The first 200 lines.
HÃNG PHIM THANH THIẾU NIÊN TRUNG ƯƠNG M.GORKY.
"Dành tưởng nhớ Sergey Apollinaryevich Gerasimov."
"Về lớp 9B nổi danh,"
"tôi chỉ còn lại những ký ức,"
"và một bức ảnh cũ."
"Bức ảnh với những khuôn mặt, đã phai dần theo thời gian."
"Đôi khi, tôi nghĩ bức ảnh nhòa đi..."
"bởi vì các bạn ở lớp đó,"
"từ lâu đã không tồn tại, không còn cơ hội lớn lên và già đi"
"và thời gian đã xóa nhòa khuôn mặt họ"
MAI ĐÃ LÀ CHIẾN TRANH
Dựa theo tiểu thuyết của B. Vasiliev.
Zinochka, dọn dẹp các thứ xong rồi chứ?
Dạ rồi, dạ rồi... thưa mẹ.
- Iskra ư? - Ừ, tớ đây, Zinochka.
Nếu biết cậu, thì tớ đã mở ngay rồi.
Cậu biết không, Sashka Stameskin nghỉ học rồi.
- Cậu nói gì, nghỉ học à? - Cậu ấy bỏ học.
Tại sao thế?
Nhà chỉ có hai mẹ con, Mẹ bệnh, cậu ấy bỏ học.
- Thật kinh khủng, phải không? Mà cậu đang làm gì thế?
Tớ ư? Tớ có làm gì đâu.
Đừng nói dối, tớ biết khi nào cậu đỏ mặt đấy.
Làm sao tớ biết khi nào đỏ mặt. Chỉ đỏ mặt thôi mà.
Tớ đoán mình bị lên máu.
Cậu điên rồi, tốt nhất là hãy thú nhận đi, cậu sẽ thấy tốt hơn.
Tuyệt vọng.
- Là cái gi? - Tuyệt vọng.
Một người tuyệt vọng, chuyện giới tính.
Cậu huyên thuyên quá, làm sao người ta nói chuyện nghiêm túc với cậu được?
Cứ hình dung đi, cậu Sasha, với học lực thế mà không tốt nghiệp.
Cậu nghĩ đi, sẽ mất mát gì cho chúng ta, có lẽ với đất nước nữa.
Cậu ấy có thể trở thành Công trình sư máy bay.
Chính mắt cậu thấy mô hình của cậu ấy rồi đấy.
Sao cậu ấy không ghi danh vào trường hàng không nhỉ?
- Vì đôi tai cậu ấy có vấn đề! - Tai bị sao cơ?
Cậu ấy không vượt qua được kỳ kiểm tra sức khỏe, vì bệnh viêm tai giữa như một thằng bé.
Cậu biết mọi thứ nhé, về mô hình và đôi tai nữa.
Không, tớ không biết hết đâu. Tớ không biết giúp gì cho Sasha nữa.
Này, hay...ta đến huyện Đoàn đi?
Đến huyện Đoàn để làm gì?
Tốt hơn là cho tớ biết, Iskra, áo ngực cậu có to hơn so với hè năm rồi?
Áo ngực gì ở đây?
Một chiếc áo ngực vừa vặn. Đừng nhìn tớ như thế!
Tớ muốn biết, liệu ngực ai cũng to ra hay chỉ mình tớ dở hơi?
Việc mà cậu quan tâm là hủ hóa đấy!
Một đoàn viên cộng sản không nên quan tâm đến những điều như vậy.
Bây giờ tớ là đoàn viên, nhưng sau này tớ muốn là một phụ nữ.
Cậu không biết xấu hổ à? nghe cô ấy nói kìa!
Cô ấy mơ ước, hóa ra, thành một người đàn bà.
Không phải phi công, nhảy dù, hoặc công nhân tiên tiến, mà là một người đàn bà!
Một món đồ chơi trong tay của một gã đàn ông!
Đồ chơi mà anh ấy cưng nhất. Nhưng tớ không để là đồ chơi đâu.
Đừng huyên thuyên nữa. Nó làm tớ phát gớm vì nghe chuyện của cậu.
Thật là thô thiển và tư sản, nếu cậu như thế!
Sớm hay muộn chúng ta cũng thế thôi. Thôi được, đừng giận mà.
Nào, ta nói chuyện Sasha đi.
Cậu biết đấy, cậu ta nên đi làm ở nhà máy hàng không.
Cậu ta phải đi học.
Mà rồi, cũng chẳng phải dễ,
Nó là nhà máy tuyệt mật,
họ chỉ tuyển người sau khi đã kiểm tra nghiêm ngặt.
À... Ý cậu nói Sasha làm điệp viên?
Ngốc quá, là phải viết lý lịch.
Cậu ấy sẽ viết gì khi gặp dòng: "Họ tên bố",?
ngay cả mẹ cậu ấy cũng không biết ông ta là ai?
Cậu không hỏi sao?
Này, thế Vika Lyuberetskaya thì sao? Bố cô ấy làm tại nhà máy đó.
Vika có tấm lòng vàng, tớ hứa đấy. Chính tớ sẽ nhờ cô ấy giúp.
Với cậu, thì ai cũng tốt cả.
Iskra yêu dấu, làm ơn, chỉ lần này thôi.
Được rồi, được rồi. Nhưng đừng chậm trễ, nghe chưa?
Cảm ơn nhé! Hôn cậu cái nào!
Oh, Cậu làm gì cũng ngờ nghệch cả.
Chỉ vậy thôi, nào.
CHÀO MỪNG NIÊN HỌC MỚI - 1940.
- Em tặng cô. - Ôi, Ostapchuk mến!
Người này sẽ làm phi công!
Còn ... người này sẽ làm kiến trúc sư, xây dựng Cung Tiền phong!
Còn tớ?
Người này ... sẽ trồng hoa
giống hoa tốt nhất trên trái đất!
Valentina Andronovna!
Ồ, các em.
Cháu làm gì thế?
Đừng! Sao cậu đánh một cô bé?
Tôi không biết nữa, các bạn, người mà các bạn đang thấy đây.
Có lẽ, trong tương lai là một kẻ tội phạm.
Hoặc có thể là người đàn ông của gia đình và là một công dân gương mẫu.
Nhưng tôi biết một điều chắc chắn.
Người các bạn đang thấy không phải là đàn ông,
vì cậu ấy đã đánh một cô bé.
Và tôi sẽ nhắc cho cậu ấy người đàn ông thực sự là gì.
Người đàn ông thực sự là một người,
chỉ yêu hai phụ nữ.
Vâng, chỉ hai thôi. Có gì đáng cười đâu?
Mẹ của anh ta và mẹ của con anh ấy.
Một người đàn ông thực sự,
là người yêu thương đất nước sinh ra anh ta.
Người đàn ông thực sự, là người đưa phần ăn cuối cùng cho bạn mình,
cho dù mình sắp chết vì đói.
Người đàn ông thực sự, là một người,
yêu thương và tôn trọng tất cả mọi người,
và căm ghét kẻ thù của bạn mình.
Cho nên các bạn phải học cách yêu thương,
và cả cách căm ghét.
Đó là những điều quan trọng nhất trong cuộc sống.
Và tôi là hiệu trưởng mới của các em, Nikolai Grigoryevich Romakhin.
Đó là những nguyên tắc vàng.
Người ta sống không phải bằng chỉ thị, mà bằng tư tưởng.
Mà tư tưởng chính của chúng ta là gì?
Là đưa nhân dân vào
một xã hội mới, Xã hội chủ nghĩa.
Do vậy chúng ta sẽ bãi bỏ các quy định.
Chúng ta sẽ làm thế này.
Ở tầng 1 - lớp 1 và lớp 6;
Tầng 2 - lớp 2, 7 và 8.
Tầng 3 - lớp 3 và 9. Tầng 4 - lớp 4, 5 và 10.
Bằng cách này, chúng sẽ hòa vào nhau và phát sinh tình bạn.
Bọn phá quấy của chúng ta nhất ở đâu? Lớp 4 và 5.
Chúng sẽ được bọn lớp trên giám sát, theo dõi.
Chúng sẽ không phải làm nghĩa vụ. Cứ để chúng chạy chơi tự do.
Một đứa trẻ, vốn là một sinh vật tự do mà.
Tại sao không cần đưa chúng vào khuôn khổ?
Đấy là việc thứ nhất.
Việc thứ hai, trường ta đang có bọn con gái đang lớn.
Vậy mà cả trường có chỉ có một chiếc gương, trong phòng hiệu trưởng.
Ngày mai, phải đặt mấy tấm gương mới trong nhà vệ sinh nữ.
- Làm thế cho bọn con gái nó hư? - Không phải gái hư.
Phụ nữ.
Mặc dù tôi nghĩ cô không hiểu ý tôi.
Pashka, nhạc bị gì thế? Người ta không thể tin cậu bất cứ chuyện gì nữa.
"Lại đây, Jim, cho tao sờ chân mày lấy may,"
"Tao thề, chưa bao giờ tao thấy gì như thế."
"Mình đi đi, hai chúng ta, và chiếc thuyền."
"Lên mặt trăng khi thiên nhiên im lặng."
"Lại đây, Jim, cho tao sờ chân mày lấy may,"
"Đừng liếm nữa, cưng ơi, mà hãy..."
"ít nhất là hãy nhớ lời tao khuyên".
"Mày không biết tí gì về cuộc sống."
"Mày đâu biết cuộc đời thật đáng sống."
Đọc tiếp đi bạn.
"Jim à, tao biết một loài vật tuyệt vời"
"tiếng gọi bầy của chim di trú,"
"Nhưng mày thấy ở đây nàng buồn bã,"
"Và không nói gì cả sao?"
"Tao chắc nàng sẽ đến, và trong lúc tao vắng mặt,"
"mày hãy nhìn vào mắt nàng. Hôn tay nàng dùm tao,"
"vì lỗi lầm và những đòi hỏi vô lý của tao."
"Nàng khiêm tốn nói lời tha thứ."
Hay thật, thơ thế mới là thơ!
- Vika, tác giả là ai? - Yesenin!
Tại sao ... nhưng ... Yesenin là một nhà thơ suy đồi.
Ông ấy hát trong quán rượu, buồn nản và suy nhược.
Tớ không quan tâm sự suy đồi của ông ấy.
Nhưng những vần thơ của ông ấy thật là tuyệt vời.
Mình đi đi, Artyom.
Iskra, cậu ... không bao giờ đọc Yesenin sao?
Artyom, chúng tôi tặng cậu món quà sinh nhật.
Một, hai.
"Thằng nhóc bị bỏ ở Irkutsk,"
"Nó mới 17 tuổi..."
Tớ muốn đưa cậu cuốn sách này.
Tớ chưa hề cho ai mượn, nhưng tớ muốn cậu đọc nó.
Dành chút thời gian đọc đi, được chứ?
Cảm ơn cậu, Vika.
"Lúc nào nó cũng mỉm cười,"
"Nó giả vờ không hiểu."
"Họ dẫn nó đến chỗ mẹ nó,"
"Họ mang bà ấy một lần, năm lần lên tàu hoả."
"Gã nói: chúng tôi chưa bao giờ biết nhau,"
"rồi lại mỉm cười."
Đừng đẩy.
Polyakova, ở lại một lúc.
Ngồi đi.
Ostapchuk, đóng cửa lại.
Không có gì kể cho tôi nghe sao?
Dạ, không có gì ạ.
Tệ quá.
Tôi đang đến nhắm em, không chỉ
làm thư ký Đoàn,
không chỉ là người có chức quyền, với mục đích ý nghĩa của nó.
Nhưng cũng vì tôi biết mẹ em, Iskra,
Một đảng viên tốt.
Em có thể hỏi: tại sao lại mào đầu như thế này?
Vì giờ đây kẻ thù lợi dụng mọi cơ hội
để lung lạc thanh niên chúng ta,
chia rẽ họ khỏi giai cấp,
nhằm tạo một khoảng cách giữa các bậc tiền bối và thanh niên.
Và đấy là nghĩa vụ thiêng liêng của em, để em báo cáo cho tôi.
Em không có gì để báo với cô cả.
- Thật chứ? - Vâng.
Có phải em nhận ra rằng, Yesenin là một nhà thơ suy đồi?
Không phải em đã dự buổi sinh nhật sao?
Tôi đã kiểm tra hồ sơ Schefer.
Cậu ấy sinh ngày 02/ 09, mà họ họp mặt ngày 19.
Tại sao thế?
Chắc để các em làm quen
với những khám phá về nhà thơ địa chủ say rượu?
Bài thơ do ...
No comments yet. Be the first to leave one.