The first 200 lines.
Alexander Dovzhenko Film Studio.
Hiệp hội nghệ thuật VREMYA
Bác Ilya Ivanovich, cháu đã bảo bác đừng mang nặng mà,
làm thế hại lắm.
- Không sao mà. - Nhà không còn ai đi chợ sao, bác?
Tôi xách cũng dễ,
vừa đi, vừa nghỉ.
Konstantin!
Của cháu này.
Kính gởi các anh chị.
Các ông bố của chúng ta cùng hy sinh trong một trận đánh,
nếu các anh chị muốn tưởng nhớ, vinh danh các bác ấy;
thì vào ngày 18 tháng 3 tới đây,
là ngày kỷ niệm của...
... trận đánh vùng
... Podbednya.
Hãy mang cái sao này, Kostya, với sự hãnh diện,
tục ngữ có câu, "Có thể,
nó không phải cái cuối cùng", trung tá.
Cảm ơn thủ trưởng.
Chúc anh lên đại tá!
Phấn đấu lên tướng nhé!
Xin hết lòng phụng sự, vì tôi là con một người lính, trong cuộc chiến tranh vĩ đại.
Bố tôi hy sinh ...
... mà chưa bao giờ thấy tôi.
Ba năm sau, mẹ tôi qua đời, tôi lớn lên trong Cô nhi viện.
Tôi gặp khó khăn hơn nhiều người khác.
Nhưng tôi xác định mục tiêu của mình rất rõ.
Xin lỗi vì hôm nay, tôi nói nhiều về mình quá.
Nhưng chúng ta là sĩ quan, mà quân đội thì không chấp nhận có ý kiến khác,
ngoại trừ "Tôi chấp hành".
Do đó,
chúng ta phải quyết thực hiện.
Tốt lắm, Kostya.
Kostya, bố cậu hy sinh năm nào?
Vào năm 1944.
Còn tôi thì năm 1943.
Thực tế là chúng tôi khá gần nhau đấy.
Tôi ở Phương diện quân Ukraine 1, còn ông ấy số 2.
Lyubasha, cô đâu rồi? Ngồi đi nào.
Làm một cốc đi.
Vâng.
Ừ... năm 1944.
Nhân đây, hôm nay tôi vừa được lá thư.
Lyubasha,
em thấy anh để ở đâu không?
Ngồi, ngồi xuống.
À... đây rồi.
Được!
Ồ, đeo nó đi anh.
Không có ký tên.
Thông điệp lạ nhỉ.
Podbednya này nằm ở đâu thế?
Nơi nào đó...
Nhân tiện, anh Lyubasha này, nét chữ của phụ nữ.
Có lẽ là nhầm lẫn, phải không các cậu?
Không, không phải đâu.
Tôi còn nhớ, khi ở Cô nhi viện tôi đeo huân chương của bố tôi,
người ta có nhắc vài câu về trạm Podbednya.
- Huân chương gì thế? - Chiến tranh Vệ quốc.
Lyubasha, em nhớ nó đặt ở đâu chứ?
- Có lẽ trong cái hộp của bố chăng? - Trong cái hộp gỗ a?
Lyubasha, lấy củ hành!
Ôi, bác Ilya Ivanovich!
Sao bác thờ ơ đại đội chúng tôi thế?
Không tốt đâu nhé!
Ngồi với chúng tôi nào.
Ngồi xuống nào, bác Ilya Ivanovich!
Chúng cháu mừng thăng quân hàm ấy mà.
Mừng quân hàm mới của hắn, để không bị lụi tàn.
Chỉ rượu vang thôi, bác ấy không dùng vodka được đâu.
Một cốc nhỏ xíu ấy mà. Đừng lo.
Ilya Ivanovich,
mời bác phát biểu, như đại diện cha chú ấy.
Làm ơn đừng ngại.
Xin bác đấy.
Chà, tất nhiên là tôi có thể mà,
Vài lời, dĩ nhiên... để chúc mừng,
và những câu chúc tốt đẹp, đúng đấy.
Mừng cháu được thăng quân hàm, Konstantin.
Với mỗi cấp, cháu lại có thêm nhiều chiến sĩ.
Đội ngũ của cháu ngày càng lớn mạnh.
Chúng ta hãy nâng ly, ý bác là...
... Cháu hãy tốt với họ...
hãy thương họ,
nghĩa là, những chiến sĩ,
Vì họ là lính trơn
Và... nói thế thôi,
chứ họ là những người khổ nhất.
Ý tôi là, chúng ta hãy uống vì họ ...
Vì những người lính nào!
MỘT - HAI... NGƯỜI LÍNH RA ĐI...
Kịch bản: Boris Vassilyev, Kirill Rapoport.
Đạo diễn: Leonid Bykov.
Hình ảnh: Vladimir Voitenko.
Sản xuất thiết kế Georgy Prokopets.
Âm nhạc: Georgy Dmitriyev.
Trình bày bài hát B. Okudzhava và V. Levashov.
Phụ đề Duchuy2007 Thành viên HD-VIỆTNAM và NƯỚC NGA TRONG TÔI.
Các diễn viên:
Leonid Bykov trong vai Svyatkin;
Vladimir Konkin trong vai Suslin; Yelena Shanina trong vai Kima
Leonid Bakshtayev trong vai Konstantin; Yevgeniya Uralova trong vai Anna.
Cho phép tôi nhé?
Ồ!
- Cảm ơn anh. - Có gì đâu.
Tuyết lại rơi!
Vâng...
Bầy quạ đã sẵn sàng, đột nhiên...
... một cơn bão tuyết.
Vâng.
"Cuồng phong bão tuyết,"
"Tuyết xoay, tuyết xoay".
"Không thể thấy nhau cách bốn bước."
Của Alexander Blok.
Chị nghĩ, sĩ quan chỉ biết "một - hai, một hai' thôi sao?
Xin lỗi.
Trung tá, anh đã đề nghị nhắc khi đến ga Podbednya, đúng không?
Vâng.
- Nó là ga kế, 40 phút nữa. - Được rồi.
Tàu sẽ đỗ 3 phút.
- Anh đi Podbednya sao? - Vâng.
Anh từ Beryozovsk đến?
Đúng vậy.
Anh là Kostya?
Đúng vậy.
Rất vui được gặp anh.
Tôi là Anya.
người đã gửi bưu thiếp.
Các ông bố của chúng ta đã hy sinh trong trận đánh gần đấy.
Tất cả các bác ấy đều hy sinh trong trận này.
Mười tám người.
Đó là chuyện mà Fyodor Ivanovich đã kể cho tôi.
Fyodor Ivanovich là ai?
Garbuzenko.
Ông ấy là ... người bạn..
bạn chiến đấu trong trung đội.
Tôi hiểu.
Vâng.
"Khi tôi "ngủm",
hãy viết tên tôi trên đài tưởng niệm.
chỗ đó mới là của tôi.
Nơi trung đội tôi yên nghỉ."
Đấy là chuyện bác ấy kể.
Ừm, làm thêm ít chè nữa nhé?
- Thôi, cảm ơn chị. - Cảm ơn chị.
Em còn xinh hơn mẹ nữa.
Ừ, đúng rồi, rất đẹp.
Sao mẹ em không đến?
Bà không đến được, chúng tôi không thể để anh ấy một mình.
- Chồng em vẫn còn bay sao? - Vâng, vẫn bay.
vẫn bay...
Lyusia!
Tôi quay lại ngay.
Còn ông Garbuzenko thì sao?
Ông ấy không còn sống để thấy ngày hôm nay.
Cứ như ông ấy biết điều đó. Khi hai bác cháu gặp lần cuối, ông ấy bảo:
Các cháu Valyukha, Anna này, nếu bác mất, hãy mời những người này.
Tất cả thân nhân của mười tám chàng trai chúng tôi.
Vì vậy, chúng tôi - tôi, Valyukha và chủ tịch nông trang tập thể,
Bà ấy là người đã gặp các người lính trước trận đánh.
Sau đó bà ấy tên là Valyukha, bây giờ là Valentina Ivanovna.
Chúng tôi đã quy tập họ lại với nhau.
Ừm... những chiến binh đang nằm ở đấy.
Chúng đưa 18 xe tăng con hổ.
Mười tám? Anh chắc chứ?
Tôi không ở vùng này, nhưng những người ở Ilyinka kể với tôi,
cách mà họ diệt xe tăng.
Họ không có đại bác.
Chỉ bằng những quả lựu đạn. Chỉ như thế.
Vâng.
Họ gắn lựu đạn quanh mình ...
lăn xả dưới những chiếc tăng.
18 xe con hổ ... 18 chàng trai ...
Những con số lạnh lùng.
Chúng ta phải đi bộ từ chỗ này.
Đây là khu mộ chung.
Chúng ta đến tìm đi.
Vậy là tên các bác ấy ở đó.
Đi nào!
"Sống, không chỉ là vượt qua một trận đánh."
Ý của anh là sao?
Vượt qua một trận đánh, thì dễ cho họ hơn là sống một cuộc sống vì nhiều người chúng ta.
Hay đúng hơn, không vượt qua, nhưng không để kẻ khác vượt qua.
Không khuất phục... trận đánh đấy.
Ta viếng các bác đi, Kostya.
Để tôi hút hết điếu thuốc đã.
Đừng bận tâm, họ không nghĩ đấy là xúc phạm đâu.
Họ không đặt thánh giá ở khu mộ chung,
không có bà vợ nào thổn thức ở đấy.
Con chào bố!
Chào bố!
- Binh nhì Averin! - Có!
- Binh nhì Antipov! - Có!
- Binh nhì Antonov! - Có!
- Binh nhì Boldyrev! - Có!
- Binh nhì Lepov! - Có!
- Binh nhì Gusev! - Có!
Pat, chứ không phải Patashon.
- Binh nhì Koderidze! - Có!
No comments yet. Be the first to leave one.