôi thế nào?
- Rất tuyệt vời. - Hoan hô.
Được rồi, Flora, cô đi được rồi. Cảm ơn.
Vâng. Con của cô đây.
Cảm ơn nhiều, Aishling.
Chào nhé, Sorcha. Gặp lại vào thứ Hai.
- Tạm biệt nhé! - Cảm ơn lần nữa!
Không, cảm ơn cô chứ!
Lại đây.
- Ừ, được rồi. - Sẵn sàng chưa?
Sửa cây guitar này bao nhiêu tiền?
Để xem nào...
Chỉnh cần đàn, bộ dây, hai khóa đàn mới.
- Sáu mươi euro? - Thôi đi.
Mười tám euro.
Sửa đi.
Chào con.
Cái gì đấy ạ?
Đàn piano.
Của ai thế mẹ?
Khoan, mẹ có bao nhiêu đứa con ấy nhỉ?
Để xem nào. Một?
Của con đấy.
Mẹ lấy ở đâu ra vậy?
Biết nó ở đâu ra để làm gì? Nó là đàn ghi-ta. Nó chơi nhạc.
Con từng rất mê âm nhạc mà.
Chúc mừng sinh nhật.
Mẹ lấy trộm từ nhà nào đó chứ gì?
Mẹ không có trộm. Chơi đi.
- Con không muốn. - Sao lại không?
- Con chơi ghi-ta từ khi nào chứ? - Từ bây giờ!
- Trời. Mẹ còn không bỏ tiền ra mua. - Sao con biết? Có thể là phải đấy.
Phải không đó?
Không. Nhưng quan trọng gì chứ?
Cả đời con, mẹ chưa từng mua cho con cái gì.
Rồi mẹ mang về nhà cái thứ đồng nát này
cái ngày sau sinh nhật con
và mong con biến thành Ed Sheeran khốn kiếp?
- Là quà mà. Quan tâm làm gì? - Con không muốn.
- Nó là đồ đồng nát. - Đồ khốn vô ơn.
Còn bà là mụ đàn bà ngu ngốc chẳng bao giờ cho ai cái gì.
Đừng nói chuyện với mẹ kiểu đó, ranh con láo toét.
Đồ cặn bã.
Thứ cặn bã này sinh mày ra đấy, súc sinh vô ơn.
Sẽ có ngày tôi đập nát mặt bà lúc bà không ngờ đến!
Chưa kịp làm thế thì mày đã vào tù rồi!
- Tốt. Xa bà là được! - Đi đi!
Về với bố mày đi!
Mày quên món quà chết tiệt rồi này.
FLORA VÀ CON TRAI
Chào bố.
Lại đây, nhóc tì.
Bố đi chiếc Lamborghini.
- Flora. - Ian.
Tôi nghe về vụ cây ghi-ta rồi.
Vậy là cô có một nhóc Harry Styles trong nhà hả?
Ai mà biết nó có thể thành ai? Cứ thử nhìn gen của nó đi.
Vấn đề không phải là gen. Mà là ước mơ.
Tôi đã từ bỏ giấc mơ âm nhạc vì nó. Và cô. Không cần cảm ơn đâu.
Lại nữa rồi.
Cô biết bọn tôi ngang hàng với Snow Patrol vào đêm ta gặp nhau chứ?
Tất nhiên. Vậy nên tôi mới ngủ với anh.
Nghĩ thử xem giờ tôi có thể ở đâu nếu mọi chuyện diễn ra khác đi.
Mountjoy, Portlaoise, Cloverhill.
Chọn một nhà tù đi.
Rất buồn cười đấy.
Thôi, cô mau về đi. Kẻo người ta khóa chổi bay của cô lại đấy.
Mà này, có thể tôi sẽ tự học ghi-ta.
Được rồi.
Có khi anh không phải thiên tài duy nhất trong gia đình này.
Xin lỗi, nhưng cô chơi ghi-ta á? Thật quá nực cười.
- Tại sao? - Vì muốn chơi phải có quyết tâm,
nhiều năm luyện tập, mồ hôi, cam kết.
Chứ không phải chỉ qua một đêm là chơi được như trên truyền hình thực tế.
Phải mất 20 năm mới có mấy vết chai này.
Anh thật sự đang nói với tôi về cam kết đấy à?
Cô ta đâu?
Đang đi tiệm làm móng à?
Hay đi phẫu thuật nâng mông kiểu Brazil?
Cô ấy không cần phẫu thuật.
Anh thật kinh tởm.
Đừng có chỉ biết ngồi ở sofa hút cỏ và chơi trò chơi điện tử.
Và mông của cô ta chẳng đẹp thế đâu!
Nói cho anh biết!
Xin chào.
- Flora. - Juanita.
- Ngượng quá. - Với tôi thì không.
Tôi từng trải qua rồi. Cô cứ vui vẻ với anh ta đi.
Cảm ơn. Gặp lại sau nhé.
Gặp sau nhé.
Chết tiệt.
Em không thể cứ thế này.
Được rồi. Đi nào.
Không. Ý em là trong cuộc sống cơ.
Đây không thể là câu chuyện của em.
Sống trong cái hộp giày với đứa con ghét em,
và bố của nó thậm chí còn không nhìn em.
Đây không thể là câu chuyện của em.
Thằng nhỏ từ chối quà của em. Thì sao chứ?
Công bằng mà nói, em đâu có mua cây đàn, và em đã quên sinh nhật thằng bé.
Nhưng em là người mẹ tuyệt vời.
Thật ư?
Em xem bản tin về mấy đứa nhỏ mất tích và cảnh sát đi tìm chúng,
và em thấy tội bố mẹ bọn nhỏ.
Nhưng có đôi lúc, em lại thấy nếu là em thì em không bận tâm lắm.
Em không muốn nó gặp chuyện gì xấu, nhưng đôi khi,
em rất muốn về nhà và không thấy nó đâu hết.
Được rồi, chị rút lời lại.
Em đúng là đứa tâm thần. Chị đi đây.
Lát gặp ở Shifters nhé?
Em đã bao giờ nói không với câu hỏi đó chưa?
Thấy chưa, có gì đó để mong đợi mà.
Gặp sau, Flora.
Cái giọng khàn khàn đó... Bạn có chất giọng vô cùng tuyệt vời đấy.
Bạn là viên kim cương lấp lánh đúng như chúng tôi nghĩ bấy lâu nay.
Cách bạn thể hiện cảm xúc của bài hát
là một trong những điều ấn tượng nhất tôi từng thấy từ khi làm giám khảo.
Bạn làm rất tốt.
Bắt đầu hành trình của bạn.
Cái quái gì vậy?
HỌC ĐÀN GHI-TA
Chào các bạn. Xin chào, một lần nữa.
Nếu mới học ghi-ta thì có khả năng rất cao
là các bạn đang phạm phải một trong năm sai lầm này.
Đã từng có khoảng thời gian
tôi chỉ tập cái đó suốt cả cuối tuần, trong bộ đồ ngủ.
Chỉ có một cách duy nhất để trở thành Jeff Beck hay Jimmy Page.
Để tôi nói cho các bạn nghe.
Chắc các bạn hình dung quá trình học ghi-ta sẽ như thế này.
Một khi đã bỏ ra 10.000 giờ,
các bạn chính thức trở thành nghệ sĩ guitar chuyên nghiệp.
- Ôi, không. - Ba từ khóa:
luyện tập, luyện tập, luyện tập, luyện tập. Chốt lại là bốn từ khóa nhé.
Mười phút nữa, tôi sẽ dạy các bạn nhạc lý.
Khỏe chứ, YouTube? Anh bạn ZR của mọi người đã sẵn sàng dạy mọi người
cách lướt ngón trên ghi-ta.
Chào lần nữa nhé. Allison đây.
- Giờ đến lượt bạn! - Mặc cái thứ gì vậy?
Để tôi nói cho mà nghe, các bạn sắp bắt đầu một mối quan hệ
kéo dài cả đời.
Một mối quan hệ đầy niềm vui, sự an tĩnh và hòa bình.
Đàn ghi-ta rất giống xe đạp.
Chỉ cần nỗ lực một chút thì sẽ có được kết quả rất tốt.
Nhưng đây chỉ là cách giới thiệu bài học của tôi.
Tất cả chúng ta hãy ngồi và suy nghĩ về điều đó trong giây lát.
Về tiềm năng đang ở trong phòng với bạn ngay lúc này.
Nếu muốn học chơi đàn, chỉ cần nhấn nút đó và đăng ký.
Tạm biệt.
HỌC GHI-TA VỚI JEFF
HỌC VỚI GIÁO VIÊN GHI-TA CHUYÊN NGHIỆP - 20 ĐÔ
Hai mươi đô á?
No comments yet. Be the first to leave one.