The first 200 lines.
Cõi Hư Ảo | Phụ đề Việt ngữ: Jikiri Tập phim: Đôi mắt kẻ si tình
Bạn đang bước qua chiều không gian khác
không chỉ đầy âm thanh và hình ảnh mà còn kích thích suy tưởng.
Một chuyến du hành tới cõi huyền diệu
nơi ranh giới thuộc về trí tưởng tượng
giúp chỉ đường dẫn lối cho ta.
Chào mừng tới: Cõi Hư Ảo.
Cô y tá ơi?
Tới giờ uống thuốc ngủ rồi đấy, cô em.
Đã đêm rồi à?
Giờ là 9:30.
Ồ, vậy còn ban ngày thì sao?
Ý cô là gì?
Chà, ý tôi là, hôm nay trời có đẹp không?
Có ấm áp không?
Nắng có rọi không?
Trời khá ấm.
Dạ... còn mây?
Trời có mây chứ?
Chắc có.
Tôi hiếm khi ngó lên trời
Tiếc thế?
Tôi từng thích chí nhìn lên những đám mây.
Nếu chị nhìn đủ lâu, mây sẽ hóa thành các thứ.
Chị biết chứ?
Hình người này, tàu thủy này, bất kỳ thứ gì chị muốn thấy, thiệt đó.
Tới lúc đo thân nhiệt cho cô rồi.
Ôi khoan, xin chị cho hỏi chút.
Gì?
Khi nào họ gỡ băng ra vậy?
Bao lâu nữa chị?
Tới khi họ ra quyết định
rằng khuôn mặt cô có thể sửa được hay không.
Tôi đoán là tệ lắm nhỉ?
Tôi từng chứng kiến ca tệ hơn nhiều.
Dạ, nhưng... nó rất tệ, đúng chứ?
Tôi biết mà, quả là rất tệ.
Từ thuở tôi biết nhớ
từ thuở tôi còn là một cô bé
người ta cứ quay mặt đi khi họ nhìn vào tôi.
Thật nực cười...
Điều đầu tiên mà tôi nhớ được
là một đứa con nít hét toáng lên khi con bé trông thấy tôi
Tôi thật sự chưa từng muốn mình đẹp, chị biết đó
Ý tôi là, tôi chưa bao giờ muốn mình phải đẹp như tạc.
Thậm chí tôi còn không mưu cầu được yêu thương, thật đó.
Điều tôi mong mỏi chỉ là thiên hạ đừng hét lên
khi họ trông thấy tôi.
Khi nào vậy chị? Khi nào?
Khi nào thì họ sẽ cắt băng?
Có lẽ ngày mai.
Có lẽ mốt.
Giờ thì yên nào.
Cô đã chờ quá lâu rồi.
Gỡ băng sớm hay muộn
thì khác biệt gì cơ chứ.
Đúng chứ?
Alô, bác sĩ Bernardi, báo cáo tình trạng bệnh nhân 307:
Thân nhiệt không thay đổi, đang nằm nghỉ.
Cảm ơn cô, Tôi sẽ xuống thăm khám sau.
Đã bao giờ thấy mặt 307 chưa?
Quả thật là tôi đã thấy .
Nếu mà là tôi,
tôi thà chôn sống mình còn hơn.
Tội nghiệp.
Vài người chỉ muốn sống, bằng bất cứ giá nào.
Hút không?
Dừng lại một chút,
hãy bắt đầu với cô Janet Tyler,
người sống trong cõi đen cô quạnh,
nơi mà các chiều kích không gian
chẳng có gì hơn ngoài bề rộng, độ dày và chiều dài của tấm băng
cuộn quanh mặt mình.
Chốc nữa, ta sẽ vào lại gian phòng ấy sau.
Và cũng chốc lát nữa thôi, ta sẽ thấy hình hài bên dưới tấm băng đó,
nhưng hãy nhớ cho rằng,
dù có thấy gì, thì cũng đừng ngạc nhiên
bởi vì đây không phải là một bệnh viện thường thấy,
và bệnh nhân 307 kia cũng không chỉ là một phụ nữ.
Đây là chuyện xảy ra tại Cõi Hư Ảo.
và cô Janet Tyler sẽ đồng hành cùng bạn.
Huyết áp và thân nhiệt bình thường thưa bác sĩ.
Không có thay đổi gì.
Được rồi. Quay lại tầm 11:00 nghe cô y tá.
Cho cô ấy liều giảm đau như mọi khi.
Dạ được, bác sĩ.
Đêm nay trời ấm lắm cô Tyler ạ.
Dạ, tôi cũng nghĩ vậy, nhưng không biết chắc.
Khí trời rất là ấm áp.
Cứ tin lời tôi.
Chúng tôi sẽ gỡ băng sớm thôi.
Chắc là cô thấy khó chịu lắm.
Tôi cũng từng dùng băng che kín mặt mình.
Tôi chẳng hồ nghi điều đó đâu.
Đây hẳn lần thứ chín cô ghé viện.
Phải vậy không?
Lần thứ 11 rồi.
Đôi lúc tôi nghĩ mình đã dành trọn đời sống trong hang tối
dựng lên từ băng gạc,
và khi có gió lùa vào miệng hang
đem theo toàn mùi cồn, mùi thuốc tẩy.
Tất nhiên cũng có
chút dễ chịu khi sống trong chốn hang cùng
tách biệt kín mít này.
Chẳng một ai trông thấy.
Thật tuyệt vọng làm sao bác sĩ ơi.
Mặt tôi sẽ trông như thế mãi thôi.
Cũng khó nói lắm.
Tới giờ thì cô không phải ứng lại với bất kỳ kiểu trị liệu nào
Nền y học hiện thời không giúp gì được.
Ca của cô làm chúng tôi rất đau đầu.
Những gì mà chúng tôi đã làm cho tới giờ
chẳng đem lại kết quả gì.
Tuy vậy, chúng tôi rất kỳ vọng
lần trị liệu cuối này sẽ có chút tiến triển.
Chẳng nói chắc được gì cho tới khi ta gỡ băng xuống.
Tôi rất lấy làm tiếc
khi không thể phẫu thuật tạo hình cho cô,
vì cấu trúc xương,
các mô cơ
và nhiều yếu tố khác không cho phép
can thiệp bằng phẫu thuật.
Đây là lần thứ 11.
Chỉ lần này nữa thôi, bác sĩ.
Lần này nữa thôi.
11 là con số hạn định.
Chúng tôi không được phép làm thêm lần nào nữa.
Giờ sao đây hở bác sĩ?
Chà, cô khá là nóng ruột nhỉ?
Có thể cô sẽ phản ứng tốt
với mũi tiêm cuối.
Chẳng biết chắc được gì
tời khi ta gỡ băng ra.
Chẳng may tôi không phản ứng lại thì sao?
Vẫn còn sự lựa chọn khác.
Lựa chọn gì cơ?
Cô không hiểu sao?
Vâng, tôi hiểu.
Hẳn là cô phải hiểu rồi,
Về lý do tồn tại của những thiết chế.
Nhằm đem lại cho tất cả chúng ta
nhiều cơ hội nhất có thể
để hòa nhập với xã hội.
Về trường hợp của cô, hãy nghĩ tới thời gian
tiền của và công sức
đã tiêu tốn để khiến cho cô trông như
trông như gì bác sĩ?
Như bình thường. Theo cái cách cô muốn được nhìn vào.
Bác sĩ ơi...
bác sĩ...
tôi ra ngoài dạo một lát được chứ?
Xin ông ?
Tôi chỉ ra đó và ngồi trong vườn thôi?
Chỉ một lát thôi mà.
Chỉ để hít thở khí trời.
Chỉ để ngửi hương hoa.
Chỉ để vờ như tôi là một người bình thường?
Nếu tôi ra ngoài giữa trời tối,
lúc cả thế giới đều tối đen,
và rồi tôi hóa thành một phần của nó
chứ không phải là một phụ nữ xấu xí, quái dị quấn băng đầy mặt
với cảnh u tối của riêng mình bao quanh
Tôi muốn có chốn nương thân.
Tôi muốn được như mọi người.
Làm ơn, bác sĩ.
Xin hãy giúp tôi.
Ngoài kia cũng có nhiều người
chịu chung nỗi bất hạnh như cô.
những người trông thật giống như cô.
Giờ thì hãy xét đến một trong những lựa chọn
chỉ để phòng hờ khi lần trị liệu cuối bất thành
đơn thuần là giúp cô
chuyển tới sống ở một khu riêng
nơi được sắp đặt để
tất cả loại người như cô tụ hợp.
Loại người như tôi?
Tụ hợp.
Ồ, ý ông là bị tách biệt.
Ý ông là giam hãm phải không bác sĩ?
Ông đang nói tới trại tù hả bác sĩ?
Một trại tù cho lũ dị hợm!
Cô Tyler!
Nhà nước không vô nhân đạo đến thế đâu.
Việc cô đang ở trong bệnh viện này
là minh chứng cho điều đó.
Họ làm tất cả những gì có thể cho cô.
Nhưng cô phải biết chừng mực.
Giờ hẳn là cô biết mình không thể gây dựng cuộc sống
giữa những người bình thường.
Tôi có thể thử.
Tôi
Tôi sẽ mang mặc nạ hoặc cuộn cái băng này hoặc...
Tôi sẽ không làm rầy ai cả.
Đường tôi tôi đi.
Tôi sẽ kiếm việc. Việc gì cũng được!
Tôi...
Các người là cái thá gì cơ chứ?
Nhà nước là cái thá gì?
Kẻ nào đặt ra những điều luật, những quy định:
Rằng người dị biệt phải bị cô lập
No comments yet. Be the first to leave one.