The first 200 lines.
Phải.
Trời ơi.
Tôi đang đổ mồ hôi đây.
Thật nóng.
Sôi sục.
Nóng.
Ngột ngạt.
Cứ như đang tắm hơi vậy.
Một lò lửa.
Các bạn có thể chiên một quả trứng lên bụng của tôi.
Giờ mới nóng đây.
Thật lố bịch.
Ghê tởm.
Tuyệt vời.
Thật tuyệt... biết bao.
Này, chà thêm đi.
Cây lau nhà này mát rồi.
Cây lau nhà ngon đấy. Mày bị làm sao thế?
Đừng trách cây lau nhà. Mà là mày.
Mà là mày. Cách mày chà đấy.
Làm lại đi.
Chà đi!
Vâng, thưa ông!
Ê, tao không trả tiền cho mày để đi dép.
Vào lấy bia đi.
Đã thật.
- Cái gì vậy? - Tảng đá mòn.
- Sao? - Tảng đá mòn chó má.
Suýt chút nữa anh bị đè rồi.
Sao lại có thể xảy ra chứ?
Anh đếch biết.
Anh suýt chết đấy, Dee!
Anh suýt chút nữa là toi đời rồi. Nghiêm túc đấy!
Em suýt có một thằng chồng bị bẹp dí.
Đây, gọi bạn mày đi.
- Cái gì? - Bạn mày, thằng đi xe tải đấy.
Felipe sao?
Ừ, nếu tên nó đúng là vậy.
Đừng lo, em yêu. Chẳng là gì đâu.
Lại đây nào.
Nó gây ra một chút hư hại đấy, Gal.
Gạch bị vỡ rồi.
Tôi biết! Chừng nào thì sửa?
Hình như thứ Bảy.
Chắc vậy rồi.
Họ mang nó ra vào thứ Ba
và sửa lại vào thứ Bảy, mong vậy.
Mẹ nó!
Đồ chết tiệt!
Hắn nên vào gánh xiếc. Hắn là một mối đe dọa.
Anh ổn chứ?
Ừ, anh ổn.
Ê, Gal.
Anh định dùng một màu nước thôi à?
- Ý anh là sao? - Nước.
Anh thích màu nước trong à?
Anh có thể chọn màu khác.
- Thôi đi! - Nghiêm túc đấy!
Màu xanh ngọc, xanh thẫm,
xanh nhạt, cam, hoa cà,
hồng, tím, bất cứ màu gì anh muốn.
- Họ có bản màu đấy. - Thật sao?
- Thử xem đi. - Gal, anh ta đùa đấy.
Không đâu! Cô biết gì chứ?
Cứ chọn màu nước trong đi.
Tôi sẽ làm! Giờ, ăn xúc xích của anh đi!
Người ta nói: "Anh không nhớ nó sao, Gal?"
Tôi nói: "Cái gì? Anh Quốc ư? Không, cái nơi chó má ấy"
"giờ là bãi rác rồi. Đừng làm tôi cười."
"Xám xịt, bụi bẩn, đen như bồ hóng."
"Đúng là một hố xí."
"Mọi thằng khốn với giương mặt dài đều dao động, than vãn hoặc lo lắng."
"Không cám ơn, không phải với tôi."
Họ nói: "Nó như thế nào? Tây Ban Nha ấy?"
Và tôi sẽ nói: "Nó nóng lắm."
"Nóng."
"Nó nóng kinh khủng."
"Quá nóng hả?"
"Không phải với tôi."
"Tôi thích lắm."
Nó sẽ chẳng bắn trúng thứ gì với khẩu súng đó đâu.
Dùng giáo tốt hơn.
Im đi, Aitch.
Tôi đặt 100 ăn 1.
Chờ đã.
Đồ nhanh nhảu.
Nó chỉ là thỏ con thôi mà.
Đó là vấn đề của nó.
Chuẩn bị chầu trời đi.
Súng cao bồi?
Đúng. Đó là súng cao bồi.
Bùm!
Gì?
Anh sẽ ăn mực nướng. Em ăn gì?
Em chưa biết.
Em thích sò mà, ăn sò đi.
Không, em sẽ ăn món gà.
Món gà nào? Anh đâu thấy.
À, phải.
Không. Anh sẽ ăn mực nướng.
Anh yêu món mực nướng.
Ta gọi món chứ? Anh đói rồi.
Anh là Lee Marvin mà. Họ đến rồi.
Xin chào.
Dù có chuyện gì, thì để ra ngoài nói.
Có thế chúng ta mới có một buối tối đẹp chứ.
Jackie, cô trông đẹp thật.
Anh lấy cho em 1 chai rượu mạnh được không, Aitch?
Đó là điều mà tôi muốn nghe đấy, rượu mạnh.
Rượu mạnh. Tôi sẽ kêu 1 chai.
- Cô ổn chứ, Jackie? - Aitch...
- Aitch, có thể lấy tôi chai rượu mạnh không? - Nói đi.
Nói gì cơ?
Jackie?
Anh thực sự nghỉ hưu rồi à?
- Ừ, mà tại sao? - Thực sự?
Tôi thực sự nghỉ hưu rồi. Chuyện này là sao?
Gal, chúng tôi nhận được 1 cuộc gọi trước khi ra khỏi nhà.
- Thì sao? - Cuộc gọi từ London.
- Anh ấy thực sự nghỉ hưu rồi. - Khoan đã, em yêu.
Giờ, để tôi làm rõ chuyện này.
Cô nhận được 1 cuộc gọi. Điện thoại reo lên.
- Là 1 công việc, phải không? - Phải.
Và họ muốn tôi?
- Phải. - Không ai khác sao?
- Phải. - Họ muốn tôi?
- Phải. - Được rồi.
Hai người đã hỏi tôi và tôi nói không. Thế thôi.
Vậy tại sao chúng ta vẫn còn nói chứ?
Jack?
Đó là Don Logan.
Chúa ơi.
Don Logan.
Gal, tôi xin lỗi.
- Tôi không biết nói sao. - Không sao cả, Jackie.
Tại sao hắn không gọi chúng ta chứ?
Ai mà biết tên khốn ấy nghĩ gì trong đầu chứ?
Không phải lỗi của hai người.
Lẽ ra không nên bắt máy.
Được rồi...
Được rồi.
Hai người nói với Don...
nói với ông ta... tôi cám ơn. Cám ơn vì đã nghĩ tới tôi
nhưng tôi buộc phải từ chối. Không có ý xấu gì, nhưng...
Anh không thể nói thế, Gal.
Vậy thì, nói với ông ta...
Nói với ông ta...
- tôi chẳng hữu ích gì. - Họ nghiêm túc đấy.
Nói với lão ta bất cứ cái con mẹ gì anh muốn.
- Cái mẹ gì cũng được! - Anh có thể nói với ông ta.
- Cái gì? - Phải.
- Lão ta đang tới đây? - Ngày mai.
Lão muốn chúng ta tới đón lão.
Được.
Thưa ông.
Lão đánh giá cao anh, Gal. Lão nghĩ sẽ chẳng nguy hiểm gì.
Tuyệt đấy. Ngon và lạnh.
Tôi thích nhà hàng này.
DeeDee,
người vợ yêu dấu của anh...
Đến thứ Bảy tôi sẽ cho sửa lại bể bơi,
tôi sẽ bơi trong đó.
Tôi luôn mơ tới điều đó... điều này.
Đoán xem ở đâu?
Đúng thế. Anh nói đúng rồi.
Bên trong, chỗ đó.
"Không nguy hiểm."
Đéo nguy hiểm ư?
9 năm của đời tôi, mà không nguy hiểm.
Đéo nguy hiểm.
Hai người ăn gì? Tôi sẽ ăn mực nướng.
Coi nào, chuyện tồi tệ gì có thể xảy ra chứ?
Tình huống tệ nhất sẽ là gì?
Lão ta sẽ đến đây, hỏi anh, anh sẽ nói không.
Lão ta sẽ không vui,
- rồi lão sẽ đi. - Đơn giản vậy à?
Ừ, đơn giản thế thôi.
Giờ xin em trở về giường đi, anh nhớ em.
Chúng ta không cần phải ở đây.
Đó là việc làm sai đấy.
Em biết thế mà. Giống như 1 miếng vải đỏ cho con bò nhìn vậy.
Những gì anh có thể làm là nói trực tiếp với lão ta là anh không hứng thú,
anh chỉ có thể làm thế.
Và anh không hứng thú.
Và anh sẽ nói với lão ta.
Lại đây, ôm anh đi nào.
Lão ta sẽ làm đau anh.
Không.
Không đâu.
Lão sẽ không làm đau anh. Lão không thể đâu.
Anh biết lão có thể mà.
Thôi nào. Đi ngủ thôi.
Này!
Đây, trả cho cậu ta đi.
Số còn lại sẽ trả vào thứ Bảy.
Nghe này, tránh xa khỏi đây vài ngày đi.
Lúc này tao ổn rồi.
Phải, phải, phải.
Tôi phải thay áo đây, nó dính chặt quá.
Tôi đổ mồ hôi như vãi.
No comments yet. Be the first to leave one.