The first 200 lines.
TỪ TIỂU THUYẾT CỦA AVERY CORMAN
Mẹ yêu con, Billy.
Con cũng yêu mẹ.
Ngủ ngon nhé.
Hãy ngủ yên.
Đừng để các chú rệp quấy rầy.
Hẹn gặp mẹ trong ánh ban mai.
Mẹ yêu con.
Họ sẽ cho tôi làm trợ lý giám đốc nghệ thuật.
Bạn tôi Kenny nói rằng,
"Cậu hãy cầm số tiền đầu tiên, mua áo choàng Burberry.
Nếu cậu muốn thành công, cậu phải mua thứ đáng đồng tiền."
Tôi trả lời, "Được thôi."
Nên chiều thứ Bảy, tôi ra ngoài khi trời khá lạnh.
Tôi đến một tiệm ở khu 50 chuyên bán đồ hiệu Burberry.
Tôi vào bên trong và bảo, "Tôi muốn một áo choàng Burberry, dài 94cm."
Họ khoác cái áo lên và nó rất hợp với tôi.
Có một bộ gương đứng ba tấm. Tôi nhìn qua và nói, "Tôi mua nó."
Và ngay lúc đó, tôi bắt đầu toát mồ hôi.
Nhưng tôi lấy tập chi phiếu ra,
tôi bắt đầu ký chi phiếu, và tay thì run lẩy bẩy
vì tôi quá sợ hãi điều tôi đang làm.
- Chúc ngủ ngon nhé. - Anh đi đâu thế?
Tôi phải về nhà.
Ôi, Chúa ơi, tôi phải đi.
Được rồi, để tôi kể hết đã.
Tôi ký, phải không? Và tay tôi bắt đầu run...
Ai đây?
- Danny, đúng không? - Phải.
Taxi!
- Này, tôi có thứ phải kể. - Không. Tôi phải về.
- Quên nó đi. Ta sẽ đi giải trí. - Anh sẽ khiến tôi bị giết.
Tôi phải nói với anh một việc quan trọng.
Nghe này, tôi sẽ để anh phụ trách gói hàng không Trung - Đại Tây Dương.
- Tôi ư? - Anh nghĩ sao?
- Phải không? - Phải.
Cuối năm, doanh thu sẽ tăng lên mười triệu đô, đúng chứ?
Đúng vậy.
Nếu chiến dịch này diễn ra như tôi dự tính,
họ sẽ đề nghị hợp tác với tôi.
Anh chưa từng nói vậy với tôi. Tuyệt!
Khi việc đó diễn ra, tôi chỉ muốn anh biết rằng tôi sẽ dẫn dắt anh.
Tuyệt lắm.
Joanna.
Anh về rồi.
Chào em, anh quên chìa khóa. Anh phải gọi cho văn phòng trước khi họ đóng cửa.
Jo, em sẽ rất tự hào về anh. Anh có tin tốt đây.
- Ted. - Ừ, chờ chút. Để anh gọi điện đã.
Em biết Jack Edwards ở phòng kế toán chứ? Anh ta tự tử rồi.
Ừ, chào. Ted Kramer đây.
Nghe này, tôi cần mấy tấm ảnh từ chỗ người chỉnh sửa vào sáng mai, được chứ?
- Em sẽ bỏ anh. - Cưng, làm ơn. Anh không nghe được.
Sao?
Được, cô cũng vậy. Cảm ơn nhiều. Mai gặp nhé.
- Hai mẹ con ăn chưa? - Ted, em sẽ bỏ anh.
Ted.
Chìa khóa. Đây là chìa khóa của em.
Đây là thẻ tín dụng American Express và Bloomingdale's của em.
Sổ chi phiếu của em.
Em đã rút 2.000 đô la từ tài khoản tiết kiệm của chúng ta.
Vì đó là những gì em có lúc đầu khi chúng ta mới kết hôn.
- Em đang đùa sao? - Đây là các phiếu giặt ủi.
Anh có thể lấy cả hai vào thứ Bảy.
- Anh phải tự đi lấy chúng. - Jo, em giải thích vấn đề với anh chứ?
- Em đã trả tiền thuê nhà, điện, ga... - Jo.
...và tiền điện thoại, nên...
Em thật sự dành thời gian để...
Anh xin lỗi vì đã về trễ, nhưng anh bận kiếm tiền, được chứ?
Coi nào, ổn chứ?
Ta dừng lại được chưa?
Thế, tất cả chỉ có vậy.
Này.
Này.
Này, đủ rồi. Được chứ?
Em làm gì vậy?
Em định đi đâu?
Coi nào, nói anh nghe anh đã làm gì, vậy thôi.
Nói xem anh đã làm gì tệ thế.
- Không phải anh. - Vậy thì là gì?
Là em. Là lỗi của em.
Anh đã lấy nhầm người rồi, vậy thôi.
- Em không chịu được. - Được rồi. Vào nhà nào.
- Làm ơn. - Không, em đã cố rồi.
- Em thề... - Joanna, làm ơn, hãy...
Anh xin lỗi.
Đừng! Đừng bắt em vào đó.
- Làm ơn đừng bắt em vào nhà. - Anh chỉ muốn nói chuyện thôi.
Nếu anh làm vậy, em thề, một ngày nào đó, tuần sau, có lẽ năm sau,
em không biết, em sẽ nhảy ra khỏi cửa sổ.
Ôi, xin em. Coi nào.
Còn Billy thì sao?
Em sẽ không mang nó theo.
Em không tốt cho thằng bé.
Em rất tệ với nó.
Em không thể kiên nhẫn.
Không có em, nó sẽ sống tốt hơn.
Joanna, làm ơn.
Và em không còn yêu anh nữa.
- Em định đi đâu? - Em không biết.
Chào Margaret. Ted đây. Vợ tôi có ở đó không?
Phải. Joanna có đến không?
Ồ, tôi nghĩ cô ấy đến đó. Chúng tôi đã cãi vã một chút vài tiếng trước.
Tôi tưởng cô ấy đã ghé qua.
Nếu cô ấy đến, hãy bảo cô ấy về nhà hoặc gọi cho tôi nhé.
À, tôi không lo về chuyện đó.
Cô ấy không đem theo vali. Tôi không nghĩ cô ấy sẽ đi xa.
Phải, tôi bận rất nhiều việc.
Nếu cô ấy đến, bảo cô ấy gọi. Cảm ơn.
Đúng lúc thật.
Em biết chứ, Joanna? Đó là điều vô tình nhất mà em...
Chào Margaret.
- Cô ấy thu dọn hành lý ư? - Thật sự không có gì nghiêm trọng cả.
Cảm ơn cô đã quan tâm, nhưng tôi...
Cô ấy bảo anh cô ấy đi đâu? Cô ấy hẳn đã nói gì đó.
Cô nói tôi nghe xem.
Làm sao tôi biết? Tôi không ở đây.
Rõ ràng vợ tôi và cô đã nói chuyện với nhau rất nhiều
về những thiếu sót của tôi mà tôi không được biết,
và tôi rất muốn ngồi đây trao đổi với cô nhưng ai đó phải đi mua thịt xông khói
và tôi có bài thuyết trình quan trọng sáng mai
mà tôi phải làm cho xong. Nên làm ơn, cho phép tôi...
Ted, anh có vẻ không nhận ra chúng ta đang gặp rắc rối nghiêm trọng.
Sai rồi, Margaret. Là tôi. Tôi mới gặp rắc rối.
Tất cả những gì cô cần làm là ra khỏi cửa, xuống cầu thang và về giường ngủ.
Ted, sự thật là Joanna...
Sự thật là sáu tháng qua
tôi đã phải rất vất vả để giành được chi nhánh này
một trong vài cái to nhất tôi từng có.
Và lúc năm giờ chiều nay, chúng tôi đã giành được nó.
Lúc tám giờ, tôi đi bộ về với phó chủ tịch
người bảo rằng tôi sẽ là giám đốc sáng tạo kế tiếp.
Tôi bước qua cánh cửa này để chia sẻ với vợ tôi,
có lẽ là một trong năm ngày trọng đại nhất đời tôi,
và cô ấy nhìn tôi,
rồi nói rằng cô ấy không muốn sống với tôi nữa!
Cô có hiểu điều cô ấy đã làm với tôi không?
Có. Cô ấy đã phá hỏng một trong năm ngày tuyệt nhất đời anh.
Cô hay lắm. Trời ạ, cô...
Thật sự cảm ơn rất nhiều.
Tình chị em.
Tôi muốn cảm ơn cô đã đến đây và khích lệ tôi, nhưng...
Tôi không đến đây để khích lệ anh.
Tôi đến vì tôi lo cho Joanna.
Có lẽ cô nên lo lắng một mình ở nhà cô.
Được chứ?
Tôi vừa nhận ra, Joanna và tôi chưa bao giờ hục hặc
cho đến khi cô và Charley ly hôn.
Tôi không tin anh đâu.
Giúp tôi đi. Hãy nói thật với tôi, nhé?
Cô bày trò này cho vợ tôi phải không?
Không, tôi không xúi giục Joanna làm chuyện này.
- Cổ vũ cô ấy một chút chăng? - Không, tôi không hề cổ vũ cô ấy.
Joanna và tôi nói chuyện rất nhiều, phải, và Joanna là một phụ nữ rất bất hạnh.
Anh có thể không muốn nghe,
nhưng cô ấy đã phải rất can đảm để đi khỏi đây.
Cần bao nhiêu can đảm để rời xa con mình chứ?
- Mẹ đâu ạ? - Được rồi.
- Cái gì? - Mẹ đâu rồi?
Mấy giờ rồi nhỉ?
Kim ngắn chỉ số bảy và kim dài chỉ số chín.
Mẹ đâu ạ?
Ôi, Chúa ơi.
Được rồi, bố sẽ nói với con.
- Con muốn biết mẹ ở đâu à? - Lẽ ra mẹ phải đưa con đến trường.
- Mẹ bảo bố đưa con đi. Ổn mà. - Mẹ đâu rồi?
Bố sẽ kể con nghe chính xác mẹ đã đi đâu.
Con biết là đôi khi con với các bạn không hòa thuận và cãi nhau chứ?
Rồi con muốn đi và ở một mình
- một lúc, đúng không? - Vâng.
Chà, thỉnh thoảng mẹ và bố không hòa thuận
và một trong hai muốn đi xa và ở một mình một thời gian.
- Khi nào mẹ sẽ về? - Rất nhanh thôi con.
Đi nào, con và bố sẽ ăn sáng, nhé?
Chỉ con và bố thôi.
- Rồi, con muốn ăn gì? - Một ít bánh mì nướng kiểu Pháp.
Con muốn bánh mì nướng kiểu Pháp, có ngay.
Đun một ít nước để bố pha chút cà phê đã.
Ta có mấy quả trứng nào? Con hai quả và bố hai quả nhé.
- Vâng. - Ta có sữa.
Ta có bơ.
Chúng ta có năm đô la.
Bố có năm đô la. Này, con ngồi đây.
Được rồi, con làm phụ tá số một của bố nhé?
Rồi, giờ hãy nhìn xem. Một bàn tay.
Xong.
Con biết mọi đầu bếp giỏi đều là nam chứ? Bố cá là con chưa biết, nhỉ?
Tuyệt không?
Hay lắm. Ta nên làm bếp nhiều hơn.
Bố làm rơi vỏ trứng vào đó rồi.
Không sao. Bánh sẽ giòn hơn.
Con thích bánh mì nướng giòn, phải không?
Rồi, bố bảo này. Sao con không đánh chúng lên nhỉ?
Bố sẽ làm mấy việc khác nhé? Mấy giờ con phải có mặt ở trường?
- 8:30. - Ta vào việc nào.
Bố phải tắm, cạo râu và gội đầu.
Bố phải gặp vài người, rồi bố sẽ đem thịt xông khói về.
Ông ấy không chỉ mua chúng mà còn nấu chúng nữa, phải không?
Chúng ta đang rất vui!
Giờ, mẹ con để nó ở đâu...
- Trong lò nướng. - Cái chảo. Trong lò. Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.