The first 200 lines.
Cô Charles,
hãy cho biết điểm cô không thích ở bản thân.
Anh nói thử xem.
Không quan trọng chúng tôi nghĩ gì.
Mà là góc nhìn của bệnh nhân về ngoại hình của họ.
Họ muốn thay đổi gì để cải thiện hình ảnh tiêu cực của minhf.
Các anh biết điều gì tệ hơn việc sở hữu hình ảnh tiêu cực không?
Không có hình ảnh?
Ấn tượng đấy.
Tôi không ngờ một tay sát gái như anh sẽ đoán được.
Sao cô biết chắc anh ấy là tay sát gái?
À, bất kỳ người đàn ông thành đạt nào như anh,
thường xịt nước hoa Old Spice, nhận được vào Ngày của Cha.
Bất kỳ người đàn ông nào sẵn sàng bỏ 185 đô la để mua Creed
sẽ không xịt để làm hài lòng vợ.
Người ta nên để cô đi phá án.
Thật ra, tôi là một nhà thiết kế.
Hãng Rockets.
Nước hoa.
Hai mùi của tôi đã giành giải bán chạy nhất năm nay.
Nên tôi quyết định đi tu sửa một chút
để chuẩn bị cho mùa hẹn hò.
Mùi của cô tên gì? Chắc tôi sẽ phải mua vài chai.
Thế thì sẽ không công bằng.
- Với ai? - Phụ nữ.
Anh như này đã đủ khó để cưỡng lại
mà không cần pha thêm pheromone.
Cô Charles đang tán tôi à?
Còn tùy.
Tôi có đủ đẹp để tán tỉnh anh không?
- Không. - Tốt.
Vậy sửa những gì cần sửa đi.
Biến tôi thành người mà anh sẽ muốn có.
Biến tôi thành điểm mười đi.
Chúng tôi không bán mỹ phẩm, cô Charles.
Chúng tôi đang nói đến những thay đổi vĩnh viễn.
Ngoài ra, khái niệm về sắc đẹp của mỗi người khác nhau.
- Nó nằm trong mắt của người ngắm. - Sai.
Ngoại hình nằm trong mắt của người ngắm.
Sắc đẹp nằm trong tâm hồn.
Anh không thể thấy nó nhưng anh sẽ biết khi cảm nhận được nó.
Thôi nào.
Các anh là những bác sĩ thẩm mỹ hàng đầu ở Florida.
Nói tôi nghe sự thật trước mắt đi.
Các anh sẽ thay đổi gì?
Mắt của cô.
- Sắc tố... - Trông sợ lắm.
Cảm ơn.
Tiếp tục đi.
Đây là kết quả của một căn bệnh hay chấn thương à?
Không, sinh ra tôi đã thế này. Mù lòa, có thể nói là vậy.
Tôi không có cách nào để biết mũi của tôi có quá to,
môi của tôi có quá mỏng...
Trừ đôi mắt ra thì cô là điểm mười.
Cho dù là cô đã biết vậy.
Chúng tôi có thể giới thiệu một người làm mắt giả giỏi.
Chúng tôi sẽ hợp tác để chọn màu, kích cỡ, hình dáng.
Chúng sẽ là màu gì?
Có thể là xanh lam.
Pha một chút xanh lục.
Xanh lam. Như màu bầu trời và đại dương.
Đẹp đấy.
Anh đang cười mỉm đúng không?
Thật ra giống cười ngẩn ngơ hơn.
Cô không giỏi như cô nghĩ.
Chiều thứ Năm thì sao? Tôi có thể đặt lịch hẹn cho cô.
Tôi có thể tự đặt lịch hẹn. Tôi thích tự lập.
Tôi cũng thích được chở đi.
BUỔI ĐẤU GIÁ IM LẶNG THƯỜNG NIÊN
Anh đang học trượt băng
hay chỉ muốn vác được một khúc cây to?
Đội Tampa Bay Lightning. Có chữ ký của cả đội.
Chỉ có 350 đô la.
Nhưng giành cúp vô địch thì đáng giá hơn nhiều.
Thật tốt khi thấy anh ở đây. Em không nghĩ là sẽ gặp anh.
Anh thường ghét mấy chỗ thế này.
Nếu là cho trường của Annie, đó là điều tối thiểu anh có thể làm.
Em thường đi dự các buổi thế này một mình.
Tối nay cũng không ngoại lệ.
Nãy em đi phát phiếu đăng ký và có rất nhiều phụ nữ,
nhưng họ ngại ghi tên mình vào.
Nhưng em nghĩ là đã thuyết phục được họ.
Em nói rằng anh làm ngực đẹp lắm.
Xin chào.
Có lẽ em nên đi. Tiếp tục đôn giá lên nhé.
Anh quá tuyệt để cho không.
TRƯỜNG TIỂU HỌC CITRUS PARK
Em không thể tin là anh lại mang theo...
đống silicon di động đó tới trường của con gái chúng ta.
Chính cô ấy đã gợi ý
anh nên cống hiến kĩ năng phẫu thuật cho người trả cao nhất.
Em tưởng anh còn không thích ngực to cơ mà.
Anh đoán là anh đã nói dối. Lỗi của anh.
Em mừng là không mang theo Annie.
Tốt nhất em nên cẩn thận.
Không thì con bé sẽ bỏ chạy như Matt.
Đã có chuyện gì với anh vậy?
Anh đang có khoảng thời gian vui vẻ. Thật sự vui vẻ.
Thái độ đạo đức hơn người của em
sẽ không làm anh thấy hổ thẹn khi đem Kimber đến đây
vì em không có quyền đạo đức hơn ai nữa rồi.
Đàn ông trong phòng đều nhìn bộ ngực của cô ấy
và ước họ là anh.
Người sẽ không phải về nhà với bà vợ cay nghiệt, buồn rầu và bực bội.
Vậy từ giờ sẽ luôn như thế này nhỉ?
Đối mặt với sự thật đi.
Em đã để mất chàng trai của mình.
Nhựa Methyl methacrylate.
Nhẹ hơn
và phản hồi tốt hơn với tín hiệu từ cơ điều khiển chuyển động của mắt.
Và gần như không thể vỡ.
Không thể vỡ?
Ý anh là trong trường hợp nó văng khỏi đầu tôi?
Không, nhưng mà chúng có thể rơi từ bồn rửa tay
khi cô vệ sinh chúng.
Tôi mới phải thay mắt trái cho một bệnh nhân
vì nó bị chó của anh ta ăn.
- Cho phép tôi chứ? - Anh định làm gì vậy?
Đôi mắt là phản chiếu của tâm hồn.
Tôi cần biết ai ở đằng sau đôi mắt mà tôi chế tác.
Đó là lý do tôi làm lâu hơn những người khác.
Với tôi, nó không chỉ là một ngành khoa học.
Nó là một nghệ thuật.
Riêng phần sơn đã có 12 bước.
Mỗi yếu tố trong mắt
đòi hỏi từng nét pha màu riêng biệt.
Các mạch máu đỏ đôi lúc được nhân đôi lên
bằng cách dùng những sợi chỉ nhỏ
và cẩn thận đặt chúng lên miếng nhựa.
Chân thực đến mức đáng kinh ngạc.
Anh nghĩ khi nào tôi sẽ được nhận chúng?
Ngay khi đôi mắt thương tổn của cô được lấy ra
và các miếng cấy ghép được lắp vào chỗ.
- Tôi sẽ xếp lịch cho cô ấy tuần sau. - Vậy thì tuần sau.
Một khi các miếng cấy ghép vào đúng vị trí,
sẽ tạo ra các điểm neo cần thiết cho mắt nhân tạo.
Đó là khi cô và tôi sẵn sàng bắt đầu.
Cô bước vào
và tôi sẽ đặt cái thìa làm khuôn này vào hốc mắt của cô.
Đừng lo, sẽ có cảm giác kỳ
nhưng sẽ không đau.
Tôi dùng nó để làm khuôn Alginate
cho hốc mắt của cô.
Khi nó khô, mịn và vừa vặn một cách hoàn hảo...
nó sẽ đóng vai trò là khuôn
cho việc lắp đặt mắt mới của cô.
Rồi tới phần lắp đặt.
Đó là lúc phép màu xảy ra.
Phép màu?
Thổi sinh khí vào vật vô hồn.
Một mảnh nhựa...
và ta trao cho linh hồn giọng nói của nó.
Nghe khủng khiếp quá.
Anh thật sự nghĩ là nó đáng không?
Tôi chưa từng có bất kỳ khách hàng nào thất vọng cả.
Tôi không thích khoe khoang,
à không, tôi thích chứ, vì tôi là người giỏi nhất.
Nếu không thì chúng tôi đâu tới đây.
Cô nói muốn biết khuyến nghị của tôi là gì.
Thì nó đây.
Cô muốn màu mắt là màu gì?
Xanh lam.
Pha chút xanh lục.
Tốt.
Sống là phải thay đổi, đúng không?
Sự biến đổi.
Và tôi chỉ muốn coi lúc này là một cơ hội
để khám phá các tiềm năng khác.
Ý tôi là ngoài việc làm một người vợ và một người mẹ.
Cô vừa nói là đã ly dị đúng không?
Ly thân.
Nếu điều này làm cô thấy khá hơn,
bảy mươi phần trăm các ca nâng ngực tôi làm là cho phụ nữ đã ly dị
hoặc đang trong quá trình ly dị.
Việc đó sẽ giúp chữa lành,
cũng là một cách để khẳng định sự khát khao của mình.
Một số bệnh nhân còn đòi hỏi cấy ghép
như là một phần của thỏa thuận.
Chà, ý đó cũng hay đấy.
Có lẽ tôi nên đợi đến khi chúng tôi nộp hồ sơ.
Sao cô không cởi áo ra
để ta biết được sẽ phải làm việc với cái gì nhỉ?
Cô đã làm nhiều ca như này chưa?
Nói cho dễ hiểu, từ khi tôi bắt đầu hành nghề,
tật vú nhỏ đã trở thành một dịch bệnh.
- Tật vú nhỏ? - Ngực nhỏ.
Tôi luôn tưởng nó thuộc cỡ trung bình.
Tật vú nhỏ ư?
Nghe như là một căn bệnh vậy.
Trong văn hóa chúng ta thì nó thường là vậy.
Ngực là biểu tượng của sự nữ tính,
bộ phận gần với tính biểu tượng của dương vật nhất
và dù có thích hay không,
thì ta vẫn đang sống trong thế giới nơi càng to thì càng giá trị.
Cho cả hai giới.
Tôi nghĩ nên nâng lên cỡ C hoặc D và giữ độ nghiêng tự nhiên của cô.
Tôi không muốn chúng quá to.
Ý tôi là chỉ cần nó khác chút thôi.
Tốt hơn.
Một phiên bản mới của tôi, cô hiểu chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.