The first 200 lines.
Trong các tập trước:
Chồng tôi chết vì nghĩ bị tôi hạ sát!
Bree vứt bỏ quá khứ,
Nếu tôi cãi cho anh, tôi sẽ không "cưa" vợ anh.
Hắn là luật sư cho anh.
khi Carlos mạo hiểm với tương lai,
Con cần bao nhiêu tiền tới Utah?
Susan ngăn cản gia đình đoàn viên.
George Williams luôn xúi quẩy trong chuyện tình cảm.
Hình như các cô gái anh hẹn hò đều viện vớ
để tránh qua đêm với Geogre.
Um...
E là đánh thức bạn cùng phòng của em.
Em phải dậy sớm đi làm.
Em không "ăn cơm trước kẻng".
Buồn thay George, cái cớ nào cũng như nhau.
Nhưng từ khi qua lại với Bree Van De Kamp,
George luôn cảm thấy:
Hi!
Tụi nhỏ đi rồi. Chúng ta có cả đêm nay tình tứ.
Thời vận của anh đã thay đổi.
Em tưởng sẽ làm được món vịt.
Dù nước sốt có hơi dày;
nhưng có anh giúp đỡ là tốt rồi.
Anh nghĩ gì vậy?
Tóc em.
Có phiền nếu anh --?
À, không.
Tự nhiên đi.
Như thế đẹp hơn hả?
Phê quá.
Anh làm vầy được không?
Em đã nghĩ sẽ cùng nhau làm vịt,
nhưng -- kệ cha nó!
- Ây da! - Sao vậy?
Không biết. Có gì đó lạ lắm.
Lưỡi anh hơi dài. Lẽ ra phải báo trước.
Không. Cổ em bị gì lạ lắm.
Em làm gì vậy?
Không biết. Em thấy ngứa quá.
Gì thế?
Em... em phát ban kinh lắm!
Nó lan tới mặt rồi!
Em có bị dị ứng đồ ăn gì không?
Không. Em làm món vịt cả ngàn lần rồi.
Vậy phải do nguyên nhân nào đó.
Đừng mà, Bree.
Xin lỗi, George, nhưng anh phải về đi.
Nhưng tụi nhỏ đi rồi!
Anh tưởng đêm nay mình được làm tình.
Làm kiểu gì, George? Anh làm em phát ban!
Dù khó nghe, George phải thừa nhận:
Ít ra cái cớ này cũng thật độc đáo.
Tập 6 -Lazy610 dịch
Các cô bé thường thích váy cưới lộng lẫy
Tất nhiên, các "cô lớn" cũng vậy,
Một vài bọn họ cứ khắc khoải
chờ hoàng tử của đời mình đến biến ước mơ thành sự thật.
Coi chừng, Suzie!
Sao mẹ không ra tiệm may cho rồi?
Khoan. Mẹ có ý này hay lắm.
Con mặc váy vào,
để mẹ ghim nó cho.
Mẹ con bác mặc cùng size.
Từ hồi nào vậy?
Từ xưa lắc xưa lơ!
Mà con phải đi chỗ khác.
Con không được thấy Suzie mặc áo cưới.
Phải đợi tới ngày cưới cơ!
Mẹ à!
Không sao.
Con thấy Susan mặc được mà.
Vậy sao?
Vậy sao?
Chắc em muốn tự chọn váy cưới khi mình lấy nhau hả?
Sao nghe giống cầu hôn vậy!
Vậy sao?
Ừ.
Sao cũng được.
Con có định cầu hôn nó luôn không?
Thế thì còn gì bất ngờ.
Đúng đó, mẹ.
Không, em cũng muốn làm như anh.
Đến thời điểm, anh quỳ gối xuống, rồi cứ theo nghi thức mà làm.
Đó là MỘT kế hoạch.
Vậy em chờ cũng được.
Tốt.
Chỉ là --
Em phải chờ bao lâu ha?
1 tuần? 1 tháng? Sau bữa trưa?
Đã nói là bí mật mà.
À, xin lỗi.
Quỳ gối xuống cơ đấy!
Mẹ.
Vậy cô phát ban sau khi hôn George?
Vâng, lạ nhất là điều đó.
Rất bất tiện nữa.
Thực ra, thì đó là lần đầu chúng tôi làm tình.
Bree, cô đã nghĩ kỹ liệu --
tiềm thức của cô phá buổi tối của cô và George chưa?
Thực ra là chưa. Tôi nghĩ thế thì hơi --
dở hơi.
Cô không nghĩ bồ bịch với Geogre làm cô thấy cắn rứt sao?
Sao lại phải cắn rứt?
Có lẽ vì cô cảm thấy đang ngoại tình.
Tiến sĩ Goldfine à, Rex chết rồi.
Làm sao cắm sừng một cái xác chứ!
Có lẽ tận đáy lòng cô không thấy vậy.
Vậy ông nghĩ tôi điên sao?
Cô nói cô tự nhiên bị phát ban.
Hẳn là có nguyên nhân, có thể là do tâm bệnh.
Ông nghĩ gì mặc ông,
nhưng thực lòng, tôi chẳng tin vào tiềm thức.
Mỗi lần cô nhắc đến cái tên "Rex",
Cô cứ xoa ngón đeo nhẫn.
Sao cô lại làm vậy?
Bàn chuyện ngày thứ Hai đi.
Ta sẽ trình bày cho mấy người Kamaroff.
Lynette, giao cho cô chỉ đạo đó.
Ờ. Không thành vấn đề.
Mà cô đừng mặc bộ complê xanh lá dùm nha.
Tôi đã định mặc... nhưng tại sao?
Buổi trình bày.
Phải thật chất lượng.
Chẳng hạn phải thật gọn gàng, tươm tất.
Vậy để tôi mặc bộ khác.
Tốt.
Chẳng hạn như bộ nào?
Bộ khác. Tôi còn nhiều mà.
Nếu "bộ khác" tức là bộ màu xám,
thì tất nhiên là cô còn "bộ khác".
Không, tôi còn nhiều bộ khác như...
bộ xanh dương và...
Bộ xanh dương thì sao?
Stu!
Nói Lynette bộ xanh dương thì sao đi.
Không. Nó được lắm.
Stu! Nói đi.
Làm trò giống ở bữa trưa đó.
"Nhìn nè, tui là Lynette!"
"Dính đồ ăn khắp người!"
Thôi được.
Tôi đi giặt lại cái áo bộ xanh dương là được chứ gì.
Cái quần cũng bị rách ở phía sau.
Xin phép nha.
Chào David.
Cái giống gì vậy? Tôi đã dặn mặc đồ bà bầu cơ mà.
Ừ. Nhưng tôi dành một giây nghĩ lại.
Rồi sao?
David, tôi biết anh là luật sư nhưng nếu anh bảo tôi:
Mặc đồ kín mít thì dở hơi quá.
Còn 40 phút nữa là đến phiên tòa.
Đi về nhà thay đồ!
Cái gì?
Cô muốn đưa chồng ra tù?
Thì phải bận đồ như bà bầu cực nhọc, chứ không phải như siêu mẫu thế này.
David.
Louis. Anh làm gì ở đây?
Tôi cần anh giúp, David.
Nếu là chuyện bỏ lệnh cấm cản của khách hàng tôi, thì câu trả lời vẫn như tuần trước.
Anh không hiểu. Tôi yêu Crystal.
Ai mà chẳng yêu gái đẹp.
Nhưng anh phải yêu đơn phương thôi.
Anh khiến cổ chống lại tôi!
Không có anh, thì chúng tôi đã bên nhau.
Louis, Crystal mướn tôi bảo vệ cổ khỏi anh.
Cô ấy không muốn gặp anh.
Vậy sao Crystal hỏi xin số ĐT của tôi?
Tại anh cấp séc cho cổ thôi.
Đừng đi! Mình đang nói chuyện!
Louis, vấn đề anh là ở đây:
Anh lập dị. Chẳng ai ưa anh.
Thứ anh gọi "nói chuyện" thì người ta gọi là "quấy rối".
Muốn có bạn thì mua chuột về mà bầu bạn.
David!
Hắn có vũ khí!
Gọi cảnh sát!
Đứng yên đó!
Đúng đó, chạy đi!
Tao dí theo bắn mày luôn đó!
Đứng yên!
Ổn thỏa hết rồi.
Anh có sao không?
Cỏ dại luôn gây phiền hà ở vùng ngoại ô;
và dù ta cố diệt chúng thế nào,
chúng luôn mọc trở lại.
Cô có thấy không?!
Không tin nổi! Hắn gan quá!
Cứ làm cỏ như chưa có gì xảy ra!
Mình làm gì đây? Gọi cảnh sát không?
Susan đã nói hắn giết bà Huber, nên tôi đồng ý.
Lạy Chúa tôi, Susan về rồi.
Cổ thấy Paul chưa?
Tôi nghĩ là rồi.
Chào Susan.
Lạy Chúa tôi. Paul.
Cần phụ bưng đồ không?
Sao... Anh làm gì ở đây?
Thì tôi sống ở đây.
Tôi về nhà tìm con.
No comments yet. Be the first to leave one.