The first 191 lines.
Bộ phim mô tả cuộc chiến tranh Việt Nam qua lời kể của các binh sĩ đã từng chiến đấu tại đây.
Phim có sử dụng các tư liệu quý,
Được thu thập rộng rãi và nay trình bày với độ nét cao.
Phim có các cảnh bạo lực khán giả cần cân nhắc trước khi xem.
Hơn 10 năm .
chúng ta chiến đấu vì chúng ta phải chiến đấu, nếu chúng ta muốn tồn tại trên thế giới này
Nơi mà mỗi quốc gia có quyền tự chủ tương lai mình.
Hơn 2,5 triệu lính Mỹ đã tham gia phục vụ tại Việt Nam .
Đây không phải là cuộc chiến mà bạn đã từng biết .
Đó là cuộc chiến mà họ tìm lại được .
TEMPESTT BLEDSOE Lồng tiếng ELIZABETH ALLEN
EDWARD BURNS Lồng tiếng JOEA GALLOWAYA
DEAN CAIN Lồng tiếng BOBA CLEWELLA
KEVIN CONNOLLY Lồng tiếng KEITHA CONNOLLYA
JERRY FERRARA Lồng tiếng RAYMONDA TORRESA
ADRIAN GRENIER Lồng tiếng BARRYA ROMOA
ARMIE HAMMER Lồng tiếng GERYA BENEDETTIA
JENNIFER LOVE HEWITT Lồng tiếng ANNE PURCELL
GLENN HOWERTON Lồng tiếng DONA DEVOREA
ZACHARY LEVI Lồng tiếng KARLA MARLANTESA
JAMES MARSDEN Lồng tiếng ARTHURA WIKNIKA
DYLAN MCDERMOTT Lồng tiếng JAMESA ANDERSONA
BLAIR UNDERWOOD Lồng tiếng CHARLESA BROWNA
VIJETNAM in HD Trình bày: Michael C. Hall
Lược dịch & Syn: Dong Quan
HÒA BÌNH TRONG DANH DỰ 1971-1975
Trong 3 năm, cuộc đàm phán hòa bình diễn ra tại Paris
giữa Hòa Kỳ và Bắc Việt Nam chẳng đạt được kết quả nào đáng kể.
Tháng 1 năm 1971
Tháng 1/1971, cuộc đàm phán vẫn đứng yên tại chỗ, kể cả các cuộc gặp riêng giữa cố vấn
Henry Kissinger và trưởng đoàn đàm phán Bắc VN, ông Lê Đức Thọ.
Mặc dù vậy, Tổng thống Nixon vẫn không ngừng xúc tiến chính sách
“Việt Nam hóa chiến tranh”, với mục đích chuyển giao
toàn bộ trách nhiệm quân sự cho quân đội Nam Việt Nam.
Tháng 1/1971 384.000 NGƯỜI MỸ VẪN CÓ MẶT TẠI VN
GIẢM 36% SO VỚI THỜI ĐIỂM TT NIXON NHẬM CHỨC
Hành động rút quân của người Mỹ đang diễn ra không chỉ làm tăng áp lực
cho quân đội VNCH, mà cho cả những người Mỹ còn lại bởi sự thiếu hụt người thực hiện các nhiệm vụ quân sự.
CĂN CỨ "EAGLE" Tháng 1 năm 1971
Hầu hết lính tráng đều nghĩ mình là những tay cao-bồi chết tiệt.
Và tôi là người may mắn được tham dự cuộc chiến.
Năm 1964, Thiếu tá Bob Clewell 29 tuổi là cố vấn quân sự cho quân đội VNCH,
trở lại Việt Nam với nhiệm vụ chỉ huy một Trung đội thuộc tiểu đoàn trực thăng 101.
Phi đoàn trưởng của tôi là người giàu kinh nghiệm,
một số phi công thì chỉ mới được huấn luyện gần đây.
Thậm chí, có vài người lần đầu tiên đến Việt Nam.
Tất nhiên, cuối cùng, mọi người đều biết chính xác nhiệm vụ của mình.
Và sẵn sàng thực hiện nó hơn mong đợi.
Bằng máy bay trực thăng, chúng tôi được lệnh thực hiện một kế hoạch lớn.
300 M TRÊN ĐẤT LÀO ĐƯỜNG MÒN HCM
Kể từ khi chiến tranh nổ ra, đường mòn HCM là tuyến vận chuyển huyết mạch của miền Bắc
tiếp viện cho chiến trường miền Nam và là cái gai trong mắt quân đội Mỹ.
Sau nhiều năm oanh tạc liên tục, nhưng không cắt đứt được con đường,
cuối cùng, cuộc tấn công tại Cam-pu-chia năm 1970, cũng giúp quân đội Mỹ triệt phá được
một lượng lớn vũ khí, đạn dược và lương thực của đối phương.
Và giờ đây, Mỹ và quân đội VNCH hy vọng có thể lặp lại một kết quả tương tự
tại đoạn cuối con đường nằm ở phía bắc Lào, với mục đích phá hủy các kho dự trữ,
làm gián đoạn khả năng tấn công của VC, đưa chính sách “VN hóa chiến tranh” đến thành công.
Dưới cái tên bí mật: “Chiến dịch Lam Sơn 719”, một lượng lớn binh lính VNCH cùng thiết giáp được triển khai
trên đường 9 để tấn công vào Sê-pôn
Nơi người ta tin là có một kho dự trữ lớn của đối phương.
Đồng thời một đơn vị trực thăng quân đội Mỹ, do Thiếu tá Bob Clewell chỉ huy
Cũng được triển khai ở phía bắc và nam đường 9, nhằm hỗ trợ cho lực lượng VNCH trong việc
phong tỏa và tiêu diệt các kho dự trữ được phát hiện trong khu vực.
Tổng cộng có 12.000 lính VNCH được huy động để tiến vào đất Lào.
Và đây là lần đầu tiên kể từ khi tiếp nhận trách nhiệm quân sự,
Quân đội VNCH thực hiện riêng một chiến dịch trên quy mô lớn.
Một tháng trước đó, Quốc hội Mỹ đã thông qua một sửa đổi về Luật, theo đó
Không cho phép quân đội Hoa Kỳ rời khỏi Nam Việt Nam để tham chiến ở các nước lân cận.
“Lam Sơn 719” sẽ thật sự là một thử nghiệm đầu tiên
về khả năng tự tiến hành tác chiến của quân đội VNCH.
Ngay trước khi cất cánh, một vài phi công của tôi hỏi họ sẽ nói quái gì với mặt đất
khi tiến hành liên lạc trên đất Lào, bởi chẳng thấy
binh lính quân đội VNCH nói tiếng Anh.
Tôi trả lời đừng bận tâm, vì chúng tôi đã thu xếp một đội phiên dịch.
Nhưng trong thâm tâm, tôi cảm nhận được những rắc rối khủng khiếp đang chờ phía trước.
Ngày 10 tháng 2 năm 1971 3 ngày sau khi “Lam Sơn 719” được triển khai
“Bốn cameraman được thông báo là mất tích vào tối nay tại Lào”
“Họ được cho là đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn máy bay trực thăng.”
Một trong số những phóng viên tham gia theo dõi chiến dịch Lam Sơn 719 đã thiệt mạng.
Đó là bạn một trong những người bạn của Joe Galloway Phóng viên Hãng tin UPI.
6 năm trước, Galloway đã có mặt tại Việt Nam và từng chứng kiến trận chiến khốc liệt ở thung lũng Ia Drang.
Giờ anh được đưa trở lại VN để thay thế vị trí của người đã thiệt mạng.
“Tôi buộc phải đến nơi đó. Lần rời khỏi Việt Nam đầu tiên ,
Tôi nghĩ mình không bao giờ nên quay trở lại. Tôi đã chứng kiến chiến tranh và nghĩ vai trò của mình đã chấm dứt!
Tôi trao đổi với vợ về nhiệm vụ mới Và cô ấy nói: Anh đừng làm vậy.
Vẫn còn nhiều bạn bè của anh ở đó, tại sao phải quay lại đó để chịu chung số phận với họ?
Tôi trả lời: Anh phải đi em ạ.
Cô ấy nói: Nếu cứ đi, biết đâu khi anh trở lại, em sẽ không còn ở đây!
Tôi trả lời: Vâng, có lẽ anh sẽ không trở về.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng, rồi tất cả chúng ta sẽ phải chết ở đó.
Tổng cộng đã có 63 nhà báo tử nạn khi tác nghiệp trong chiến tranh Việt Nam
ĐƯỜNG 9
Galloway đến khi chiến dịch Lam Sơn 719 đã tiến hành 2 tuần
và nhận ra rằng tình hình chiến sự tồi tệ hơn dự kiến.
Gần 60.000 quân chính qui Bắc Việt được bố trí
để đối đầu quyết liệt với hơn 12.000 lính Nam Việt Nam.
Lực lượng thiết giáp bị chặn đứng trên đường tới Sê-pônu.
Cuối cùng, sang tuần thứ ba của chiến dịch, một quyết định được đưa ra: Chuyển sang hướng Tây
và hình thành các điểm chuyển quân mới được đặt tên là Lolo, Liz và Sophia.
Còn lực lượng thiết giáp vẫn mắc kẹt trên đường số 9
Lệnh mới của chỉ huy Mỹ đưa ra là di chuyển bằng trực thăng
1.600 quân Nam Việt Nam đến khu vực này
với hy vọng có thể khôi phục tiến độ tiến vào Sê-pôn.
ĐƯỜNG ĐẾN LOLO Ngày 3 tháng 3 năm 1971
Thiếu tá Clewell và đại đội của ông nằm trong số 30 máy bay trực thăng
được chọn để hoạt động tạo khu vực Lolo.
Lạy Chúa Giêsu, chuyện gì xảy ra ở đây vậy?
Thông tin vô tuyến phát liên lục. Súng nổ khắp nơi dưới mặt đất.
Tôi nhìn xuống và thấy đạn nổ sát đường bay của mình.
Phía dưới là hàng trăm quân đối phương
di chuyển sát bên nhau trông y như một tấm thảm.
Khi chúng tôi đến gần khu vực hạ cánh, tất cả họ đồng loạt nổ súng vào máy bay của chúng tôi.
Chỉ ít phút, hai trực thăng của chúng tôi bị bắn cháy. Trên thông tin vô tuyến
Tôi nghe các phi công bị bắn rơi xin cấp cứu, nhưng không ai có thể tiếp cận họ.
Clewell và đồng đội được lệnh cứu tám phi công trong đại đội bị rơi máy bay.
Họ bay vòng vòng quanh khu vực cả tiếng đồng hồ.
Nhưng cuối cùng, nhiên liệu và đạn dược cạn dần,
Họ buộc lòng phải quay trở về căn cứ Khe Sanh.
Khi về đến Khe Sanh, tất cả chúng tôi đều kiệt sức,
Và không còn cách nào để cứu đồng đội khỏi nơi đó.
Tôi tập hợp tất cả lại và nói:
Nhìn xem, tôi biết chắc họ vẫn còn sống, vì vậy chúng ta phải quay lại cứu họ.
Không nhất thiết tất cả mọi người phải đi, Ai muốn tham gia thì xin đưa tay lên.
Và tất nhiên, tất cả đều giơ tay.
Qua cuộc chiến ở Lolo, trong tôi tràn ngập một niềm tự hào.
Đó là tinh thần đồng đội của những người lính trực thăng.
Trong tháng Ba năm 1971, các đơn vị lính Nam Việt Nam thật sự được đọ súng với quân chính quy Bắc Việt
và lần đầu tiên cùng đi với họ là các cố vấn Mỹ trên mặt đất.
và các đơn vị trực thăng , trong đó có đơn vị của Bob Clewell
cũng tham gia hỗ trợ cho lính Nam Việt Nam trong chiến dịch này.
Họ đang trên đường đến khu vực hạ cánh Lolo tại Lào, để
giải cứu tám đồng đội bị bắn hạ bởi quân chính quy Bắc Việt.
Tôi nghĩ chúng tôi khá vội vàng cho kịch bản giải cứu này, nhưng an toàn là trên hết.
Phía dưới là đồng đội của chúng tôi, và chúng tôi không thể ra đi mà không có họ.
Họ là một trong số những người lính dũng cảm và trung thành nhất mà tôi đã từng biết.
Mỗi người trong họ biết sẽ phải đối đầu với ai nơi địa ngục này,
nhưng không ai trong số họ có ý định bỏ rơi đồng đội của mình lại đây.
Tổng cộng 7 trực thăng bị bắn hạ và 2 phi công Mỹ thiệt mạng ở Lolo Zone.
Nhưng nhờ lòng can đảm và sự quyết tâm của Clewell và đồng đội
Không có lính Mỹ nào dù chết hay còn sống bị bỏ rơi lại nơi đây.
Trong suốt sự nghiệp quân ngũ của mình, tôi chưa bao giờ
nguôi tự hào về những đồng đội dũng cảm của mình.
KHE SANH Ngày 06 tháng 3 năm 1971
Ba ngày sau, cuộc tấn công tiếp tục, 120 máy bay trực thăng được huy động để
vận chuyển 800 lính Nam Việt Nam tiến gần đến mục tiêu cuối cùng, Sê-pôn.
Họ tiến vào các ngôi làng được cho là có lính Bắc Việt đang ẩn nấp.
Sê-pôn được tình báo quân đội khẳng định là nơi cung cấp và là
trung tâm hoạt động chỉ huy quân sự củađối phương.
Ba tuần tiếp theo, 17.000 quân Nam Việt Nam bắt đầu tiến sang đất Lào.
Để tấn công quân chính quy Bắc Việt đang rút sâu hơn vào bên trong đất nước này.
Do khả năng tác chiến kém, thiếu kinh nghiệm chỉ huy, lực lượng Nam Việt Nam
dần dần mất kiểm soát, và liên tục yêu cầu sự trợ giúp của quân Mỹ.
Các phi công của chúng tôi bấn loạn vì yêu cầu trợ giúp, Họ liên tục bay hết chuyến này đến chuyến khác.
Có khi đến hai hoặc ba lần một ngày.
Họ bắn yểm trợ, cứu binh lính, quay về căn cứ,
rồi lại leo lên chiếc trực thăng khác, bay đi lần nữa, Lại bắn, rồi lại cứu... thật muốn phát khùng!
Buổi tối, nếu đến Night Club, bạn sẽ thấy, các phi công thường treo thẻ bài tên mình
trên những chiếc ly sau quầy rượu. Và liếc qua những chiếc thẻ bài là bạn sẽ thấy...
nếu thẻ bài nào mặt úp vào trong có nghĩa là người đó đã qua đời.
Nhờ vậy mà chúng ta sẽ biết được ai còn ai mất.
TRỰC THĂNG QUÂN ĐỘI MỸ ĐÃ THỰC HIỆN HƠN 160.000 CHUYẾN BAY TRONG SUỐT CHIẾN DỊCH LAM SƠN 719
ĐÓ LÀ HOẠT ĐỘNG TRỰC THĂNG VẬN LỚN NHẤT TRONG CHIẾN TRANH VIỆT NAM
Kết thúc chiến dịch Lam Sơn 719,
Gần 3.800 lính Việt Nam Cộng Hòa đã thiệt mạng.
253 lính Mỹ chết và hàng trăm người bị thương.
Đó thật sự là một thảm họa. Một hành động cần thiết để chứng minh rằng
VNCH có khả năng và được đào tạo ra sao để thay thế vai trò của người Mỹ.
Giống như một bài thi tốt nghiệp vậy!
Nhưng tôi e đó là cơ hội duy nhất để binh lính VNCH bộc lộ khả năng chiến đấu của mình.
Các chỉ huy của họ dường như chưa sẵn sàng để tiếp nhận các kỹ năng tiến hành chiến tranh.
Nhưng điều này lại không phải là thông điệp mà Tổng thống Nixon muốn chuyển đến công chúng Mỹ.
“Các hoạt động quân sự tại Lào có phải là điều chúng ta mong muốn?
Tôi đã đánh giá được tầm mức của vấn đề và đây là những kết luận của tôi:
Quân lực VNCH đã chứng minh rằng ngay cả khi không có các cố vấn Mỹ
Họ vẫn có thể thành công trong việc chống lại các đơn vị thiện chiến nhất của quân chính quy Bắc Việt.”
Họ rêu rao đó như là một thành công, nhưng rất dễ dàng để mọi người thấy điều ngược lại
nếu nhìn thẳng vào sự thật, thì đây là một sự thất bại!
THÁNG 4/1971 284.000 LÍNH MỸ VẪN ĐỒN TRÚ TẠI VIỆT NAM
CHỈ 29% NGƯỜI MỸ ỦNG HỘ CHIẾN TRANH
Washington Ngày 19 tháng 4 năm 1971
Chưa đầy ba tuần sau khi Tổng thống Nixon đánh giá cao chiến dịch Lam Sơn 719,
Hiệp hội cựu binh chiến tranh Việt Nam tổ chức cuộc biểu tình năm ngày tại Washington D.C
thu hút được sự ủng hộ rộng rãi của dư luận tạo ra sự tranh cãi trong công chúng.
Ngày thứ tư của cuộc biểu tình, John Kerry phát ngôn viên của Hiệp hội này đã ra điều trần trước Quốc hội.
Ông là cựu binh Mỹ đầu tiên thực hiện điều này.
“Mỗi ngày nước Mỹ phải rửa sạch vết nhơ của việc nhúng tay vào
cuộc chiến tranh Việt Nam cuộc chiến cướp đi mạng sống của ai đó,
Và rằng nước Mỹ sẽ không để không thừa nhận rằng cả thế giới đã biết.
Chúng tôi không thể nói rằng mình có lỗi.
Giờ đây, chúng tôi muốn mỗi người Mỹ phải nghĩ về điều đó.
No comments yet. Be the first to leave one.