The first 200 lines.
Đang 4:30 sáng. Bạn biết con mình ở đâu không?
Nếu bạn là bố mẹ của Ryan, của Pam hay của tôi, thì có đấy.
Họ sẽ ở trong cái xe này...
với tôi.
Tôi là ai ư? Không có gì phải sợ cả.
Tôi chỉ là một gã giao giấy 44 tuổi.
Đến giờ làm việc rồi!
Lên đi!
Tôi hứa không làm lại nữa.
Lên nào.
Lừa đấy!
Chúng tôi đi giao hàng lúc 5 giờ sáng được vài tuần rồi.
Từ khi ra tù, khí trời buổi sáng có thứ gì đó
khiến tôi phát ốm.
Xin chào! Đến giờ làm việc rồi!
Ôi, Halpert, trời! Báo động có chào cờ!
Bắt cậu ta đi!
Bánh rán của cậu khiến tôi không bao giờ chán.
Chào, Pam.
Bọn tôi mua cái xe này từ bãi xe cũ.
Bọn tôi nghĩ đây là "Hallelujah nhà thờ Scranton" bằng tiếng Hàn.
Chọn cái này hoặc một cái xe buýt học sinh cũ có cú ở trong.
Sếp không vô tình mang cà phê chứ, Michael?
Sữa và đường.
Tuyệt. Sếp quả là cứu tinh.
Đợi đã, đây là chỉ sữa và đường thôi à?
Tôi nói thế mà.
Sếp uống thế này hàng ngày à?
Mọi buổi sáng.
Chúng tôi... Chúng tôi đang làm tốt.
Được vài tuần rồi, và chúng tôi đang khá vui.
Đúng, có 20 thùng loại...
Ôi, xin lỗi! Xin lỗi! Không, nó là...
Xe này giờ là của công ty giấy rồi.
Không phải cho nhà thờ nữa.
Biên dịch: Duy Bách
Phần 5 - Tập 23: Phá sản
Ok, ai đảm nhiệm cửa hàng chăm sóc thú cưng của Van?
- Họ là khách hàng của em. - Không, từng là thôi.
Họ vừa gọi và nói sẽ chuyển sang
bên công ty giấy Michael Scott.
Xấu hổ quá, Jim. Tôi mong đợi nhiều hơn thế.
Tháng vừa rồi, ta mất 10 khách hàng lớn sang Michael Scott.
Ta biết làm thế nào đây? Họ cứ giảm giá thấp hơn ta.
Tôi không muốn lời bào chữa. Tôi muốn nhìn thấy sự cải thiện.
Điều này không chấp nhận được.
Này sếp, em chỉ muốn nói là
em làm ở đây ít thời gian hơn họ.
Sao cậu lại nói thế với tôi?
Em chỉ nghĩ tiêu chuẩn của sếp nên thấp hơn cho người mới.
Đây là thứ mà cậu thực sự muốn nói à?
Không.
Nhưng em nghĩ đó là điều quan trọng mà sếp nên biết.
Tôi không biết cách truyền cảm hứng cho họ, được chưa?
- Có thể là lỗi của tôi. - Không phải đâu.
Có vài người chỉ không muốn được khích lệ.
Tôi đã viết tay những ghi chú...
và gửi đến các bộ phận dặn họ tìm cách tiết kiệm tiền.
- Nhưng... - Charles.
Em nhận được lời nhắn rồi. Cảm ơn sếp.
Em chỉ muốn sếp biết, em sẽ làm triệt để khi báo cáo chi tiêu.
Không lãng phí một cắc.
Tốt lắm, Angela.
Em cũng từng ở vị trí đó và làm trò đó.
Biết ta cần gì không? Mấy cái ghế đi văng ở đây.
Michael, ta nên thực sự cân nhắc thuê một người giao hàng.
À, biết cô sẽ thích cái gì không? Giường xếp.
Sao em lại thích thứ đó?
Ta thuê một người giao hàng được không?
Như trong phòng ngủ tập thể ý, bàn để dưới,
giường ở trên, ngủ ở đấy luôn.
Vâng, em biết nó là gì mà.
Đa số phòng tập thể còn không có cái đó.
Đa số có, trong tạp chí.
Hãy xem một người giao hàng tốn bao nhiêu.
Ta nên tính đến chuyện đó.
Hoặc cứ mua cái giường đã.
Chào.
Làm ơn bảo Charles là David đến rồi chứ?
- Jim, chào. - Chào, David.
Sếp David Wallace!
Xin chào, bọn em đang mong sếp, David Wallace.
Charles và em đang đợi sếp.
Anh ấy đây rồi! Chuyến đi thế nào?
Còn tốt hơn một tháng ở Scranton Radisson nhiều, chắc chắn.
Ồ, anh biết đấy. Ở đây không tệ thế đâu.
Không tệ thế đâu. Mọi người ở đây đang làm rất tốt.
Không thể đòi hỏi một cách tốt hơn để hiểu về một công ty.
Cảm thấy như tôi nên cảm ơn anh.
Phòng họp ổn rồi, nếu ta muốn bắt đầu.
Mà, tôi chỉ muốn thông báo cho mọi người trước.
Rồi, anh cứ thoải mái. Stanley, tập trung nào.
Chào mọi người.
Chào.
Chào. Nghe này, không phải bí mật...
Chào.
Xin chào. Đó không phải là bí mật gì rằng công ty giấy Michael Scott
đã cướp mất phần lớn việc kinh doanh cốt yếu của ta,
và tôi chỉ muốn cam đoan với mọi người rằng
rằng bọn tôi nghĩ đây chỉ là một bước lùi tạm thời.
- Đúng. - Được chứ?
Có thể, nhưng tôi không biết, nếu anh chỉ cần nghe điện của Michael,
thì không ai trong bọn tôi đã mất khách hàng.
Dạo này tôi cũng tự nhủ như thế.
Chúng ta mới vừa bắt đầu, và chúng ta sẽ giải quyết được vấn đề này.
Cứ yên tâm. Jim, vào đây với bọn tôi được chứ?
À, Jim, đợi đã.
Này David, Dwight mới là cánh tay phải của tôi chứ?
Ừ, Jim...
Thế à? Tôi thấy điều đấy thật bất ngờ đấy.
Cậu ta cho thấy sự hứa hẹn.
Còn Jim, tôi không... Cậu ta là nỗi thất vọng.
- Gọi cả hai vào vậy. - Được.
Dwight, vào đi. Cả cậu nữa, Jim.
Vào cùng nào, kép phụ.
Chúng tôi có thể trả cho một người giao hàng bao tiền?
Thì, nếu con số anh đưa tôi là chính xác...
Đúng đấy thưa ông.
Thì anh không thể trả cho anh ta đồng nào.
Ok.
Một nỗ lực chọc cười chán ngắt. Cố và thất bại rồi.
Giá của anh quá thấp.
Thấp nhất nơi này.
Tại sao anh nghĩ Staples và Dunder Mifflin không đọ được giá của anh?
Lòng tham của tập đoàn?
Nghe này, cách định giá của chúng tôi ổn mà.
Tôi tự kiểm tra lại các con số đấy.
Qua thời gian, bán đủ hàng thì chúng tôi sẽ có lãi.
Đúng, nếu định giá với chi phí cố định...
Đúng.
Nhưng anh cần dựa vào chi phí thay đổi.
Ok, rồi, thế...
Sao anh không giải thích nó nghĩa là gì, để họ có thể...
- Cứ lý giải đi. - Giải thích đi.
- Được. - Giải thích đi.
Anh càng bán nhiều giấy...
công ty sẽ càng phát triển, anh cũng sẽ càng phải chi nhiều.
Ví dụ như là cho giao hàng,
chăm sóc sức khỏe,
mở rộng kinh doanh...
Gì cũng được. Thế...
Với mức giá này,
càng bán được nhiều giấy, anh càng kiếm được ít tiền.
Giá của bọn tôi là thứ duy nhất giúp chúng tôi trụ được.
Nó thực ra đang làm anh sập tiệm.
Được rồi, từ từ.
Ty, tôi muốn anh tính lại các con số.
Đây là một phần mềm mà. Làm gì phải...
Cứ tính lại đi, làm ơn.
Tính rồi.
Có giúp gì không?
Chào, Jerry. Michael Scott.
Chà, điều này có hơi xấu hổ.
Tôi sẽ phải yêu cầu anh trả thêm một ít tiền
cho đơn hàng chúng tôi giao hôm qua.
Có, chúng tôi đã nhận được séc thanh toán.
Chỉ là bọn tôi sẽ cần một tấm séc lớn hơn rất rất nhiều.
Khi một đứa trẻ chui vào phía sau của vô lăng ô tô
và lái xe đâm vào cái cây,
chúng ta không đổ lỗi cho đứa trẻ.
Nó không biết gì hơn.
Ta đổ lỗi cho người phụ nữ 30 tuổi ngồi ghế sau
và nói: "Lái đi nhóc. Ta tin cháu."
Giờ, liệu tổng công ty có tán thành...
một đợt giảm giá tạm thời
cho những khách hàng cũ quay lại không?
- Trời, không. - Thật ngu ngốc.
Phải, làm chúng ta trông thật nhu nhược.
Tôi đồng ý. Nó...
Tôi đề xuất ta cho đầy ong vào văn phòng của Michael.
Người nuôi ong của tôi có nợ tôi một ân huệ.
Thật ư?
Anh ta có làm tốt việc không hay...
Không Jim, tôi dùng một người nuôi ong kém đấy.
Các anh, sao ta không tạm nghỉ 5 phút?
Và ta sẽ quay lại, bắt đầu lại và bàn bạc chuyện này.
- Đúng 5 phút nhé. - Được.
Dwight, tôi nói chuyện với cậu được chứ?
Tất nhiên ạ.
Này, anh thấy em gọi.
Bọn em cứ phá sản thôi à?
Chắc bọn em còn được một tháng.
Em không biết sẽ phải làm gì nữa.
À, đừng lo. Chúng ta sẽ giải quyết được thôi. Sẽ ổn thôi.
Michael cũng nói thế.
Ừ thì, chỉ là lần này, ta sẽ ổn thôi.
Đồ ngu. Đồ ngu. Đồ ngu.
- Nhạc chuông cho Dwight đấy. - Em thấy hay đấy.
Hay nhỉ? Xin chào?
Này đồ ngu, quay lại họp đi. Đây là Dwight nhé.
À, ok.
Đừng lo nhé.
Tôi đã bao giờ kể về ngày Steve Martin chết chưa?
- Steve Martin chưa chết, Michael. - Tôi biết.
Nhưng tôi luôn tưởng rằng ngày ông ấy chết sẽ là ngày tệ nhất đời tôi.
Và tôi đã sai. Hôm nay mới phải.
Sếp muốn nghe chuyện buồn không?
Tôi rất muốn đấy.
Thì Jim và em chuẩn bị cưới, và đám cưới thì rất đắt đỏ,
nên em cố kiếm việc vào cuối tuần để kiếm thêm tiền.
No comments yet. Be the first to leave one.