The first 200 lines.
Dừng lại! Dừng lại!
- Người này đã làm gì? - Hỏi nó đi.
Hắn đánh cắp ngựa của chúng tôi. Mà đúng ra là chưa được.
Đâu thể treo cổ anh ta mà không xét xử!
Mục sư biết gì chứ? Xử tội hắn là theo luật ở đây!
Ăn cắp ngựa cũng đâu đáng bị treo cổ!
Nghe chưa thằng liều mạng? Mục sư bảo vệ mày đó!
Ai đời một người lo việc Chúa lại bảo vệ cho kẻ đốn mạt như mày?
Chúng ta cứ giải quyết thằng khốn này đi!
Đưa nó lên xe!
Làm cho xong đi!
- Giữ yên nó. - Nào!
- Coi nào, đứng lên! - Quân trộm cướp!
Quàng thòng lọng vào cổ nó rồi làm cho xong!
Phải đó, cho nó chết!
Quân trộm cướp!
Rồi con sẽ được về bên Chúa!
Con sẽ sớm được trông thấy Ngài.
Hãy cầu xin Ngài tha tội. Con phải nhớ điều đó.
- Và cho họ nữa. - Xéo khỏi đây đi, mục sư!
Tôi chẳng muốn cầu nguyện gì cả.
Nó chỉ muốn thẳng đường xuống địa ngục mà thôi!
Địa ngục còn đỡ hơn ở đây.
Ra tay đi!
Chớ nên trộm cắp. Nói với nó đi, mục sư.
Nó thừa biết ăn trộm thì phải bị gì!
Mục sư!
Chờ chút, mục sư.
- Đưa tôi quyển Kinh Thánh. - Ôi, ngợi khen Chúa!
Cởi trói đi!
Cởi trói tay nó thôi!
Chỉ tay thôi!
Rồi đó, nhanh lên. Dù gì thì mày cũng chết.
Nào, nhanh lên.
Alleluia!
Lạy Chúa nhân từ, xin Ngài hãy lắng nghe lời cầu nguyện của anh ta!
Phúc thay ngày mà anh ta được Ngài soi đường dẫn lối.
Nào có xá chi, khi thòng lọng siết chặt vào cổ. Hãy ăn năn đi con.
Rồi sẽ được Chúa Toàn Năng cứu rỗi.
Kẻ nào đọc lời Chúa với lòng trong sạch...
thì sẽ có được cuộc sống vĩnh hằng!
Cửa thiên đàng sẽ mở ra...
nếu con chịu nghe lời Ta.
Đã có lời chép như thế. Ta sẽ chỉ đường cho con.
Ra tay đi, Steve!
Bắt nó!
TIỀN, MÁU VÀ KIẾP GIANG HỒ phụ đề Việt ngữ: paulthanhson
Jonathan, thuốc lá.
Steve, hai năm nay anh rút ở cái xó nào vậy?
Sống ở đâu?
Rày đây mai đó.
Không có gì hay ho à?
Chỉ phiêu bạt thôi.
Rồi anh định đi đâu?
Đi khỏi nơi này.
Một mình anh?
Đương nhiên. Lúc nào cũng vậy.
Thường thôi mà. Là phe ly khai đang lui binh.
Sao anh không đi với tôi? Đến Cheglio?
Tại đó nhà thờ nào cũng có chân đèn vàng giá cả ngàn đô.
Không.
Đây.
Nghe tôi đi!
Đâu thể lang thang mãi.
Rồi anh sẽ tiêu đời khi cứ trên lưng ngựa.
Có chết, thì cũng chết một mình.
Thưa cha, thiếu tá muốn mời cha đến.
Nhiều thương binh đang cần.
Vì cha tuyên uý đã tử nạn.
Nhưng thực tình...
Tôi không mang theo Kinh thánh, nên chưa biết tính sao.
Để chúng tôi lo.
Ráng làm tốt đi, mục sư!
Đưa...con ngựa cho tôi.
Hãy chôn tôi.
Đừng để kền kền rỉa xác.
Thôi đi ông.
Tôi không có thì giờ.
Không lâu nữa đâu.
Hãy cầm lấy khẩu súng.
Rồi khi nào anh ghé qua Overton...
Thì đưa giùm cho cha tôi.
Ông ấy đã chế tác. Dù bị mù...
Nhưng vẫn dùng tay để làm.
Sam Flannigan...là cha tôi.
Overtone...
Cũng gần đây, nơi tôi đã từng sống.
Giờ nó là thị trấn bỏ hoang.
Chỉ còn mỗi mình cha tôi ở đó.
Chúng tôi...
Chúng tôi định dùng số tiền đó để mua trang trại.
Anh vừa nói Overton?
Cha ơi!
Đi khỏi Overton!
Mua trang trại đi!
Cho nên con mới gửi cha...
Số tiền đó...
Cha mua đi, mua vùng đất tốt...
Rời khỏi Overton...
Tìm một nơi khác...
Con...là Bill đây...Đừng trông chờ con...
Không một bóng người.
Mày mới biết à? Đâu phải tình cờ mình đến đây.
Họ bảo mình đến nơi này vì nó bỏ hoang, vậy mà cũng ngạc nhiên?
Ừ thì...
Chỗ này làm tao nhớ đến những chuyện ma trên báo.
Nói cái quái gì vậy? Mày không biết chữ thì sao đọc!
Thì có người đọc cho tao nghe!
Qua đây.
Ai vậy?
Có hai người lính kỵ binh.
Hai người lính à? Sao không nói với bác?
Họ không dừng lại, mà cứ đi tiếp.
Trông họ xấu xí lắm. Chắc không phải Bill đâu.
Cháu định trêu bác à?
Chắc là cháu bực lắm khi nghe bác cứ nhắc về Bill luôn?
Không đâu, nghe bác kể về người con thân yêu cháu thích lắm.
Biết đâu hai người đó...
sẽ cho mình biết tin của Bill.
Nói thật đi, Katie...
Có phải phe ly khai đã bại trận?
Và chiến tranh sắp kết thúc?
Kể hết cho bác đi.
Ở Tolville, khi cháu mang theo súng, họ bảo không cần thiết nữa...
Tốt hơn là dùng cuốc xẻng để cày cấy.
Chắc chắn rồi...
Nên họ mới trả cho cháu ít hơn 10 đô la.
Giá mà có Bill...
Thì họ sẽ nể mình hơn.
Sao không chọn chỗ nào tốt hơn để nghỉ chân?
Chỗ này tốt nhất rồi.
Đâu còn dịch tả nữa, sao mọi người không chịu quay về?
Vì thế nào tụi liên bang cũng kéo đến...
Mà chúng còn đáng sợ hơn cả dịch tả.
Mày nhóm lửa đi, tao đem cất súng.
Đồ chết tiệt!
Đây đâu phải thị trấn, mà là cống rãnh thì đúng hơn!
Sam!
Sam!
Sam Flannigan!
Sam!
Sam!
Sam Flannigan!
Con đây! Bill!
Là Bill?
Là con à, Bill?
Bill!
Sao không trả lời?
Vâng, là con đây.
Con trai của cha!
Vào đi con trai.
Vào nhà con đi.
Con về rồi.
Mọi thứ vẫn như xưa, thấy không?
Cầm lấy, Katie.
Nói gì đi, con trai.
Kể cha nghe...
Suốt mấy năm qua bặt tin con...
Đây này. Con vẫn giữ nó bên mình.
Phải rồi...
Biết không Bill, sáu năm là quá dài.
Cảm ơn.
Em là Katie.
Trong thư cha có nói đã đưa cô ấy về đây.
Lâu rồi con chưa nhận được thư cha.
Katie giúp cha bán mấy món đồ do cha chế tác.
Cả nhà cô ta đã mất vì dịch tả.
Chẳng còn ai.
Con có bị thương không?
- Không. - Nói thật đi Katie.
Nó có bị thương không?
Không, đâu có.
Con thấy cha có lý chưa khi không chịu bỏ đi như mọi người?
Cha đã làm đúng khi vẫn chờ con, rồi thà chết ở đây...
Ngay trong nhà mình.
Mấy thứ này là gì vậy?
Cứ ăn đi, đừng để ý!
Mà xe chở bao nhiêu tiền?
Nghe đâu là hai tháng lương cho cả sư đoàn.
Nếu muốn biết, mày tính thử xem.
Chỉ hai thằng miền nam như mình...
Mà phải gánh số tiền đó.
Cuộc chiến tệ hại thật, phải không con?
Vâng, Sam.
Mọi thứ đang xấu đi.
Tệ lắm.
Hết chiến tranh, mình sẽ mua trang trại.
Cha còn nhớ không?
Phải rồi... Mua trang trại.
Cha vẫn chưa đụng đến, đúng không?
Gì chứ?
Số tiền đó.
Con đừng bận tâm chuyện đó.
Tiền vẫn còn nguyên. Và thậm chí còn nhiều thêm chút đỉnh.
Cha cất kỹ chưa? Mong là...
Thì vẫn để ở nơi con đã chọn, nhà máy cũ Russell.
Ở đó chắc ăn hơn mấy chỗ khác.
Bây giờ có ai đi lục lọi ở Overton đâu?
Kể về con đi, Bill.
Cha muốn biết hết mọi chuyện.
No comments yet. Be the first to leave one.