The first 200 lines.
Tomas.
Một gã to con, cưỡi con ngựa giống Appaloosa ngoài kia,
hắn vừa tới đây được một lúc hả?
Hắn ở trong phòng vệ sinh, cạo râu, rửa ráy.
Cám ơn.
Chào, Cole.
Giọng nói này nghe quen quen.
J P Harrah. Chờ tôi chùi hết xà phòng trên mắt đã.
Tôi nghe nói anh được làm cảnh sát trưởng...
- Sao lại chĩa súng vậy? - Tôi không biết anh ở bên nào.
- Anh muốn nói gì? - Tôi nghe nói anh làm cho Bart Jason.
Vẫn chưa chắc chắn.
Hắn đề nghị lương cao, nhưng tôi chưa biết mình phải làm gì.
- Muốn nghe không? - Muốn, nói đi.
Cole, vậy là gần cây súng này lắm đó.
Tôi chỉ muốn xem anh có xuống phong độ chút nào không.
Không nhiều vậy đâu.
Lúc nãy anh đang nói gì về Jason?
Hắn xuất hiện ở đây vào khoảng cuối cuộc chiến với một túi đầy tiền.
Không ai biết được từ đâu hắn có tiền,
nhưng mọi người khác ở đây đều rỗng túi.
- Anh biết hồi đó ra sao rồi. - Phải khắp Texas đều như vậy.
Có tiền, hắn bắt đầu bành trướng. Nhưng bây giờ hắn cần thêm nước.
Ở đây chỉ có một nguồn nước.
Vấn đề là, đã có người tới đó trước hắn rồi. Khoảng 20 năm trước đó.
Một người tên MacDonald đã tới đây...
...khi ở đây không có gì ngoài chó sói và người da đỏ.
Ông MacDonald có bốn con trai và một con gái, tất cả đều làm việc chăm chỉ.
Họ nương tựa vào nhau qua những thời kỳ khó khăn, và bây giờ đang có tương lai,
ông MacDonald không hề muốn bán.
Cho nên ổng quyết giữ và Jason thúc ép, còn tôi thì đứng ngay chính giữa.
Đó không phải là chuyện tôi được nghe.
Chuyện là vậy đó. Tôi đoán là anh được thuê để xử lý tôi.
Không những tôi đủ sức xử lý anh, Harrah, mà tôi cũng không thích chơi với anh.
Tôi mừng khi nghe anh nói vậy.
Tôi cũng không đủ sức xử lý anh và cũng không muốn chơi với anh.
Giả sử tôi nói với tay Jason đó, là tôi đã nói chuyện thật lâu với anh,
và anh đã dọa cho tôi sợ.
- Vậy được không? - Được.
Bây giờ anh bỏ cái đó xuống được rồi.
Cây súng đó có gì quen quá.
Tôi chỉ chỉnh lại giống như súng của anh thôi.
Anh đã may mắn với nó, tôi nghĩ mình cũng nên thử.
Cole Thornton, anh đàng hoàng chưa? Bởi vì em sẽ vào đây.
Rất vui được gặp anh. Không thể tin là anh tới đây.
Em tưởng là anh đã quên em mất rồi, em tưởng...
Chào, JP.
- Có gì buồn cười? - Toàn bộ chuyện này.
Anh có biết cô ấy cười cái gì không?
Anh đoán là em biết hắn trước khi biết anh.
- Tôi đã biết cô ấy từ khi còn là một cô bé. - Anh chưa biết điều đó sao, JP?
Em chưa bao giờ đề cập tới. Cho tới nay, anh vẫn tưởng là em biết chọn người.
Tôi cũng vậy, cho tới nay tôi vẫn tưởng là cô ấy biết chọn người.
Em rất mừng vì hai anh là bạn.
Có thể không còn là bạn sau khi suy nghĩ thấu đáo việc này.
- Vậy thì em dẹp cả hai anh luôn. - Chắc tụi anh nên tìm cho mình một cô gái khác.
- Phải. - Không nên.
Một mình em đủ cho cả hai rồi. Em đãi anh một ly nhé?
Anh thích lắm, nhưng anh đã hứa với JP là sẽ làm cho hắn một việc, phải không?
- Phải. - Nếu anh muốn làm hộ tôi...
Không, anh tự làm việc của mình, Cole.
- Để sau em đãi tụi anh uống rượu được không? - Được chứ.
Nhà tay Bart Jason đó ở đâu?
Anh đi theo đường cái về phía Bắc ra khỏi thị trấn.
Qua khỏi con lạch, tới một tảng đá lớn.
- Tảng đá lớn. - Phải. Đó là ranh giới của MacDonald.
Của MacDonald?
Đi về phía đông thêm khoảng 3 dặm và anh sẽ tới nông trại của Bart Jason.
Maudie, nhớ nghe, anh sẽ quay lại.
- Anh để lại vài thứ... - Để em lo.
Cám ơn.
- Anh giận em hả, JP? - Em biết rõ hơn vậy mà, Maudie.
Anh phải thích con người này.
- Muốn em kể cho nghe về anh ấy không? - Em không cần phải kể.
Em biết là vậy. Và đó là lý do em muốn kể.
Em đã gặp Cole ngay sau khi chồng em bị giết. Em có nói với anh việc đó rồi.
- Phải, em có nói. - Lúc đó, em bơ vơ...
Góa phụ của một tay cờ bạc, không một xu dính túi.
Cole đã vô cùng tốt với em. Cho em tiền, giúp em tự đứng lên.
Chưa bao giờ muốn lấy một...
Em không biết, JP. Giữa Cole và em, em nghĩ đó là...
- Em vẫn luôn nghĩ về anh ấy như là... - Hắn là một người đặc biệt.
- Em nghĩ vậy. - Cole lúc nào cũng may mắn.
- Anh quen anh ấy lâu chưa? - Cũng khá lâu, từ trước chiến tranh.
- Tụi anh có nhiều phen sát cánh bên nhau. - Phải, em biết cái đó có nghĩa gì.
Hoặc là anh đã từng cứu mạng anh ấy, hoặc là anh ấy cứu mạng anh, hay cả hai.
Và không ai nói gì về việc đó. Đàn ông mà!
Em muốn viết thành nhạc kịch hay sao, với cả một dàn nhạc?
- Tạm biệt. - Đừng quên quay lại.
- Anh sẽ không để em một mình với hắn. - Anh không phải là một người bạn.
Trời đất.
MacDonald. Kevin MacDonald.
Chào, Roy. Có chuyện gì sao?
Bác sĩ Miller baoe tôi nói với ông là Bart Jason đã thuê một tay súng.
Cole Thornton. Hắn vừa cưỡi ngựa ra đó khoảng một tiếng trước.
Bác sĩ muốn cho anh biết. Ông ấy nói phải cẩn thận.
Cám ơn, Roy. Nói với Bác sĩ là tôi rất biết ơn cả hai người.
Matt, con và Saul giúp ta đưa đàn ngựa này về nông trại.
Joey, con tới West Fork và nói Jared quay về nông trại càng sớm càng tốt.
Vâng, Cha.
- Luke. - Vâng, Cha.
Lên tảng đá kia. Nếu con thấy có ai tới, bắn lên trời để báo cho chúng ta.
- Được rồi, Cha. - Chờ một chút, Cha chưa nói hết.
Ngay sau khi bắn xong, nhảy lên ngựa và chạy về ngay.
Con nghe rồi, Cha.
Được rồi, đi thôi.
- Tôi có thể tìm ông Jason ở đâu? - Ông ấy ở trên ngôi nhà giữa.
Ông Jason, ông có khách.
- Cole Thornton? - Đúng vậy.
Tôi là Bart Jason.
Tôi chờ anh đã lâu. Hãy xuống ngựa, thư giãn cho thoải mái.
Tôi sẽ không ở đây lâu.
Đây là số tiền còn lại của ông.
Xin lỗi vì số kia, nhưng đó là chi phí ông phải chịu.
Tôi đã quyết định không làm việc cho ông.
Ngay cả trước khi bàn về nó sao?
Không, anh sẽ không làm vậy đâu. Chắc là anh đã có nói chuyện với ai rồi.
Đúng vậy. Với cảnh sát trưởng.
Câu chuyện của hắn hơi khác với câu chuyện của ông.
Có thể là pháp luật không nhìn thấy nó theo cách của tôi.
Từ khi nào một tay súng bắn thuê biết kén chọn vậy?
- Anh được trả tiền để... - Tôi được trả tiền để liều mạng mình.
Tôi sẽ quyết định ở đâu và khi nào tôi làm việc đó. Ở đây thì không.
Tôi thấy là anh chỉ không muốn đối đầu với cảnh sát trưởng J P Harrah.
Ông nói đúng đó.
- Anh nghĩ hắn giỏi vậy sao? - Đúng là hắn giỏi vậy.
Và, ông Jason, tôi thấy ông không có đeo súng.
Nên tôi nghĩ ông luôn thuê người khác bắn.
Tôi sẽ cho ông một lời khuyên.
Nếu ông chỉ có đám người đó, thì đừng đùa với Harrah.
Bởi vì theo tôi thấy có vẻ họ không đủ mạnh để chơi với một con thỏ rừng gai góc.
Thornton, nếu anh nghĩ vậy, thì tôi không cần anh.
Tôi không phiền hà gì...
Ê, anh bạn, cứ rút cây súng đó ra nếu anh muốn,
nhưng anh nên hỏi ông chủ anh trước khi dùng nó,
bởi vì hắn sẽ chết trước khi tôi ngã xuống đất.
Đừng khùng, Joe. Tới đằng kia đứng chỗ nào tôi thấy được anh.
Tôi sẽ nhớ lời anh nói, anh Thornton.
Cần phải vậy.
Đừng bắn nữa, thưa ông.
Làm ơn.
Được.
Cho tôi xem qua được không?
- Nặng lắm, phải không? - Có vẻ tệ.
Bên trong tôi cảm thấy như lửa đốt.
- Để tôi giúp cậu thoải mái một chút được không? - Không, đừng đụng tôi, làm ơn.
- Cậu tên gì, con trai? - MacDonald.
Luke MacDonald.
Tôi không chịu nổi.
- Con của Kevin MacDonald? - Phải.
Để tôi đưa cậu về nhà.
Không, đừng đụng vào tôi. Xin đừng đụng vào tôi.
Không ích lợi gì đâu. Tôi biết.
Cha tôi đã nói với tôi rồi. Xin đừng đụng vào tôi.
Được...
- Có hai tiếng súng, Cha. - Ta nghe rồi.
- Đáng lẽ bây giờ Luke phải về rồi. - Cha biết.
Ôi, không.
- Chúng ta đi không, Cha? - Đi đâu?
- Luke có thể đang nguy hiểm. - Nếu có, chúng ta cũng sẽ không giúp được gì.
Nó tới đó để báo động cho ta. Nó đã báo rồi.
Tốt hơn nên đi khỏi đây, ở đây không có chỗ núp. Tìm một chỗ trong cái lều kia.
Jose và Miguel, đi với nó.
Danny, Felipe, tới đây. Đằng sau bức tường đó.
Đàn bà con gái, vào trong nhà.
- Matt, chúng ta đợi ở trong. - Được rồi, Cha.
Matt, tới cái cửa sổ kia. Đừng làm gì tới khi Cha goi.
MacDonald.
Kevin MacDonald.
Ra nhận con ông này.
- Nó chết rồi, phải không? - Nó chết rồi.
Jose, Miguel, đỡ nó xuống.
- Có chuyện gì vậy? - Luke, nó vừa bị giết.
Tôi đang chờ nghe anh nói đây.
Tôi sẽ nói cho ông nghe.
Ông cho một thằng bé ra ngoài kia làm công việc của một người lớn.
Nó ngủ quên. Khi tôi đi ngang, nó thức dậy,
nhảy dựng lên và bắn.
Tôi chỉ thấy ai đó từ sau tảng đá bắn mình.
- Cole Thornton. - Vâng, thưa cô.
Tôi không tin ông.
Tôi không quan tâm, thưa cô, dù cô có tin hay không.
Để Cha xử lý chuyện này. Cứ chờ xem.
Vào nhà đi, con gái.
Làm sao anh biết là nó đang ngủ?
Nó nói với tôi vậy.
Nó nói tên nó. Đó là lý do tôi biết chỗ đưa nó về.
Nó nói là ông đã nói với nó chuyện gì xảy ra khi người ta bị bắn vào bụng.
Rằng hắn sẽ không có cơ hội sống sót. Có phải ông nói vậy không?
Phải, tôi có nói vậy.
Vậy thì ông cũng có phần đáng trách.
Ông sẽ tìm thấy hai viên đạn trong người nó. Một viên là của tôi.
Lúc đó nó bị đau quá không thể chịu nổi.
Nó có một khẩu súng ngắn mà tôi không thấy.
Còn câu hỏi nào nữa không?
Không. Tôi nghĩ là anh nói thật.
Tôi nghĩ nếu không phải vậy thì anh đã không đưa nó về đây.
Và tôi biết ơn anh vì điều đó.
Cũng không giúp ích được gì.
Chắc là ông sẽ không còn bắn thêm một đứa bé nào nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.