The first 200 lines.
Vâng thưa bố!
À, vâng! Vẫn chưa đâu.
Có lẽ sẽ mất thời gian một chút.
Không được, không được.
Em...
nhìn thấy chị sao?
Vâng ạ!
Em nhìn thấy chị.
Huyết áp của bệnh nhân đang giảm.
Bác sĩ Go, phải làm sao đây?
Nào!
Chúng ta thực sự bắt đầu nhé?
Giao cái gì cho ai cơ?
Bác sĩ Ahn không phải bị điên rồi chứ?
Huyết áp của bệnh nhân đang giảm đó.
Bác sĩ Go, cậu định làm sao đây?
Làm sao đây? Như thế kia là sắp bị ngừng tim rồi.
Trời đất ơi! Như vậy đâu có được.
Go Seung Tak, cậu ra ngoài đi.
Cậu mới là người phải ra ngoài đó.
Lee Sun Ho, sẽ làm phụ tá mổ.
Lúc này cậu... đang làm trò gì vậy hả?
May cho cậu đây là phòng phẫu thuật đấy, mau biến khỏi tầm mắt của tôi mau.
Tôi không thể nào giao bệnh nhân cho cậu được.
Lee Sun Ho, có nghe tôi nói không hả?
- Cái tên này! - Bác sĩ Ahn Tae Hyun!
Cậu nghĩ rằng mình có tư cách chạm tay vào bệnh nhân này sao?
Còn không thấy bệnh nhân đang rơi vào tình trạng nguy kịch à?
Ra ngoài mau.
Hai người đang làm trò gì vậy hả?
Mấy người tính hại chết bệnh nhân sao?
Không còn thời gian nữa, nhanh tay lên đi!
Dao mổ.
Dao mổ điện.
Cậu không kéo ra mà còn đứng đó làm gì?
Cho tôi vam bụng.
Đưa tôi cưa.
- Hút. - Hút.
- Lee Sun Ho. - Hút.
Hút.
Anh vốn là người phải đứng trong phòng phẫu thuật để mổ,
sao bây giờ lại nằm ở đây như vậy chứ?
Anh định nằm như thế này đến bao giờ chứ?
À đúng rồi, bác sĩ Go đang đảm nhận ca phẫu thuật chèn tim cấp tính.
Bác sĩ Go sao?
Nếu là chèn tim cấp tính...
Vâng, chính là phẫu thuật giống với phẫu thuật của Giáo sư Cha.
Khi đó phẫu thuật xong rồi thành ra thế này.
Dù lúc này ở bệnh viện đều có mặt các bác sĩ khác,
nhưng đối với bác sĩ nội trú mới một năm đây cũng là ca phẫu thuật khó nhằn.
Rốt cuộc họ nghĩ gì vậy chứ?
Mau tìm cách gì đi chứ, bác sĩ Go.
Cắt.
Cắt.
Bác sĩ Lee hoàn tất khúc cuối nhé.
Tôi đã cứu bệnh nhân như ý cậu
cũng nhờ người phụ trách phân đoạn cuối rồi nên cậu đi ra đây.
Này.
Đứng đó.
Go Seung Tak.
Cậu không đến đây hả?
Go Seung Tak!
Cái thằng này.
Mới được một năm
mà làm được phẫu thuật này ư?
Không, không thể được.
Tuyệt đối không thể nào được hết.
Cuối năm nhất không biết có làm được
Cuối năm nhất không biết có làm được
kỹ thuật đặt ống hay không...
kỹ thuật đặt ống hay không...
Trước đây từng có chuyện thế này chưa?
Dạ vâng, có rồi. Vào thời thực tập sinh của bác sĩ Cha.
À! Phải rồi, có đó.
Ừ ừ, cậu ta bắt đầu nổi lên từ lúc đó.
Dù có nói vậy thì làm sao có thể...
Go Seung Tak!
Cậu thấy tôi chứ gì? Sao giờ lại làm bộ nữa?
Cậu thấy chứ gì? Thấy tay tôi chứ gì? Nói đi!
Nói đi thằng khốn kia! Thấy chứ gì?
Trên trần nhà 2m ở phía trước.
Điên hả? Sao lại để ý tới CCTV làm gì?
Cậu thấy tôi mà. Hả?
Anh nhớ chỗ này chứ?
Anh cướp cơ thể của người khác để quay đoạn băng kinh dị.
Cậu...
Từ khi nào vậy?
Cậu thấy tôi từ hồi nào?
Để coi nào. Ngay đúng cái ngày đó, đúng giờ đó và ngay chỗ đó?
Nếu vậy... là ngay từ đầu...?
Nhưng sao cậu lại không nói gì? Sao lại giả vờ không thấy?
"Tôi trở thành ma rồi. Cậu có thấy tôi không?"
Anh có hỏi mấy câu đó đâu mà tại sao tự nhiên tôi phải nói?
Cậu chỉ thấy mình tôi thôi,
hay những người khác nữa?
Ồ, họ có xem cho chúng ta không ha?
Ơ này...
Lại ngó lơ chúng ta nữa.
Lúc nào cũng thế mà. Mong chờ cái gì mà mong chờ.
Họ sống cuộc đời tài giỏi đến thế nào mà lại ráng níu giữ đến thế?
Đến lúc ra đi thì cứ thế mà ra đi thôi.
Không phải sao?
- Này này, đừng. Đừng mà. - Láo thật! Anh thả ra, để tôi giết hắn.
Nhờ anh mà có tới mấy con ma đi qua đi lại người tôi mà.
Chỉ nghĩ tới lúc đó thôi là tôi cũng...
Dạo này anh không còn bị cô lập nữa hả?
Biết vậy thì lẽ ra bình thường cũng nên sống tốt chút chứ.
Nếu vậy, cậu thấy từ trước...
À không, là từ đầu? Từ khi nào mà cậu thấy được vậy?
Ừ thì, gọi là ma đi ha? Giáo sư là con ma thứ 250 mà tôi thấy?
Này!
Đừng có dùng cái từ "ma quỷ" nữa, gọi là "linh hồn" ấy, G H O S T.
Không thích, ma quỷ thì gọi là ma quỷ, đó là quyền của tôi, lựa chọn của tôi.
Tại sao anh là ma quỷ mà tôi lại không được gọi là ma quỷ cơ chứ.
Bỏ qua đi.
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Ma... à không phải ma quỷ, ý tôi là linh hồn.
Anh không cần biết chuyện cá nhân của tôi.
Đợi chút.
Nãy giờ cậu nói chuyện hơi trống không nhỉ? Nói chuyện với giáo sư mà thế hả?
Anh thật sự nghĩ lúc này vấn đề đó quan trọng hơn sao?
Không, nhưng vấn đề là
tại sao giờ cậu lại lộ ra chuyện nhìn thấy tôi, sao không giấu luôn đi?
Tôi nói rồi còn gì, bệnh nhân vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Vì tôi vốn dĩ cũng không thích thấy cảnh người khác chết.
Vì cậu là người như thế, nên quyết định lợi dụng tôi đấy hả?
Biết hết mọi chuyện mà vẫn cố tình sao? Vì lý do gì?
Chứ anh ở không làm gì? Dù gì anh cũng còn gì để làm nữa đâu?
Cũng là vì giáo sư cả thôi.
Ôi trời, ôi trời. Ra là vì cậu lo lắng, không muốn tôi cảm thấy buồn chán sao?
Trời đất ơi, dạo này kiếm một thanh niên như thế này hiếm lắm đấy.
Cậu nghĩ tôi sẽ cảm động sao?
Cậu nghĩ tôi không biết cậu sao hả, cái thằng nhóc con?
Vậy, anh biết rõ về tôi à?
Chờ đã.
Chuyện cậu đến nhà tôi,
không lẽ nào...
À chuyện đó hả.
Anh cứ nhắc đi nhắc lại "bé cưng của tôi", nên tôi muốn xem anh có để con ở nhà không?
Mát không hả?
Bé cưng của tôi ở nhà nước cũng không được uống.
Ôi, Mandu à, chúng ta sẽ nắm tay nhau cùng rời bỏ thế gian sao?
Tôi sẽ bắt cậu đi thay bé cưng của tôi.
Lại đây nào, Go Seung Tak.
[hôm đó tôi chỉ mới chọc anh có một chút đã phát điên lên rồi đòi sống chết với tôi.]
Người anh em, cậu có biết địa chỉ nhà giáo sư Cha Young Min không?
À, ra vậy nên gần đây anh ấy mới không về nhà.
Cậu bảo cậu là bác sỹ hậu bối đúng không?
Anh ấy cần gì, thì cậu cứ lấy đem đi đi.
Khi đi về, nhớ để ý khóa cửa cẩn thận nhé.
Nhận lương cao hàng đầu, cứ tưởng đã lấy tiền xài hết cả rồi,
nhưng mà nhà anh ta cũng đơn giản quá nhỉ.
"Bé cưng của tôi" ra là con này đây.
Bé cưng của tôi...
Nó chết rồi sao?
Cái thằng "bé cưng" đó, sức sống của nó cũng khá là mãnh liệt đấy.
Nên tuy là ngoài ý muốn, nhưng tôi đã trở thành ân nhân của cha con anh đấy.
Ôi, thật may quá đi. Bé cưng của tôi giờ đâu rồi?
Cậu đưa nó đi đâu rồi?
Người ta vẫn nói lấy oán báo ân, ra là cảm giác thế này đây.
Vậy còn giáo sư thì sao?
Vậy anh đặt bé cưng của tôi ở đâu rồi nhỉ?
Cậu đang hỏi tôi đấy hả?
Cậu nghĩ tôi sẽ trả lời sao? Chúng ta thân nhau à?
Vậy mà tên nào đó thì hỏi cả triệu câu hỏi đấy.
OMG.
"Tên nào"? "Tên nào" á? Cái thằng nhóc này, nói nhẹ mãi rồi lờn.
Tôi cũng đã cố gắng nhẫn nhịn anh từ đầu đến giờ rồi.
Nhưng tôi là con anh sao?
Sao cứ nói câu nào cũng thằng nhóc này, thằng oắt con kia?
Này, chính cậu,
cậu nghĩ ai lại muốn gặp tai nạn hả, trở nên như vậy toàn là do ở vận chứ sao.
Tôi đấm cậu một cái bây giờ.
Đã ăn cắp còn la làng, anh nghĩ rằng ai mới là người đáng tức giận đây hả?
Thân thể người ta mà mình cứ tự tiện đi ra đi vào.
Cậu nghĩ là tôi muốn làm thế lắm hả?
Vì tôi hết cách rồi mới phải vậy thôi.
Với một cái thằng vô lễ như cậu.
Một người cao sang như tôi mà thèm sao?
Chứ anh nghĩ tôi vui vẻ lắm sao?
Cơ thể của tôi là của tôi.
Cái thân xác nhỏ nhoi đó có gì đáng khoe chứ?
Cậu thậm chí còn chẳng ngoắc nổi ngón tay.
Chỉ giỏi khoe môi múa mép thôi.
Tôi mồm mép thì đã sao? Cái đồ không mở nổi mắt như anh...
Sao cậu dám... nói những lời đó với tôi?
Này. Có chết thì tôi cũng không thèm nhập vào cậu nữa đâu.
Tôi không cần cơ thể của cậu, đồ nhãi ranh.
Ai nhập vào tôi cũng được, trừ anh ra.
Anh mà dám nhập vào thì tôi sẽ đá bay cái linh hồn chết tiệt đó ngay.
Thằng nhóc này. Nói cho xong đã chứ.
Thằng nhóc xấu xa này, sao cậu dám ăn nói như vậy với Giáo sư hả?
Đúng là con người khó mà thay đổi. Có thành ma rồi vẫn không thay đổi.
Trường hợp nguy cấp đã được xử lí ổn thỏa.
Cuộc phẫu thuật đã kết thúc thành công.
Bác sĩ đã vất vả vì chúng tôi rồi.
Thật sự rất cảm ơn bác sĩ ạ.
- Bố được cứu sống rồi. - Thật ạ?
Thật sự rất cảm ơn bác sĩ ạ.
Cảm ơn bác sĩ.
No comments yet. Be the first to leave one.