The first 200 lines.
Anh muốn tôi kể từ lúc nào?
Hồi Cao đẳng á?
Oh, lúc đó tôi cũng hòa đồng lắm.
Thuộc dạng người rất là thân thiện.
Còn hồi Cấp 3, tôi giống như chuột ấy,…
như bị rớt vô chuồng rắn, cứ... ngồi im ở đó thôi,…
cứng ngắc, cố mà hòa nhập.
Tôi đoán là mình chỉ nhớ cảm giác vui vẻ chỉ khi còn nhỏ.
Lúc mà anh vẫn hồn nhiên mong đợi chuyện tốt lành sẽ xảy đến.
Chỉ trước khi mẹ tôi chết thôi.
Còn bây giờ, tôi chỉ mong điều tệ nhất xảy ra…
và cố mà không hy vọng chuyện gì.
Rồi thì tôi ở đây.
Thế được coi là câu trả lời không?
Thường thì người ta chỉ nói họ là dân ở đâu và đã từng làm ở đâu thôi.
Đã chưa. Tôi vượt tiêu chuẩn luôn.
Thế thì, theo kinh nghiệm vừa qua của cô,
cô có thể cho tôi ví dụ về việc cô đáp ứng quá…
đòi hỏi của khách hàng không?
Không.
Oh, tôi hiểu rồi.
Cô nghĩ là cô quá giỏi rồi. Vậy cô ở đây làm gì?
Không, tôi xin lỗi...
Tôi thật sự cần tiền lắm.
Tôi hiện sống ở nhà ba mình, tôi làm việc như điên ở chỗ thực tập.
- Chỉ là... - Yeah, không ở đây được đâu.
Tôi biết loại người như cô. Loại không phải là nhân viên chất lượng.
Khỏe không?
Không, tôi không muốn đứa tiền dậy thì. Tôi muốn một người phụ nữ.
Chúng tôi không có chỉnh sửa lại gì hết ở tạp chí Seattle này. Chúng tôi là nhà báo mà.
Không, không phải ở đó. Đứa thực tập thôi.
Yeah.
Tôi nói chuyện đó đó. Chúng tôi quan tâm phụ nữ thôi.
Đừng để ở đó. Đem vào tủ chứa đồ đi...
- Tôi biết... - Rồi lo chuyện ở phòng vệ sinh luôn đi.
Tôi chỉ muốn đưa cho chị tiền thừa đây.
Yeah, giờ thành việc của tôi luôn rồi.
Giống như là cầm tay chỉ việc cho tụi thực tập đó mà.
Chết! Được thôi.
Các tác giả, ý tưởng nào.
Lại tới giờ ra ý tưởng rồi. Tới giờ rồi. Có gì không nào?
Có ai có ý tưởng gì không? Hay là chuyện gì không?
Các người có ở đây không? Có ai nghe tôi không? Có ai không?
- Top 10 công viên cho chó ở Seattle thử xem. - Không.
Còn hoạt động hè cho người yêu thích mùa đông.
Không hứng thú. Còn Jeff?
Thôi được. Còn quảng cáo vượt thời gian này thì sao?
Anh có gì nào?
Yeah, người nào đó đã email nó từ mục Rao vặt.
Anh ta đang tìm người để đi ngược thời gian với mình.
Làm một cuộc khảo sát chơi đùa một chút.
Tìm tên này, coi liệu hắn nghĩ thật hay là chơi khăm thôi.
Không tệ.
Tên này nói là, "tôi sẽ trả tiền khi bạn trở về"
"Tự đem vũ khí theo."
"Không đảm bảo an toàn". Và chỉ có hắn đã từng làm điều này.
Coi thử xem hắn có tin vào cái thứ này không. Tôi không biết nữa. Tôi nghĩ là vui lắm đây.
Anh muốn làm à? Được thôi. Anh lo đi.
Cho tôi vài đứa thực tập nha?
- Tôi làm cho. - Để phụ tôi làm khảo sát?
- Lo mấy thứ nặng nhọc... - Em nữa, làm ơn đi. Em nè.
Cho tôi nhỏ Les và thằng Ấn Độ, rồi tôi đưa chuyện cho cô đăng.
Ta đã gửi thư đến địa chỉ trong quảng cáo. Và bảo họ liên lạc lại với ta.
Và tôi đã gọi cho tờ báo đó.
Nhưng họ rất là lo lắng về việc đưa ra thông tin về người đăng quảng cáo, cho nên...
Tôi chơi ả Bridget rồi.
Cô biết đó, đôi khi ai đó chọc cô giận quá
khiến cô cứ muốn tới luôn...
Cô ta có thích phê bình kỹ thuật của anh hoài không?
Như là ra lệnh cho anh chẳng hạn. Có, đúng không?
Có thể là có chút chút.
Được rồi, ta đi thôi. Tới thành phố Ocean View (thuộc California).
Chúng ta có thể chỉ cần tìm ra ai đăng quảng cáo và bám theo.
Chúng ta? “Chúng ta” là ai nào?
Thì là chúng ta, ba đứa mình. Giờ cô không muốn đi à?
- Chỗ đó chán lắm. - Chỗ đó đâu có chán.
Tôi từng có mùa hè sướng nhất đời ở Ocean View kìa.
Tôi không có đi đâu.
Có, cô đi. Không.
Nghe có vẻ giống như tôi hỏi ý cô, nhưng thật sự là tôi đang biểu cô đi vì tôi là sếp.
Cô sẽ phải đi.
Ba à, cô sẽ đi xa mấy ngày.
- Đi chơi xa à? - Không, chỉ là chuyện công việc thôi.
Yeah, ba nghĩ là sẽ hay lắm nếu con ra ngoài, tham gia vào xã hội chút ít.
Để khỏi chán nản nữa.
Con có chán nản gì đâu. Hoàn toàn không.
Ra ngoài chơi với các bạn. Ý kiến vĩ đại lắm đó.
Con thì bị làm sao chứ?
À, con buồn. Con còn không biết cách tả như thế nào nữa kìa.
Cứ như là có đám mây bám theo con hoài vậy.
- Con xa cách mọi người, còn trinh nữa chứ. - Gì chứ?
Ba thậm chí có thấy con đi chung với thằng nào đâu.
Ba còn chẳng nhớ lần cuối con dẫn thằng nào về nhà là khi nào nữa.
À, ừ, làm sao ba biết con không lên trang Craigslist kiếm bạn tình chứ?
Hay là lúc con ở ký túc xá đó? Ba đâu có ở đó.
Ba có nói chuyện với Amy.
Sao ba nói chuyện với bạn cùng phòng con?
Bạn Facebook mà con.
Oh, trời ơi! Làm sao mà mình thoát khỏi đây?
Cậu in hình ngọn lửa lên laptop làm gì thế?
Đây là laptop để chơi game mà. Nó nhanh lắm.
Cậu sẽ quay về khoảng thời gian nào?
- Nếu có thể? - Không biết nữa.
- Thời này là ổn rồi. - Tớ thì chắc chắn sẽ quay lại.
Mấy thứ hay ho giờ đều mất hết rồi.
Người Aztecs nè.
Người ta chém giết nhau chẳng hạn.
Chẳng lẽ cậu không muốn coi thử mấy con rồng với lũ yêu tinh…
chiến đấu trong khu rừng phép thuật ra làm sao à?
- Thôi mà! - Không. Làm gì có thời đó.
- Yeah. Okay. - Yeah.
Lên xe đi, 2 bạn đầu đất.
Vậy, tôi đang nghĩ chuyện này. Ta đủ tiền để thuê 2 phòng,
nhưng nếu chịu ở chung 1 phòng,
thì ta sẽ có dư tiền cho mấy thứ khác.
- Thứ gì? Hàng à? - Đúng rồi đó bé.
Bình tĩnh đi, Arnau, giỡn tí thôi, bạn hiền.
Để dành tiền ăn buffet với “hàng” thôi à.
Cậu chưa bao giờ hít coca hay đại loại
Cocaine ấy à? Anh điên chắc?
- Vậy cậu học gì nào? - Ngành sinh vật và thể sống.
Cũng hợp lý. Vậy cậu thực tập được gì trong cuốn tạp chí?
Đa dạng một chút cũng tốt khi nộp đơn học cao học.
Phải cho cậu ngủ với em nào ở kỳ nghỉ này mới được. Phải có vụ đó mới được.
- Kỳ nghỉ á? - Ừ thì, đi công tác, sao cũng vậy.
Ở đây lạnh kinh thật.
Tê người luôn ha?
Làm tôi nhớ hồi ở trường.
Uh. Cả năm học dài dằng dặc.
Không khởi đầu, không kết thúc.
Trừ tên này.
Còn mấy năm nữa là tốt nghiệp, Arnau?
Bao gồm học tiến sỹ luôn hay chỉ là đại học?
Thôi, im luôn đi.
Chia giường làm sao đây?
Tôi, một cái. Ai thực tập thì cái kia.
- Được. - Không.
Hay! Tôi với Darius.
Thôi được. Tôi mong da cậu ẩm một chút, arnau, bởi tôi hay ôm lắm.
Đầu tiên sáng mai, ta tới bưu điện.
Mong là thằng kia kiểm tra hộp thư hằng ngày.
Em đây rồi.
Gì chứ?
"Cần người, ai đó đi ngược thời gian với tôi,
"đây không phải chuyện đùa.
"Hộp thư 91 Ocean View, Washington.
"Tôi sẽ trả tiền khi bạn trở về. Tự đem vũ khí theo".
"Không đảm bảo an toàn."
Ê, tới rồi kìa.
Mmm, không đâu. Ổng già quá, sao đi xuyên thời gian được.
Coi kìa. Đó là mẫu người đi xuyên thời gian. Râu quai hàm trắng, kính kiểu cổ, tẩu thuốc.
Đợi tí, còn bà này?
À. Chắc là bả muốn ngăn người… cắt tóc cho bả, khỏi được sinh ra.
Nè! Nè! Tới kìa. Chính là anh ta.
Ảnh? Chắc không đó?
Có, chắc. Hộp thư 91. Lên xe đi.
Đợi đã, cậu định làm gì? Theo anh ta.
Còn anh Jeff? Phải gọi cho ảnh chứ!
Thứ này tuyệt lắm, anh à.
Tôi kể anh về thuyết con mèo trong hộp. (Google đi nào!) Anh sẽ sửng sốt luôn.
Như là tôi là người duy nhất hiểu được. Anh biết không?
Tôi có đối thoại với một số nhà vật lý lý thuyết xịn trên mạng,
và như là “Các quy luật của ngành cơ học… lượng tử có thể thay đổi lịch sử không?” (Google đi nào!)
Và ông ta cứ như là làm tôi choáng.
Anh biết không, người ta cứ quá tin là nó bất di bất dịch,
nhưng họ chỉ, như là, nhìn vào một mảnh nhỏ của thời gian,
người ta chỉ thấy được bấy nhiêu thôi.
Không phải là bất di bất dịch, ông Shannon à. Ông biết không, nó cứ tiếp diễn theo cả 2 hướng.
Như là chữ "V," hiểu tôi nói gì không?
Tôi phải kiểm tra lại cái nhà vệ sinh, cậu em.
Rồi, ta đang…Ông hiểu tôi nói gì mà.
Tôi muốn điền vào phiếu đánh giá một nhân viên của cô, Kenneth đó.
Anh ta họ gì vậy?
Xin lỗi, thưa cô, cậu ta hơi hơi…
Không, không, đánh giá chuyện tốt mà. Như là khen anh ấy vậy thôi.
Oh. Oh, tốt. Um, là Kenneth Calloway.
Calloway à.
Cảm ơn.
Nhấn vào chỗ thông báo có tin nhắn mới đi.
"Liz xác nhận bạn là bạn trên Facebook."
Đây rồi. Không có hình, chào mời đây mà.
Okay, tốt. Cổ vẫn sống ở đây. Sống ở khu này.
Ai là Liz McHollis?
Là một cô tôi từng cặp kè
khi gia đình tôi nghỉ hè ở chỗ này.
Nhỏ này đúng là một đứa tóc vàng nóng bốc khói. Là người đầu tiên giúp tôi “thổi kèn”.
Nếu có nhỏ nào khiến tôi nghĩ đến, thiệt tình nhá, là cổ đó.
Bé đây rồi. Coi cô kìa, nhìn tàn tạ quá. Có gì không?
- Có họ tên, chỗ làm. - Tuyệt.
Mấy anh có gì nào?
Cổ chấp nhận rồi, nhưng không có hình, nên tôi cũng không chắc lắm.
Cái gì chứ?
Ảnh tới đây để mồi chài lại cô bạn gái cũ hồi cấp 3.
Thiệt đó à? Cái anh đang cật lực làm là vụ này à?
À, cũng có chuyện khác nữa, nhưng
có lẽ cái này sẽ thay đổi thái độ của cô một chút.
Cô ấy đó, lúc 18 tuổi, tôi từng thấy cố trần truồng rồi.
Thì sao?
Thì tôi quay lại đây để xem cổ trần truồng thêm lần nữa.
Tôi thấy kỳ cục khi có thằng nào ráng truy lùng tôi sau 20 năm.
No comments yet. Be the first to leave one.