The first 200 lines.
Đã xong.
Cô ấy đã là của ta.
13 NGÀY TRƯỚC
Syd.
Syd.
Syd.
Vậy là...cậu ấy đã trở về.
Sáng nay.
Trông vẫn khỏe mạnh.
Họ luôn vậy.
Người thương của chúng ta, cứ về và đi.
Về và đi.
Những việc quan trọng mà họ làm.
"Thế giới không tự cứu mình được đâu, cưng à."
Rồi họ lên đường.
Một ngày, một tháng.
Một năm.
Không trở về.
Đô đốc Fukyama có hỏi
bà sẵn sàng quay lại làm việc chưa.
- Chúng tôi cần bà. - Đó là cách họ kiểm soát chúng ta.
Việc thiếu vắng họ
làm ta quên mất cuộc sống của mình,
quên đi những điều quan trọng.
Tôi không chắc điều bà đang...
Đó chưa từng là lỗi của họ.
Người thương của ta.
Lạy Chúa,
chúng ta nên có linh cảm về chuyện đó.
Họ còn lựa chọn nào chứ?
Nó là cái số cả rồi.
Ta là ai mà dám cản họ?
Cô biết từ buồn nhất trong tiếng Anh là gì không?
"Vùng đất trống."
Chả biết vì sao.
Vùng đất trống.
Đó là thứ gây khó chịu nhất.
Đứng dậy.
Kẹo bi à, anh thực sự bất ngờ.
- Đây không phải là em. - Sao anh biết?
Lần này anh đã tới đâu?
Loại đèn này.
Còn nhớ mái nhà ở Bombay không?
Giờ nó tên là Mumbai rồi.
Một trong nhiều điều thay đổi từ khi anh đi.
Ôm nhau thật chặt.
Vì sao trên trời.
Một giấc mơ khẽ bên tai.
Anh đã bỏ em.
Anh luôn quay về với cô gái mình bỏ lại.
Cô ta chết rồi.
Không đâu.
Nhìn đi.
Em đã rất lo.
Khi anh quay về...
Nếu anh...
anh quay về.
Suốt bao năm qua.
Họ đã làm em thay đổi hoàn toàn ư?
Những năm tháng ấy là gì?
Chỉ là cuộc dạo chơi quanh mặt trời.
Phụ đề được thực hiện bởi: Nuker Nuker Subbing Man
Chúng ta phải rời đi sớm.
Và tới đâu?
Tìm vị tu sĩ.
Nhớ chứ?
Vị tu sĩ, kẻ cất giữ.
Cô có thấy ông ta không?
Tu sĩ phái Mi-Go ấy.
Ông ta có ở đây không?
Ở Division 3 ấy?
Chỉ có ông ta biết nơi chôn giấu xác.
Có.
Giờ tôi nhớ ra rồi.
Vị tu sĩ.
Em nên thiêu xác anh.
Sao lại thế?
Nếu làm thế, anh sẽ không bị kẹt
trong khối băng cứng đó.
Em thấy đấy, anh vẫn bị trói buộc với thể xác của mình.
Nhưng nếu em thiêu anh...
Thiêu anh.
Anh có thể đã khiêu vũ qua một trường vũ trụ
của nhiều chiều không gian không có ranh giới bên ngoài.
Hẳn sẽ đẹp lắm.
Thế còn em thì sao?
Chúng ta thì sao?
Em có thể bám theo,
tới thế giới bên kia,
nơi hành động thực xảy ra.
Bám theo.
Dùng nhầm từ à?
Đi theo.
Phải, đi theo.
Từng có lúc
em đi theo anh đến mọi nơi.
Phải.
Phải, đã từng.
Và điều đó đã giúp được gì cho em?
Nhiều thứ
giữa chúng ta đã thay đổi, phải không?
Phải.
Nhiều thứ đã thay đổi.
Cảnh báo triệu chứng mới:
cơn giận dữ lớn dần.
Thật đấy, Melanie, khi nào cô trở lại làm việc?
Cô có bao giờ tự hỏi liệu tất cả chuyện này có phải giấc mơ?
Gì cơ?
Cuộc đời. Thế giới.
Làm thế nào tôi biết cô là thật?
Làm thế nào cô biết mình là thật?
Tôi là thật.
Sao cô biết được?
Vì khi tôi đánh người, họ ngã xuống.
Nguyên nhân và kết quả.
Trừ khi có thể chúng cũng không có thật.
Có thể tất cả chuyện này chỉ là ảo tưởng trong đầu anh ấy.
Đầu ai cơ?
Cary. Cary.
Nửa kia của cô.
Ý là, thử nghĩ mà xem.
Có thể cô đang không ở đây.
Cô chỉ là tưởng tượng của anh ấy.
Cô biết đấy, như thể...
trong thâm tâm, anh ấy ao ước trở thành
một phụ nữ trẻ quyến rũ và mạnh mẽ.
Tôi muốn nói rằng cô là ảo giác của anh ấy.
Thôi, tôi đi đây.
Cô hoàn toàn đãng trí rồi đấy.
Không, khoan, nhưng... Hoặc anh ấy...
Có thể anh ấy là tưởng tượng của cô.
Tưởng tượng của cô,
ham muốn quyền lực của cô,
và rằng Cary mà cô nghĩ mình biết không tồn tại.
Có thể...
anh ấy là ảo giác của cô.
Chấp nhận thực tế đi.
Chấp nhận thực tế.
Cô biết đấy, thực tại là một lựa chọn.
Ai nói vậy?
Một ai đó. Một ai đó.
Đừng nói nhảm nữa. Cô đang nói rất nhiều từ vô nghĩa.
Tôi từng một lần kết hôn.
Phải, với Oliver. Tôi đã gặp anh ấy.
Thế ư?
Anh ấy bảnh nhỉ?
Suốt 21 năm, anh ấy đã sống trong một khối băng.
- Nghe thú vị nhỉ? - Không.
Tôi nghĩ điều đó thật kỳ diệu.
Chúng tôi nên quay lại đó.
Tôi bảo anh ấy thế.
Anh ấy đáp, "Còn thế giới thì sao?"
Và đó là lúc tôi nhận ra.
Bấy lâu nay, tôi đã mải mê cứu thế giới
đến nỗi không nhìn ra
thực tế quan trọng nhất.
Cô sẽ bắt tôi hỏi.
Đó là gì vậy?
Không có thế giới nào để cứu cả.
Tất cả đều do tôi tưởng tượng ra.
Hãy cùng xem...
Cary, ông có...?
Tôi có thấy.
Đó là...?
Chúng ta phải...?
Đưa vũ khí lên xe, lái xe đi.
Tới đâu?
The Blue Octopus.
Làm thế nào ta thấy được hình ảnh đó?
Sẽ không đau đâu.
Cấy ghép.
Khi tôi thấy David ở hành lang, cậu ta đã đưa những hình ảnh này vào...
- Đầu. - ...của chúng ta.
Tại sao?
Tôi nghĩ cậu ấy có kế hoạch.
Canh chừng đi.
Mau lên.
Vậy, ta chỉ cần một...
Tôi sẽ lái.
Cô học lái xe từ khi nào thế?
Có khó gì đâu?
Cảnh báo triệu chứng mới.
Báo với máy giám sát tâm thần ngay.
Chao xìn, các nàng!
Em là Barbara mới à?
Không, em là Janine mới.
Janine là ai?
Cô ấy từng là Barbara mới.
Cô ấy đã gặp chuyện gì?
Cô ấy biến thành bọ rùa và bay đi.
Mà nhân tiện, chị là Lenny.
Tuyệt.
Cô nàng Bỏng ngô.
Tuyệt.
Em thích đôi mắt của chị.
Cảm ơn. Mắt mới đấy.
Này.
Chào.
Đéo thể nào.
Có thể đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.