The first 200 lines.
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)
=Tập 32=
Tiễn tới đây thôi,
bọn ta sẽ tự xuống núi.
Cứ thế mà đi thật à?
Không thì sao?
Ở lại ăn cơm à?
Hiên Viên Đại Bàn sưu tầm khá nhiều báu vật hiếm có
và bí kíp võ thuật đấy.
Ta không muốn động vào đồ của ông ta,
sợ bẩn tay.
Lại còn gì nữa đây?
Đại lão gia căn dặn,
nếu thế tử chưa vào Cổ Ngưu Giáng,
nhà của Hiên Viên Đại Bàn
thì đưa túi gấm này cho ngài.
Vậy nếu ta vào rồi thì sao?
Cái này thì ta không biết.
Thế tử không phụ Huy Sơn,
Huy Sơn ắt không phụ thế tử.
Lời của cha ta chính là lời của ta.
Cha cô muốn truyền lại tâm đắc võ học
của ông ấy cho ta đấy.
Thế tử xứng đáng nhận được.
Tiểu gia không cần.
Chuyện này...
Thế tử.
Cuối cùng Hiên Viên Kính Thành
đã bước chân vào cảnh giới Lục Địa Thần Tiên.
Quyển tâm đắc này của ông ấy
có thể coi là bảo bối đấy.
Ta đi con đường của chính mình,
cần gì phải học người khác?
Tâm đắc cứ để ở Huy Sơn,
thế tử có thể lấy bất cứ lúc nào.
Các người đi trước,
ta có chuyện muốn nói với cô ấy.
Đi thôi, đi thôi.
Ngươi cũng tránh đi.
Vâng.
Cô đấy,
không cần câu nào cũng cẩn thận, dè dặt thế.
Ta đã nói rõ với cô rồi,
người chẳng có
mông ngực gì như cô,
còn mặt mày ủ rũ cả ngày,
bản thế tử không có hứng thú với cô.
Đừng lo lắng nữa,
yên tâm bàn chuyện.
Đi nhé bằng hữu.
Đừng tiễn nữa.
Sao thế?
Hỏi ngươi một chuyện.
Nói đi.
Ngươi đến Huy Sơn
rốt cuộc là hành hiệp trượng nghĩa
hay là có mưu tính từ trước?
Gia tộc Hiên Viên ở Huy Sơn
quả thực đã nằm trong kế hoạch của ta từ trước.
Nhưng dù sao trước khi đến Huy Sơn
cũng không biết tính cách của người trong gia tộc Hiên Viên như thế nào,
cuối cùng lựa chọn giúp Hiên Viên Thanh Phong
cũng là điều tất yếu.
Theo ý ngươi
chính là hành hiệp trượng nghĩa rồi.
Làm việc tốt không hỏi đến tiền đồ.
Nhưng thường có đôi lúc,
làm việc tốt rồi mới có tiền đồ rộng mở.
Chẳng hiểu gì cả.
Ngươi mượn thuyền là muốn làm gì nữa?
Chẳng phải ta nói rồi sao?
Không đến thời khắc cuối cùng
thì không nói cho ai hết.
Vì để báo thù.
Khương Nê à,
ta cũng không nói được là vì sao,
những chuyện gặp được
trong chuyến đi Huy Sơn lần này
khiến lòng ta thêm sợ hãi.
Sợ gì cơ?
Sợ Từ Kiêu.
Ngươi đừng lừa ta nữa.
Cả thiên hạ này đều sợ Từ Kiêu,
trừ ngươi ra.
Nói ngươi sợ ông ta thì ta không tin đâu.
Ta sợ ông ấy già rồi.
Đại tiểu thư,
đại lão gia căn dặn,
nếu Từ Phượng Niên không nhận tâm đắc võ học
thì đưa túi gấm này cho đại tiểu thư.
Nếu Từ Phượng Niên không lấy tâm đắc võ học,
tương lai sau này
ắt sẽ đạt đến cảnh giới Thiên Tượng,
có thể làm đồng minh trăm năm của Huy Sơn.
Rốt cuộc cha ta chuẩn bị bao nhiêu túi gấm vậy?
Chỗ ta chỉ có hai cái này thôi.
Chất liệu tốt,
không rẻ đâu.
Mua bằng tiền để dành sao?
Chuyện này thì đại lão gia không nói.
Tiếc quyển tâm đắc đó quá.
Không lấy mới tốt.
Tiền bối nói vậy là sao?
Võ học không phải nấu ăn,
càng đa dạng càng tốt.
Tiểu tử này vứt con đường của người khác đi,
tâm cảnh đúng là có vài phần
phong thái của Hai Tay Áo Thanh Xà.
Chuyện này còn bàn đến tâm cảnh nữa sao?
Lúc đó ta nghĩ,
ta mà lấy quyển tâm đắc
thì chẳng phải ơn nghĩa của ta được trả xong rồi sao?
Hiên Viên gia lớn như vậy,
sau này còn có tác dụng.
Nhưng tiền bối nói như vậy
về mặt tâm cảnh cũng có lý.
Xem ra ta đúng là thiên tài võ học.
Cha đã...
Ta biết rồi.
Ông ấy cũng để lại túi gấm cho mẹ ư?
Có lẽ có những lời không thể nói trực tiếp,
muốn mượn thứ này nói cho mẹ nghe.
Không có chữ nào cả.
Thực ra cũng đúng,
từ lâu đã chẳng có gì để nói nữa rồi.
Ông ấy giết Hiên Viên Đại Bàn
bằng cảnh giới Lục Địa Thần Tiên,
lại sắp xếp môn khách ám sát Hiên Viên Kính Ý,
để lại thông tin cho con,
dạy con kiểm soát khách khanh của gia tộc.
Huy Sơn gột sạch quá khứ,
bắt đầu cuộc sống mới.
Tất cả là do một mình ông ấy lên kế hoạch.
Cuối cùng vẫn chết đấy thôi.
Lẽ nào đến giờ mẹ vẫn thấy ông ấy hèn nhát,
không cho rằng chúng ta trách nhầm ông ấy,
hiểu nhầm ông ấy sao?
Thế tử Bắc Lương thì sao?
Hắn có dự tính gì với con?
Nếu có thể làm trắc phi vương thất
cũng không phải không được.
Lấy cơ nghiệp trăm năm của Huy Sơn làm của hồi môn
cũng không thiệt thòi cho con.
Khiến mẹ thất vọng rồi.
Thế tử không coi trọng Huy Sơn,
cũng không định lấy con.
Bây giờ hắn không cần,
nhưng sau này thì chưa chắc.
Mẹ đang mong bán con đi ư?
Con người ta chọn lấy những thứ mình cần.
Chẳng phải là cầu xin người ta sao?
Con người sống trên đời
sao có thể không cầu xin kẻ khác?
Con muốn thử xem.
Không làm trắc phi vương thất
cũng không sao.
Nay tình thế bấp bênh,
mượn thế của Bắc Lương ổn định Huy Sơn.
Được rồi,
mẹ không nói nhiều nữa.
Con lớn rồi,
trong lòng tự khắc biết tính toán.
Con muốn sửa mộ cho cha trên bãi Đại Tuyết.
Tùy con.
Mẹ không để ý chút nào sao?
Rượu ông ấy ủ khá ngon.
Môi nhấp một ly rượu hoa quế,
gò má nở rộ hai đóa hoa đào.
Đây là câu cha viết.
Ông ấy còn nói
cây quế già trên núi mỗi khi đến mùa thu
là hoa quế như mưa,
tốt tươi mà không diễm lệ.
Câu này giống như cách đối nhân xử thế của ông ấy.
Giờ mẹ mới nói đến điểm tốt của ông ấy,
không nực cười sao?
Mẹ có nói ông ấy không tốt à?
Cha vì chúng ta mà đọc sách 20 năm,
cuối cùng cũng trở thành Lục Địa Thần Tiên
nhẫn nhịn nhất trên đời.
Mẹ yên tâm,
cha tốn công sức để lại cục diện này,
dù con có liều mạng cũng phải giữ Huy Sơn không sụp đổ.
Kính Thành,
ta không giận hờn ông nữa.
Sư phụ đệ đâu rồi?
Ông ấy bị gọi lên núi rồi.
Xảy ra chuyện à?
Long Hổ Sơn gọi ta,
thế tử mau chóng lên đường.
Long Hổ có biến.
Ai không biết lại tưởng khuyên ta mau chết đi đấy.
Triệu tiền bối đã nói vậy
để ta bảo mọi người chuẩn bị khởi hành.
Long Hổ Sơn kính mời thế tử lên núi ngắm cảnh.
No comments yet. Be the first to leave one.