The first 200 lines.
"ĐỪNG CÓ ĐÙA VỚI ZOHAN" ::: Chíp ::: Bống ::: Bon :::
Đừng có đùa với Zohan!
Nào Zohan! Ra nhảy disco.
Không, không, không. Tôi không disco, tôi nướng cá.
Danny, chơi đi, ra nhảy disco.
Ồ, okay. Disco!
Danny, khá đấy. Cậu sẽ nổi tiếng ở quán Mitzvah.
Được rồi, ngài Chim To. Chưa bao giờ thấy ngài disco.
Không, không, không. Tôi làm món Dagim. Tôi không disco.
Đàn ông đích thực, có thể vừa disco vừa làm Dagim.
Thế thì chơi.
Nhảy đi, nhảy đi...
Mắm cho các em đây.
Và cho cậu.
Một chút phần tôi, eh!
Không.
K..h..ô..n..g..!
Cưng ơi, chuyện gì đây!
Không có gì, chỉ là mấy thằng ngốc thôi.
Zohan... Đi nào!
Này, tôi đang đi nghỉ mà. Không thấy à.
Các ông đã hứa cho tôi nghỉ phép. Kiếm ai đó khác làm đi.
Họ có làm đau anh ấy không?
Không ai có thể làm Zohan đau!
- Tạm biệt, Zohan. - Bảo trọng nhé.
Tên khủng bố chính là Phantom...
... xuất hiện ngày hôm qua tại giải đấu Hacky Sack ở Beirut.
Có thể hắn đang đánh lạc hướng chúng ta khi xuất hiện như thế.
Vì chúng tôi tin rằng hắn đang trú ẩn ở khu vực biên giới Li-băng.
Sao ta lại để sổng Phantom!
Không phải là tôi đã tóm Phantom 3 tháng trước rồi chứ.
Ồ, cậu không biết về vụ trao đổi.
Vụ trao đổi nào?
Zohan, chúng ta đã trao trả Phantom.
Không!
Ông nói trao trả Phantom là sao?
Zohan, bình tĩnh.
Đó là vụ trao đổi hời. Ta cứu được Etan và David.
Đổi một tay khủng bố kỳ cựu mà chỉ được từng đó á!
Thôi đi, chúng ta lỗ nặng rồi.
Họ đã cài một điệp viên vào, ta sẽ nói tên sau.
Thôi nào, Zohan, cậu buộc phải thích cuộc trao đổi đó thôi.
Có thể họ sẽ đàm phán thả thêm Ze'ev.
Ze'ev! Coi nào, thằng đó là điệp viên quèn.
Nó bị bắt, Trời ạ. Nó là thằng ngu.
Ta sẽ đột nhập vào tòa nhà từ đằng trước với nhóm 8 người...
... thêm 12 người ở vòng ngoài.
Rủi thay, khả năng sẽ có thiệt hại cho cả đôi bên...
... về cả người và của.
Okay, lại thế nữa.
Xin lỗi?
Thôi nào. Chẳng phải sẽ an toàn hơn khi cử chỉ 1 người xông vào...
... để tóm mục tiêu, với sự hỗ trợ tối thiểu...
... thay vì quét sạch nửa số dân quanh đó.
Vậy, ai sẽ làm việc đó?
Ồ, "ai sẽ làm việc đó"?
Ông biết là ông sẽ yêu cầu Zohan.
Zohan, sao cậu nói thế?
Tôi đã vạch toàn bộ kế hoạch mà không phụ thuộc vào cậu.
Thôi đi, Yaron, ông đang cài tôi thôi.
Toàn bộ chuyện này nói về thương vong dân sự nên tất nhiên là tôi sẽ làm.
- Tôi thậm chí còn không yêu cầu anh làm. - Được rồi. Tôi sẽ làm.
Cho Avi và Koby canh chừng. Tôi sẽ làm gọn gàng.
Ồ, cảm ơn. Cậu không buộc phải thế.
Ô, tôi không buộc phải làm? Vớ vẩn!
Uống Fizzy Bubblech nhé.
"Kiwi watermelon". Ồ, cái này rất ngon.
"Kiểu Avalon."
Những đường kéo ngọt.
Zohan, anh làm gì thế. Các cô gái đang ở đây.
Biết rồi. Tôi đang xem TV.
Nếu anh muốn phang phập thì chúng tôi ở ngay phòng kế bên.
- Đang vui, anh tham gia đi. - Không, không, không.
Tôi hẹn ăn tối với bố mẹ. Để tôi yên.
- Ổn thôi, ổn thôi. - Tất nhiên là ổn.
Đừng có cười Zohan.
Nghe không? Không được cười Zohan.
Đừng bao giờ cười Zohan.
Có chuyện gì thế, con trai?
Con không động tí nào món Baganoush.
Cha mẹ nghĩ sao nếu con nói...
... con muốn rời quân đội, bắt đầu cuộc sống mới.
Sao con lại làm thế. Con giỏi việc đó, lương lại ổn định.
Con không bỏ được. Con là người giỏi nhất họ có.
Hơn nữa, con đã quá già để mạo hiểm.
Ở lại quân ngũ đi, cho ổn định.
Mẹ à. Con có thể làm được những việc khác ngoài chiến tranh.
Con không chiến tranh.
- Bố từng trải qua chiến tranh thực sự. - Con biết. Con biết câu chuyện đó.
1967.
Bon ta bị bao vây chặt cứng, đông hơn ta rất nhiều.
- Và trong 6 ngày, chúng ta... - ... chúng ta thắng.
... Bố thắng, Con xin lỗi. Con không có cuộc chiến tranh lớn...
... kéo dài 6 ngày.
Sáu ngày và 5 giờ. Thế hệ các con nhanh quên quá.
Bố, con đã làm rất nhiều cho đất nước. Khi nào mới kết thúc.
Họ đã đánh nhau hơn 2,000 năm nay. Chắc không kéo dài lâu nữa đâu.
Mẹ à, tất cả lũ bạn con chỉ tại ngũ hết 3 năm nghĩa vụ.
Sao con không thể bước tiếp. Làm việc gì đó khác.
Việc gì đó... sáng tạo hơn.
Sáng tạo gì?
Con đã tóm được rất nhiều khủng bố. Đó là một nghệ thuật.
Con giống họa sỹ Rembrandt với trái lựu đạn.
Con định làm gì?
Có lẽ con đi Mỹ.
Gì, và sẽ đi buôn dàn âm thanh à?
Chờ chút, anh Ya'acov.
Chú Levi sẽ thu xếp cho con việc ở cửa hàng điện tử.
Con kiếm tiền, thỏa sức sáng tạo, rồi con quay về.
Không, con không muốn làm ở cửa hàng điện tử.
Rồi con kiếm tiền cách nào?
Con không muốn nói.
Zohan, nếu con không thể nói với bố mẹ, con còn có thể nói với ai?
Nào, bé Zohan.
Con muốn cắt...
... và tạo mẫu tóc.
Con... Con pede?
Nó pe... Pede...
Con thích tóc. Nó dễ chịu, nó hiền hòa, không ai bị đau cả.
Ờ, thế thì chỉ làm cho con bị pede nặng hơn thôi.
Này, dưới kia! Này, ổ pede.
Chắc nó cần cả Vaseline.
Hô hô... đúng là buồn cười quá.
Tôi chỉ muốn làm cho mọi người óng mượt như lụa thôi mà.
Các cậu biết Phantom sẽ cố tẩu thoát, nên hãy sẵn sàng.
- Zohan, ngay đây! - Làm thôi.
Zohan đây.
Đứng im!
Tao biết rồi, biết rồi. Chúng mày không yêu đất nước này.
Vậy bọn tao là kẻ xấu.
Tao rất muốn ngồi đàm đạo với mày nhưng tao đang vội.
Tao chỉ nói rằng, điều này không đơn giản.
Chúng tao sinh sống ở đây hàng trăm năm nay!
Ý hay.
Tổ tiên tao chưa từng đặt chân lên mảnh đất này. Không, là mày đúng.
Này, đừng có bỏ đi.
Ra đây, ra đây, bất kể mày đang ở đâu.
Xin chào, thằng ngu.
Mày nghĩ mày có thể đàn áp dân tộc tao à, thằng cướp đất!
Nhưng tao sẽ không bao giờ biến mất.
Không ai có thể bắt được Phantom!
Thế thì chơi nào.
Giỏi đó.
Xin lỗi, đang có việc.
Zohan.
Zohan, tới đây.
Làm thế làm gì, tao không thấy đau.
Không, không, không. Tao mới không thấy đau.
- Tao không đau. Thế này là quá lắm... - Không, không, không. Tao mới không đau.
Tao đã nói với mày trong những lần đánh nhau trước.
Không, không, không. Tao giết mày luôn đây.
Nhìn đây, nhìn đây...
Cá Piranha, nhìn mày rất đau nhỉ.
tốt... tốt...
Rất dễ chịu, Yes, yes.
Tao uống Fizzy Bubblech đã.
Nhìn đã mắt chưa?
Đến giờ chết.
Thì chơi luôn.
Okay, game over.
Yeah!
Tao giết...!
Tao giết thằng Zohan rồi!
Zohan ngẻo rồi.
Ôi Phantom!
Cắt tóc, là làm cho chỗ đó đẹp hơn.
Thay vì bắn vào đó.
Đó là vì sao tao giả chết.
Tao thừa sức bắt Phantom lần nữa, nhưng để làm gì. Họ lại trao đổi thôi.
Tao yêu nước, nhưng chiến tranh chẳng bao giờ chấm dứt.
Giống như mày, Ông Scrappy, mày cắn Coco.
Coco, mày cắn lại nó.
Rồi chúng mày bị giun sán, ăn bím của chính mình.
Ờ, tao hiểu. Thuốc ngủ.
Bố mẹ chúng mày biết cái gì tốt nhất cho chúng mày.
Ngủ đi, ngủ ngon.
Cần phải tránh không bị nhận ra.
Tao biết tao đẹp trai thế nào với bộ râu...
nhưng tao sẽ làm việc này, chúng mày sẽ thấy.
Mọc lên và tỏa sáng. Chào buổi sáng.
Đẹp không?
Kiểu Avalon đấy.
Nó nói rằng ta chăm chút vẻ bề ngoài nhưng vẫn dễ gần.
Ồ, chúng mày thích rồi.
Ai muốn là người kế tiếp nào. Ai muốn nhìn mượt như lụa.
Được, được.
Ồ, hai cưng của mẹ đâu rồi? Ồ, ra đây.
Ra đây, Scrappy, ra đây nào. Tới với mẹ đi, ông Coco.
Ông. Scrappy. Coco. Chuyện gì thế.
Ai cho phép cưng làm cái này hả.
Ai làm? Trả lời đi.
Scrappy, là con hả? Đúng là con, phải không?
Con luôn luôn bày trò.
Chó hư. Các con thật hư. Sẽ không bao giờ cho đi du lịch nữa.
Cho tôi tới tiệm tóc Paul Mitchell.
- Lần đầu tới New York hả? - Đúng, bạn ạ.
Vậy điều gì mang anh tới đây?
Tôi có 1 ước mơ.
Tôi cũng đã có 1 ước mơ.
Anh có ước mơ gì?
No comments yet. Be the first to leave one.