Nate Bargatze: The Tennessee Kid

Nate Bargatze: The Tennessee Kid

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Nate Bargatze The Tennessee Kid WEBRip Netflix vi
A Commentary by ahuyblog
Source: Original from Netflix

Tags

webrip
web
BRip
Published on: 2019-04-12
Downloads: 40
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT NETFLIX

Xin chào đón bố của con, Nate Bargatze.

Ta đang bắt đầu rồi.

Bắt đầu rồi.

Chương trình này rất đặc biệt.

Cám ơn quý vị đã tới. Tôi rất trân trọng.

Tôi rất háo hức.

Tôi đã cố...

Tôi luôn cố giảm cân và nghĩ mình sẽ ghi hình một số đặc biệt.

Số đó sẽ thành công.

Và điều tiếp theo tôi biết là chương trình đã bắt đầu, nên...

Tôi...

Có chuyện xảy ra khiến tôi thấy cần kiên quyết giảm cân.

Là thế này, tôi thích chơi golf,

nên tôi luôn mang gậy chơi golf và chơi golf khi ra ngoài.

Hôm đó tôi ở Florida và đi chơi golf.

Trời rất nóng, ẩm, nhơm nhớp.

Có cảm giác nhớp nháp.

Nên tôi muốn thay áo trước khi lái xe về,

vậy là tôi đi về thùng xe, cởi áo ra.

Tôi đứng đó, không mặc áo,

rồi có ông này đi tới nói, "Olivia?"

Tôi xoay lại đáp, "Tôi xin lỗi, ông nói gì? Xin lỗi?"

Ông đó thì, "Xin lỗi, sai lầm chân thành."

Tôi đáp, "Tôi chả biết..."

Ông ấy đang tìm bà vợ lớn tuổi,

và nhìn thấy...

tôi không mặc áo,

bèn nghĩ đó có thể là Olivia,

lại ở bên chiếc xe ông ấy không nhận ra.

Tất cả đó không khiến ông ấy...

nhận ra các dấu hiệu chắc chắn không phải Olivia.

Không rõ ông ấy ít tôn trọng ai hơn, tôi hay là Olivia, thực sự.

Hai bọn tôi đều có thể nhắc ông ấy.

Tôi đi khắp nơi liên tục và nếu...

Nếu tôi bay bằng hãng Delta,

nếu tôi mua vé qua hệ thống của Delta,

tên của tôi trong hệ thống đó là Nathan.

Còn trên bằng lái, tên tôi là Nathaniel.

Tôi không có nhớ đã quyết định như vậy.

Đó là chuyện lớn. Đâu thể cứ đổi tên. Tôi thử rồi.

Tôi đã nhờ Delta sửa tên, nhưng họ bảo, "Chúng tôi không thể."

Tôi thì không biết nữa.

Tôi không biết giờ phải làm sao.

Nếu họ không sửa được, thì ai sửa được?

Có phải vì thế mà có chức thượng nghị sĩ? Họ làm gì chứ? Tôi chả rõ.

Điều ta cần làm,

đó là gửi thư có giấy khai sinh của ta.

Một số bà mẹ đưa con họ giấy khai sinh.

Tôi thì chưa hề nhận giấy đó.

Tôi coi mình là bằng chứng bản thân đã ra đời.

Mà còn phải gửi thư chứ. Tôi chưa từng thích gửi thư.

Tôi đã gửi...

có lẽ bốn lá thư trong đời.

Tôi chỉ không gửi.

Mấy con tem khiến tôi hãi.

Vì tôi không biết phải dán bao nhiêu tem.

Người ta hay dặn nên dán thêm tem.

Và họ còn thay giá tem, nhưng tin tức không đưa, ai biết chứ?

Không tìm được tin đó trên Twitter. Phải đi hỏi mấy người già cơ.

Chỉ có họ mới biết giá tem.

Họ theo dõi và biết tem tăng giá. Tôi ậm ừ.

"Được rồi. Là 100 đô à?" Thế là điên rồ.

Con tem giá 100 đô á?

Còn thêm ba xu nữa.

Nên...

Tôi sẽ không làm việc đó chỉ để đổi tên.

Tôi cứ đành chịu thôi.

Rồi vụ đó được nhắc tới.

Có lần, tôi kiểm tra túi,

gã sau quầy xem vé của tôi thấy "Nathan", bằng lái của tôi là "Nathaniel",

đoạn anh tả bảo, "Thế này không tốt."

Anh ta nói tên không khớp,

Tôi thì bảo tên khớp mà?

Ta thấy được sự liên hệ từ tên này sang tên kia.

Anh ta bảo tên không như nhau. Tôi thì bảo giống mà. Và...

tôi nhận ra anh ta không thể biết người ta còn gọi tôi là Nate bởi...

anh ta sẽ không chịu nổi.

Anh ta sẽ gọi ảnh sát tới,

"Ở đây có gã có ba tên muốn lên máy bay,

nếu mấy người muốn hãy tới bắn gã hay gì đó."

Tôi hỏi muốn thế nào thì anh ta bảo tôi về nhà.

Anh ta nói chỉ có cách đó.

"Khó tin là tới nay anh vẫn được đi."

Tôi xin anh ta, "Cứ cho tôi thử? Không nên à?"

Tôi thừa nhận là tên không chuẩn xác.

Nhưng tôi nghĩ vẫn hữu ích nếu

nhìn vào ảnh trên thẻ căn cước.

Điều mà tôi luôn rất ưng khi người ta soát vé, tôi nghĩ...

với 70 phần trăm tên trùng khớp, ảnh thì trùng 100 phần trăm...

Đó là 100 và 70 phần trăm.

Tôi nghĩ sẽ được qua.

Anh ta bảo tôi. Chính xác anh ta nói thế này.

"Anh bạn, tôi hiểu. Rõ chứ?" Anh ta cố liên hệ với tôi.

"Tên tôi là Joseph. Trên bằng lái tôi ghi như thế.

Nên tôi không thể mua vé bằng biệt danh là Bart.

Người ta sẽ không cho tôi qua."

Anh ta bảo, "Phải chứ? Hợp lý không?"

Tôi thấy chẳng hợp lý gì. Đó là hai tên khác hẳn nhau mà?

Tôi nên ở kia, anh nên ở đây, vì đó là cách anh đối xử với tôi.

Như thể tôi là Joseph Bart.

Và tôi được đi qua.

Và trong chuyến đó,

tôi tới Seattle,

và nếu bạn từng tới Seattle,

thì có núi Rainier gần Seattle,

họ gọi nó như thế, và...

tôi không rõ có đúng không, nhưng các bạn...

Vẻ như các bạn tiếp nhận kiểu, "Ờ".

Rồi...

bọn tôi tới núi Rainier, tôi đi cùng anh bạn.

Núi Rainier là núi lớn thứ ba nước Mỹ.

Địa điểm đẹp để tới thăm quan.

Tôi chả rõ thứ nhất và nhì là núi nào,

nhưng có lẽ, một ngày nào đó, nó sẽ là thứ nhất nhỉ?

Núi có lớn lên không?

Tôi nghĩ ta chưa biết.

Thời điểm tốt để tham quan. Nó không có thái độ kiểu nhất nhì.

Vậy là tôi và anh bạn thuê xe. Anh ta lái.

Trên đường ra đó,

tôi thấy một con ngựa chết

nằm trên sân nhà một ai đó.

Tôi chưa từng thấy, bèn nói,

"Tôi cá không ai nghĩ vụ đó, ta mua con ngựa, rồi nó chết."

Biết làm gì đây? Thứ lớn như thế, chết ở sân nhà.

Ta không thể dùng chân đá cái xác vào rừng được,

rồi tìm con khác giống hệt trước khi bọn trẻ về nhà.

Phải bảo vợ gửi bọn trẻ đi một tháng.

Rồi Google cách di chuyển ngựa chết.

Có lẽ cần tìm con ngựa khác để giúp làm việc đó,

và thế không dễ đâu.

Thế họ mới làm ra cái che mắt ngựa,

để con ngựa nhìn về trước. Khỏi lo về xung quanh. Nhìn thẳng!

Hoặc ta phải nhờ bạn giúp,

và không thể để lộ tin quá nhanh.

Nhờ bạn bè chuyển trường kỷ đã khó,

nhờ vụ ngựa chết xem.

Phải nói dối họ. "Bọn tôi ly dị.

Hãy qua đi, lái xe tải tới, mang găng tay."

Khi tới nơi, họ sẽ thấy con ngựa chết.

Ai cũng sẽ thấy. Nó nằm ngay sát con đường.

Họ sẽ táp xe vào lối gara và nghĩ,

"Tôi không nghĩ là họ đang ly dị.

Tôi nghĩ ta ở đây là để di chuyển con ngựa chết.

Cứ để anh ta tự nói vụ đó. Rồi, để anh ta nhờ.

Tôi sẽ sốc nếu hôm nay ta không chạm vào cái xác."

Giả dụ phải chuyển ngựa chết, tôi nghĩ nhiều về điều này.

Ta muốn là kẻ đầu tiên tới gần con ngựa.

Ta đâu muốn ai khác bảo nắm phần nào của con ngựa chết.

Ta chạy ra như thể thích thú,

kiểu như ta hy vọng nó là thế, rồi...

ra chỗ móng guốc ở trước và nói

"Rồi, tôi ở đây. Các cậu chọn chỗ khác tùy ý."

Vậy là bọn tôi tới núi Rainier.

Toàn bộ chuyến xe là thế, rồi...

Nếu từng tới đó, hẳn bạn biết,

ta phải trả tiền để đi lên

Núi không miễn phí.

Có ai đã mua nó và họ thu vé.

Đường rất dốc. Thực là ác mộng.

Hãy sẵn sàng cho mấy vụ đó.

Bọn tôi lái xe, đỗ lại, rồi đi bộ dọc lên con đường mòn.

Chúng tôi đi dọc lên.

Nửa chừng, tôi gần như không thở nổi.

khi ấy có một đôi đi xuống,

tôi ngăn họ. Tôi hỏi, "Chừng này đủ chứ?

Tính từ chỗ bọn tôi. Còn chừng này nhỉ?

Bọn tôi không định sống ở đây."

Bà đó đáp là, "Tôi 75 tuổi và đã lên tới nơi."

Tôi nói, "Có lẽ vì thế nên bà không nghe được câu tôi hỏi."

Ai cũng có vẻ tự mãn khi đi xuống.

Có phụ nữ đi cùng con, địu trước ngực bé con ba tháng tuổi.

Sao họ lại mang nặng thế làm gì? Tôi để ví lại trong xe.

Trông họ kệt sức.

Ngạc nhiên là không bé nào bị bỏ lại

để kiểm lâm xuống hỏi em bé của ai?

"Của bọn tôi. Định để nó lớn lên rồi tự đi xuống."

Vậy là bọn tôi chụp ảnh xong thì đi xuống,

rồi lái xe đi về.

Trên đường về, vì bạn tôi bận lái xe nên đã không thấy con ngựa chết.

Tôi thì, "Ta phải thấy nó."

Vẫn con đường đó nên tôi tính chỉ cho anh ta con ngựa.

Nên bọn tôi lái xe, tới chỗ đó,

Rồi tôi chỉ về chỗ con ngựa ấy,

và con ngựa đang đứng, thật không tin nổi.

Một trong các con khỏe nhất tôi từng thấy.

Vậy là tôi học đường rằng ngựa có nằm xuống để ngủ.

Tôi đã không biết đó.

Tôi không rõ mình nghĩ gì trước hôm đó. Chả rõ nổi.

Rằng đầu gối cứng nên chúng có bốn cái.

Tôi không rõ, có lẽ nên tranh luận về điều đó.

Người ta nên treo biển

"Có ngựa nằm ngủ. Đừng gọi 9-1-1."

Vì người ta dễ gọi cảnh sát.

Người ta lái xe qua sân có ngựa đang nằm

và họ nghĩ nên đi xử lý chuyện đó, thế là...

Có vài người sẽ đi gõ cửa.

"Bố có nhà chứ? Ngựa nhà cháu chết.

Cháu nên nghe người lạ báo vụ này trước."

Tôi đã kết hôn.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left