The first 200 lines.
Dịch: ivy68-HDVietnam
Chương 1.
Đôi lúc, có khi nỗ lực bao nhiêu đi nữa,
thì đời vẫn chua như chanh.
Khi tình huống đó đến thì bạn chỉ có 2 lựa chọn.
1 là ăn chanh chua, 2 là pha nước chanh.
Tôi đã không nên chọn thành phố này.
Nhanh nào.
Cuối cùng cũng đến.
Hả?
- Anh bơi đến đây à? - Trông giống lắm à.
Chính vì vậy tôi đã bảo anh
nên bay từ đêm qua.
Phải ở đây càng ít càng tốt.
Tôi biết, tôi biết. Anh sẽ rất mừng được biết
rằng sau đợt hội thảo này
Anh sẽ được về sớm thôi.
Nhưng cũng đừng lo.
Có 1 bộ mới toanh dành cho anh đây.
Anh lấy nó từ đâu ra thế?
Đơn giản như trời tạo mưa vậy.
- Chìa khóa phòng. - Đây.
Có 1 cái cà vạt lụa màu cà phê rất đẹp.
- Anh sẽ thích nó đấy. Rất tinh tế... - Màu nâu à?
Ok, còn 1 cái màu đỏ. Ok?
Làm ơn trông bảnh bao vào. Ok?
Nghe này, có 3 người của Unicom từ New York đến
vào ngày kia để kí hợp đồng với ta.
3 người cơ à?
Tôi là Lane Marshall trời đánh mà.
Burke, chỉ 1 lần thôi, anh không đi thang máy được sao?
Hẹn gặp lại.
Đến hội nghị hả? Ok.
Ok. 1 ngày trọng đại.
Và đừng quên mấy DVD và sách điện tử
sẽ được bày bán suốt cả tuần
ở các quầy ngoài hành lang.
Và giờ, không cần chờ thêm nữa,
tác giả của cuốn sách bán chạy nhất "Lối thoát đau khổ", bạn của tôi...
Không, cảm hứng của tôi, Burke Ryan.
Được rồi!
Cảm ơn, Lane.
Các bạn làm tôi hạnh phúc quá.
Tôi thấy rất vui. Còn các bạn thì sao?
Rất tốt.
Được, vậy tôi hỏi các bạn 1 câu.
Trong này có ai hâm mộ bóng bầu dục không?
Không lâu trước, đội Ego đã thua trận mở màn.
Mọi thứ sụp đổ nhanh chóng.
Rồi có chuyện xảy ra. Cảm ơn.
Và mọi thứ thay đổi với vị huấn luyện viên đội đó.
Ông ta bắt đầu ngủ lại văn phòng,
đề ra những chiến thuật, nghiên cứu sân bãi.
Làm việc liên tục 24/7.
Họ đã thắng giải vô địch quốc gia.
Sau mọi sự ăn mừng và tiệc rượu, ông về nhà,
lên gác, mở cửa tủ
lấy khẩu súng lục nhỏ của mình ra
rồi chỉa thẳng vào mặt, sau đó kéo cò.
Sự việc đã làm mọi thứ
quay lại như hồi đầu mùa giải?
Thì ra anh của ông ta, đồng thời cũng là bạn thân nhất, chết vì đau tim.
Các bạn có thể thấy, làm được những việc to lớn...
như giành giải vô địch quốc gia...
nhưng nếu các bạn không đủ can đảm vượt qua chuyện buồn, thì xem như hết.
Tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn ở đây vì
đã có đủ can đảm để cảm nhận sự mất mát người thân.
Tôi biết rằng không dễ dàng.
Tôi đã từng trải qua nó.
Còn các bạn? Có ổn không?
A- Okay!
Được, 1 lần nữa. Các bạn ổn không?
A- Okay!
Được rồi. Hẹn gặp lại tại hội thảo.
Hoàn hảo.
Tốt lắm. Tuyệt.
Thư giãn 1 lát nhé. Anh muốn uống gì không?
Anh cần uống gì đó. Phục vụ!
Thôi khỏi đi. Chương 12.
"Chất cồn không giết bạn thì cũng làm bạn lạc lối thôi."
Giờ làm dấu hiệu của anh đi.
Tuyệt lắm. 1 góc khác nhé.
Cho tôi biết động lực gì đã giúp cho anh viết sách.
Vì vợ tôi qua đời.
Tôi biết.
Sao anh lại cho mọi người biết điều này?
Đó chỉ là 1 cách để tôi vượt qua nó.
Tôi đã từng định không cho ai đọc cả, nhưng...
trợ lí của tôi lại đưa nó cho nhà xuất bản nên giờ tôi ở đây.
Phải rồi. Vì sao vợ anh mất?
Cô ấy lái xe đưa chúng tôi đi ăn tối.
Thì có 1 con chó băng qua đường,
xe lao vào cột đèn.
Vợ tôi chết tại chỗ.
Tội nghiệp quá. Tôi rất tiếc.
Cảm ơn.
Tôi có đủ thứ mình cần rồi.
Tuyệt! Rất vui được gặp cô, Jessica.
Tôi cũng vậy.
Giữ sức khỏe nhé.
Cảm ơn.
Lối này. Theo Burke nhé.
Được rồi, mọi người.
Các bạn tham gia nhóm buổi sáng,
sẽ rất thú vị đấy.
Đi thôi!
Ở ngay giữa đây. Xin lỗi.
Cảm ơn. Xin lỗi.
Xin lỗi. Ra đây nào.
Mọi người ra ngoài này.
Tôi muốn mọi người dừng lại 1 lát để nhìn quanh đây.
Sau đó hãy cho tôi biết các bạn thấy và nghe được gì.
Ok? Được rồi.
Ok.
Lorraine.
Ô tô, còi xe.
Tốt. Natalie?
Tiếng máy khoan.
- Còn ai nữa? - Đèn đỏ.
Đèn đỏ. Xi măng.
1 người vô gia cư.
Rác.
Ngón tay giữa.
Hay lắm.
Glờ hãy nhớ điều đó và theo tôi nhé.
Giờ các bạn thấy gì nào? Lorraine?
Tôi thấy biển.
- Tốt. - Cây cối.
Tháp Space Needle.
Nhà cao tầng.
Núi Rainier.
Sông.
Những con sông tuyệt đẹp.
- Mặt trời. - Tốt.
Người đang tắm.
Mọi thứ từ trên đây trông khá là khác phải không?
Tuy nhiên, cũng đều giống nhau cả.
Chúng ta có đi đâu khác đâu.
Chúng ta chỉ nhìn mọi thứ từ 1 góc độ khác nhau,
Bên trong các bạn cũng có những tiếng còi, những âm thanh hỗn tạp, kẹt xe...
và cũng có những điều này.
Việc chúng ta cần làm chỉ là
leo lên thang để tìm ra chúng.
Trưa nay có 1 cô phóng viên đến mà anh sẽ rất thích đấy.
Tôi không quan tâm
đến thủ tục hủy.
Nhưng giờ tôi đi nên hãy trả tiền lại cho tôi.
- Không đơn giản thế đâu thưa ông. - Tôi sẽ quay lại ngay.
Quy định hủy bỏ của chúng tôi là...
Chào. Becky, có chuyện gì thế?
Anh Ryan, quý ông này muốn từ chối...
- Cảm ơn. - Chào, tôi là Burke.
Còn anh?
Walter Mayfield.
Walter, anh từ đâu đến thế?
Billings. Tôi đến từ Billings.
- Montana, hơi xa đấy. - Vâng.
Nghe này, tôi không nghĩ tôi hợp với chuyện này.
Ok. Tại sao vậy?
Nói thật là em gái đã thuyết phục tôi.
Anh biết đấy, tất cả mọi thứ... cảm giác...
Tôi hiểu, hiểu rồi.
Nhưng cho hỏi, sao em anh
lại khuyên anh đến đây?
Vì con trai tôi.
- Tên nó là gì? - Stephen.
- Và khi nào... - Anh thật sự cần biết lắm sao?
Cần chứ, Walter. Tôi muốn nghe.
Anh có hình không?
Tôi rất tiếc.
Walter, tôi biết anh cảm thấy sao. Vì tôi đã từng trải qua.
Vợ tôi cũng mất 3 năm trước.
Tôi muốn anh biết rằng chỉ cần đơn giản bước qua
những cánh cửa kia, thì sẽ có 1 thứ trong anh,
thứ mà anh không biết, dẫn đường cho anh vượt qua.
Nếu anh muốn đi, thì tùy anh.
Nhưng tôi mong là anh không đi.
Cảm ơn, Becky. Nghĩ kĩ nhé.
Chương 2: Hanh phúc là 1 trạng thái tinh thần.
Và như mọi thứ trên đời này, ta cần phải tập luyện
Cứ dùng 5 phút trong ngày, chỉ 5 phút thôi, để cười, chỉ mỉm cười.
Sau 1 thời gian, thì nó sẽ trở thành 1 thứ tự nhiên.
Xin lỗi. Tôi không cố ý...
Này, cô quên bút rồi.
Quidnunc? Quidnunc?
Các anh dùng gì?
Tôi muốn thêm 1 li 77 và 1 li nước cà chua
cho người bạn đạo đức của tôi.
Có ngay.
Cảm ơn.
Chúng ta gần đạt được điều đó rồi.
Tôi sắp kí 1 thỏa thuận với Time Warner. Ok?
Mong ngày mai là xong.
Điều đó có nghĩa rằng TV, đài phát thanh, nhà xuất bản, mọi thứ.
Bây giờ anh có vui như tôi không?
Có chứ.
Vậy thì nghe tôi nói đây.
Chủ tịch Ted Vernon sẽ đến xem buổi thuyết trình.
Tôi đoán sẽ có 1 hợp đồng chi tiết.
Ai mà biết?
No comments yet. Be the first to leave one.