The first 200 lines.
Kí ức về một mùa hè xa xăm cách đây rất lâu rồi.
Tôi đã tìm thấy một con đom đóm nhỏ trước hiên nhà bà tôi.
Bà bảo với tôi rằng đom đóm
không thể tồn tại nếu không có nước sạch, những con sông thông dòng
và thiên nhiên ban sơ của nó.
Mỗi khi mùa hè đến,
tôi lại nhớ tới con đom đóm bé nhỏ ngày ấy
trong đôi tay non nớt của tôi.
Đốm sáng nhỏ xíu, yếu ớt…
mong manh đó, dường như có thể
bị dập tắt bất cứ lúc nào.
CÔNG TY TNHH XÂY DỰNG SW
- Thật ư? - Chào buổi sáng!
Buổi sáng tốt lành.
PHÒNG KẾ TOÁN, THIẾT KẾ NỘI THẤT & KẾ HOẠCH
- Chị Yamada. - Ừ?
Có cuộc gọi về nhà hàng cà phê ở Nishiazabu.
Xin chào. Tôi là Yamada.
Vâng. Chúng tôi vẫn chưa giới thiệu,
nhưng chúng tôi sẽ bắt đầu ngay khi có quyết định.
Hotaru, đi hỏi nhóm Thiết kế tiến độ của họ sao rồi.
Vâng.
Này, không đủ ngân sách để dùng gỗ tếch đâu!
Gỗ dán sẽ không làm nổi bật được kết cấu. Cái này không thỏa hiệp được.
Không phải là thỏa hiệp. Tôi chỉ muốn linh động thôi.
Như nhau cả thôi!
Tôi đã tóm tắt kết quả nghiên cứu cuối cùng rồi.
Ồ, nhanh thế.
Ta vẫn sẽ sử dụng gỗ tếch như đã bàn.
Chắc chứ?
Chị Yamada, ta sẽ sử dụng gỗ tếch.
- Này! - Phòng Kinh doanh, ước tính lại đi.
Lại nữa hả?
Anh Kaname, bao giờ thì ta có thể giao cho
chi nhánh Nakameguro?
Công ty xây dựng chưa…
Kế hoạch xây dựng đã có rồi.
Tuy chưa gửi đơn đặt hàng,
tôi sẽ xác nhận xem có thể bắt đầu
như đã định nếu gửi tuần này không.
Vậy à.
Futatsugi của Phòng Kế toán đây!
Đây là bánh su kem, chỉ giới hạn 200 cái thôi!
Tôi xếp hàng trong giờ nghỉ trưa để mua đấy.
Ủa? Này, Trưởng phòng Takano đâu rồi?
Khách hàng gọi anh ấy đi rồi.
Gì cơ? Là khách hàng đó hả?
Ta được tu sửa cụm rạp chiếu phim Urawa à?
Vẫn chưa. Còn đang đợi kết quả.
Đang đợi à.
Không biết có được không đây.
Đối thủ cạnh tranh là một công ty lâu đời
và lớn nhất trong ngành, nhỉ?
Công ty trẻ như chúng ta sẽ không được coi trọng, nhỉ?
Có vẻ khó mà thắng thầu đó.
Không đâu, tôi rất tự tin.
Chúng tôi tự tin.
Chúng tôi đã làm tốt nhất có thể.
Kaname, ăn bánh su kem thôi.
Ăn một mình đi.
Ồ, Trưởng phòng.
Đã có kết quả của buổi thuyết trình rồi.
Dự án tu sửa cụm rạp chiếu phim…
Ý tưởng của Phòng Thiết kế Nội thất, đặc biệt là
quan điểm của các nhân viên nữ rất được khách hàng đón nhận,
nên chúng ta đã thắng thầu.
Tốt quá!
Dự án tu tạo này sẽ trở thành phần quan trọng của công ty ta,
không hề quá lời khi nói dự án này
quyết định số phận của công ty.
Cho đến lúc khởi công, hãy luôn theo sát.
- Trông cậy vào mọi người nhé. - Vâng!
Thật ấn tượng.
Tôi biết ngay sẽ thắng mà.
Cậu đã ở đây à?
Tất nhiên rồi.
Ăn bánh su kem nhé?
Cạn ly!
Cạn ly!
"Đặc biệt là ý tưởng của các nhân viên nữ
rất được khách hàng đón nhận".
- Tuyệt vời! - Cạn ly!
Cạn ly!
Hotaru đâu rồi?
Về nhà ngay lập tức rồi. Có khi là đi hẹn hò hay sao đó.
Cô ấy có đối tượng sao?
Nếu cô ấy vội vã về nhà,
hẳn là có một người đàn ông đang đợi cô ấy đúng không?
Các cô cũng nên cố gắng trên cả đường tình nữa đi,
trước khi trở thành Himono Onna.
Himono Onna?
Ừ, Himono Onna.
Dạo này, phụ nữ ở độ tuổi đôi mươi hình như có rất nhiều người như vậy.
Gì cơ…
Ví dụ, ở chỗ làm, trông cô ấy có vẻ là một nhân viên văn phòng quyến rũ,
nhưng ngay khi về đến nhà, liền thay ngay thành quần áo thể thao.
Sau đó, cô ấy để tóc như thế này, buộc chỏm như cây dừa,
còn gãi gãi mông nữa cơ. Một tay cầm đồ nhắm,
cô ấy mở lon bia và nốc cạn một hơi.
Vào cuối tuần, cô ấy thà về thẳng nhà
thay vì đi xem mắt.
Vào ngày nghỉ, tất cả những gì cô ấy làm là ăn và ngủ.
Xung quanh cô ấy không có bất kì chàng trai nào.
Nhưng mà tôi nghĩ công ty chúng ta chắc không có ai như vậy đâu.
Quả nhiên ở nhà vẫn là sướng nhất!
Em đói hả?
Đúng rồi. Hay nói chuyện một mình cũng là
một đặc điểm của Himono Onna.
Kiểu như đối thoại với tivi hoặc nói chuyện với mèo.
Nào, ăn đi.
Lẽ nào đó là bạn trai của em?
Em có bạn trai rồi hả?
Ôi trời, em có bạn trai mà chị không hay biết luôn!
Thỉnh thoảng, cô ấy ôm lấy gối ôm và lăn lộn.
Gối ôm ư?
Không có bạn trai, đâu còn cách nào khác ngoài ôm gối chứ!
Đáng sợ quá!
Họ đến rồi! Tối nay có những công nhân đó!
Mau sắp xếp lại để nam nữ ngồi xen kẽ nào.
- Xin chào! - Chào buổi tối!
À…
Nếu mới đôi mươi mà đã hết hi vọng vào tình yêu thì khác gì đời tàn rồi.
Chào buổi tối! Mời ngồi.
Bọn em đang đợi các anh. Chào buổi tối.
Ai rồi cũng yêu nhỉ.
Đương nhiên rồi. Giờ là mùa hè mà. Mùa của tình yêu.
Chắc là chị nên yêu đương và trải nghiệm cảm giác tim loạn nhịp.
Tim loạn nhịp à?
Lần cuối chị cảm thấy tim loạn nhịp là…
Là khi leo cầu thang ở nhà ga!
Lúc đó thật sự tim chị đập loạn luôn!
Em đi hả?
Vậy là đi rồi. Chị hiểu mà.
Một mình chị không sao đâu.
Chị thích thư giãn ở nhà thế này.
Thay vì yêu đương,
chị thích nằm ngủ ở nhà hơn!
Theo Jacques Lacan,
trên thế giới này không tồn tại phụ nữ.
Nói cách khác, rất khó để định nghĩa rõ ràng về phụ nữ.
Xin chào!
Futatsugi của Phòng Kế toán đây!
Đùa thôi.
Tất cả hành lý đây rồi à?
Ừ.
Đồ đạc còn lại thì sao?
Vợ tôi sẽ lấy những thứ đó.
Sao cứ phải ra vẻ phóng khoáng và cho cô ấy
tất cả mọi thứ chứ?
Từ giờ cậu sẽ sống thế nào đây?
Về nhà bố mẹ thì có đủ mọi thứ thôi.
Được rồi. Để tôi bê giúp cho.
- Tôi làm được. - Đã bảo để tôi mà.
Đến ở nhà tôi đi. Nhé?
Vì tôi cũng sống một mình mà.
Trước hết, cậu không sống một mình được đâu.
Cậu nói thế là sao?
Bởi vì cậu là…
kiểu người dễ cảm thấy cô đơn.
Này, đã bảo để tôi bê phụ mà. Này!
TAKANO
Chết dở!
Người… chết ư?
Ôi trời!
Còn sống!
Dokkoi Shoichi!
Dokkoi Shoichi?
Guts Ishimatsu!
Guts Ishimatsu?
Trưởng phòng?
Là Trưởng phòng Takano mà…
Sao anh lại ở đây?
Hả?
Chào buổi chiều ạ!
Tôi là Amemiya. Tên tôi là Amemiya Hotaru.
Đây ạ.
Amemiya?
Vâng!
Chà, nhưng đúng là cũng trùng hợp, nhỉ?
Không ngờ nhà của tôi lại là nhà của bố mẹ Trưởng phòng Takano.
Đâu phải nhà cô. Vẫn là nhà của bố mẹ tôi mà.
Nhưng mà anh kết hôn rồi
và đang sống cùng vợ, đúng không?
Nghe nói anh có một cuộc sống tao nhã
trong một căn hộ cao cấp ở Tokyo.
Vì những lí do bất khả kháng,
tôi phải rời khỏi căn hộ của mình và về lại đây.
Những lí do bất khả kháng…
- Đây là gì? - Là trà ạ.
Tôi biết là trà rồi. Nhưng vì sao là trà?
Ý tôi là… Dù sao anh cũng là khách mà.
Còn cô thì uống bia?
Tôi đang khát.
Vậy à.
Uống bia giữa ban ngày?
Còn mình thì uống trà đóng chai?
Mình cứ thế tu cả chai luôn à?
Này, trong nhà này không có cái gì gọi là cốc sao?
Có.
Có?
No comments yet. Be the first to leave one.