The first 200 lines.
NGƯỜI CON HOANG ĐÀNG phụ đề Việt ngữ: paulthanhson
"Ngươi không được có thần nào khác ngoài Ta." Điều răn thứ nhất
Trước khi hình thành Giáo hội Công giáo, chỉ một số ít tin Thiên Chúa là Đấng duy nhất.
Còn phần lớn đều sùng bái đa thần linh.
Chỉ những ai tin vào Đức Jehovah mới chống đối các đền thờ
của khoảng 65.000 vị thần ngoại lai.
Trong số đó, nổi bật nhất là hai thần Baal và Astarte.
Là nam thần và nữ thần.
Đó là những vị thần của nhục thể, chứ không phải về tâm linh.
Họ được cho là có quyền năng sinh sôi trên mặt đất hàng năm.
Đổi lại, thần linh buộc các tín đồ...
phải dâng cúng bạc tiền, châu báu và hiến tế mạng sống con người.
Đây là chuyện xảy ra vào thời kỳ này.
Dựa theo dụ ngôn "Người con hoang đàng".
Được chép trong Phúc âm Thánh Lu-ca, chương 15.
Đây là hải cảng Joppa, vào năm 70 trước Công nguyên.
- Anh ta là ai? - Nô lệ, một tên nô lệ bỏ trốn.
Vậy chắc cũng không đắt giá.
- Bao nhiêu tiền? - Tôi chỉ làm theo lệnh. Chứ không bán hắn.
Hắn phải chết.
- Tại sao? - Cứ hỏi hắn thì biết.
Hắn bị câm. Không nói được đâu.
Nhưng ngươi thì được. Nói xem.
Ta hỏi lần cuối, anh ta giá bao nhiêu?
Chủ tôi đã mua hắn với giá hai mươi nén bạc.
- Joram, em rỗng túi rồi. - Lúc nào cũng vậy cả.
Như mọi khi, anh cho em mượn đi.
Hai mươi nén bạc, như hắn nói.
Cha đâu có bảo mình đem nô lệ về nhà.
Đúng vậy. Nhưng lúc nào cha cũng nói...
- ''Ai yêu người thân cận mình...'' - ''Mới thật là dòng dõi Abraham."
Em luôn đáp vậy.
Đừng có quỳ như thế. Anh tự do rồi. Hãy nghe lời tôi.
Đi khỏi đây càng xa càng tốt.
Đây!
Từ thành Petra đến đây, chỗ nào em cũng chuốc thêm phiền toái.
Còn anh thì cứ cằn nhằn em suốt từ Petra đến đây.
Mực nước giếng cao quá, thì đồng ruộng khô cằn.
Hôm nay phải tưới ngay cho cánh đồng phía tây.
Thưa cha, người này bị thương.
Cẩn thận.
Tụi con đã rút ngọn giáo ra khỏi vai anh ta.
Caleb, đưa cậu ta vào phòng lớn.
Nhớ giữ cho chỗ nằm phải ấm.
Caleb, khi nào cậu ta hồi tỉnh, thì cho uống canh nóng.
- Ai vậy? - Một nô lệ bỏ trốn.
Làm Micah phải tốn 20 nén bạc, và suýt bị mũi giáo đâm trúng tim.
Cũng vì cha đã nhiều lần nói với chúng con...
''Ai yêu thương người anh em mình, thì mới thật là dòng dõi của Abraham."
Đúng vậy, dù cha có bị chế nhạo đi nữa.
Chuyến đi Petra thế nào?
Về ngân lượng, thì hơn mọi khi.
Còn đối với Micah thì chuyến đi này, nó cũng biết thêm nhiều thứ.
Không phải chuyện làm ăn mà về mọi loại rượu vang suốt quãng đường đến Petra.
Joram, cả nhà con đang chờ kìa.
Miriam! Deborah! David!
Con đã nuốt cả một nửa số cát trên sa mạc, và một nửa còn lại thì đang bám đầy người.
Nên cần phải tắm đây.
Tắm kỹ đó, Micah.
Đàn ông không thể quá xuề xoà trong lễ đính hôn.
- Nữa à? - Phải.
Lại cưới vợ.
Cha chọn ai vậy?
Con gái ông Tobiah, người hàng xóm tốt bụng của mình.
- Ruth? - Khi con vắng nhà, cha đã nói chuyện với ông Tobiah.
Sáng mai mình sẽ đến gặp họ để ấn định giao ước đính hôn.
Cha chọn đúng người chứ?
Chí lý lắm, thưa cha.
Con rất ngưỡng mộ cô ấy, tôn trọng cô ta, hơn bất cứ cô gái nào khác.
Nhưng...
Con cũng không biết phải nói sao nữa.
Cha con mình hiểu nhau mà, đâu cần phải nhiều lời.
Tức là con không yêu con bé chứ gì.
Trước ngày đính hôn, cha cũng chưa từng biết mặt mẹ con.
Vậy mà giờ...
Con biết cha cảm thấy rất trống vắng khi thiếu mẹ.
Chỉ khi vắng con thôi, Micah.
Con có suy nghĩ như Rachel và tính yêu đời của bà ấy.
Nào tắm đi.
- Rồi sau đó mình sẽ cầu nguyện... - Và ăn tối nữa.
Con đói đến mức có thể ngấu nghiến cả một con bê béo.
''Theo Lề Luật của Moses và của Israel...
''Thì ngày thứ bảy này của tháng Nisan...
''Là lễ đính hôn giữa Micah con trai ông Eli và Ruth con gái ông Tobiah.
''Để anh ta tuyên hứa sẽ trọn tình với cô gái...
''Tôn trọng, bảo bọc và săn sóc cô ấy.
''Tiền sính lễ và giao kết hôn ước như sau..."
Tobiah, mọi sính lễ và giao ước chúng tôi đều chấp thuận.
Dù rất tôn trọng tình cảm của ông, nhưng tôi cũng phải nghĩ cho mình.
Eli, đừng tưởng là dùng lời lẽ ngon ngọt thì ông sẽ thuyết phục được tôi.
Tôi chỉ xin là con trai đầu lòng...
của vợ chồng nó sẽ mang họ nhà tôi.
Không được! Phải theo họ tôi.
Nó là đứa cháu đầu tiên của tôi!
Nhưng theo sách vở của các bậc uyên bác, thì tôi phải được ưu tiên!
Asham!
Asham, tôi đã bảo anh phải nghỉ ngơi đến mai.
Cho vết thương lành hẳn.
Anh phải nghe theo lời tôi căn dặn.
Anh không nói được từ khi nào vậy, Asham?
Trước giờ anh vẫn là nô lệ?
Năm mùa trăng... Năm tháng!
Vậy mà anh vẫn cam chịu, đến giờ mới bỏ trốn.
Cũng chẳng gì lạ. Là các vết roi.
Sao anh bị mất tự do vậy, Asham?
Bị bán làm nô lệ để trả nợ?
Đây này.
Nhưng đừng có tiêu xài như tôi.
Ruth!
Ruth!
Ruth, đừng trốn nữa.
Mình biết nhau nhiều năm rồi.
Giờ là lúc phải thân thiện nhau hơn.
Cha chúng ta bàn luận lâu quá.
Tổ chức hôn lễ quả là chu đáo
hơn cả việc mua một đàn cừu.
Khi anh ra ngoài, họ vẫn còn tranh cãi về tên con trai đầu lòng của mình.
Chắc giờ thì đang bàn đến tên của cả tá đứa em của nó.
Vậy có cái tên nào nói lên tình cảm của đôi ta không, Micah?
Yêu một người như em thì có khó gì.
Em sẽ ráng xứng đáng với tình yêu của anh.
Họ dự tính sẽ sớm làm lễ cưới cho mình.
Vâng.
Sao mà để lâu được.
Tặng vật đầu tiên của Micah cho Ruth đây.
Thơm ngon lắm.
Chiều nay anh sẽ đi Joppa để mời giáo trưởng
đến xác nhận lễ đính hôn của mình.
Muốn anh mang gì về cho em?
Em đâu cần gì, Micah.
Không phải là thứ em cần. Mà là chút gì đó thơ mộng, nữ tính kìa.
Một thứ gì đó em luôn ao ước, nhưng lại không muốn nói ra.
Vậy anh đừng cười em nhé?
Không đời nào.
Nếu được thì Micah...
Xin mang về cho em một con chim câu từ Smyrna.
Với đôi cánh trắng như tuyết Liban.
Được, anh rất sẳn lòng mang món quà đó về cho em, Ruth.
Micah!
Anh phải đi đây.
Micah!
Sao?
Em nấu ăn giỏi lắm.
Tượng thờ đây...
Kia rồi!
Đó là những gì mà Giáo trưởng đã nói với mình!
Micah à...
Đoàn lữ hành của những kẻ ngoại giáo thờ ngẫu tượng, ngay tại Joppa này.
Nhìn dân chúng kìa.
Họ cũng ghét sự báng bổ này như em.
Anh cũng vậy.
Nhưng cứ để các trưởng lão giải quyết, theo Lề Luật.
Trưởng lão à!
Họ chỉ biết nói suông và chẳng bao giờ hành động, để rồi lần này...
Joram, anh nhìn kìa! Là kẽ đã phóng ngọn giáo.
Lều bọn ngoại giáo!
Micah!
Tôi rất mong gặp anh.
Nên đã thu xếp cho anh theo dấu Rakim và gặp hắn tại đây.
Ông là ai?
Tôi là Nahreeb.
Thì ra là ông.
Ông và ngôi đền nhơ nhuốc của ông tại Damascus
cùng năm trăm cô gái trong khu vườn của đền thờ.
Năm trăm nữ tư tế.
Những phụ nữ đó sẳn sàng làm bất cứ mọi thứ chỉ vì tiền.
Họ hoá trang để thờ phượng ngẫu tượng.
Hôm qua anh đã chiếm được tên nô lệ của tôi với giá 20 nén bạc.
Tôi muốn mua lại Asham với giá 200 nén.
Hay một ngàn nén?
Hai ngàn nhé?
Ông thèm khát anh ta như heo thèm ăn hạt vậy.
Cái gì cũng có giá của nó. Trả hắn cho tôi.
Asham là bạn tôi.
Ai lại đem bán người bạn của mình để anh ta phải vào chỗ chết?
Đó là Samarra.
Nàng sẽ là thượng tế của nữ thần Astarte tại Damascus.
Khuôn mặt của thần Astarte được che kín.
Để mọi người có thể tưởng tượng ra...
Dung mạo nữ thần sau tấm mạng che mặt, theo sở thích của mình.
Thế còn anh...
Micah...
Anh hình dung khuôn mặt thế nào?
Nahreeb.
Ông đã bảo mọi thứ đều có giá của nó.
Hãy trao nàng cho tôi.
Nàng không dành cho tín đồ của Jehovah!
Tôi muốn được nàng.
Bằng mọi cách.
Asham đã kích động Damascus chống đối ngài, mà ngài lại để hắn trong tay người Do Thái!
Rồi Asham sẽ bị xét xử. Chúng ta sẽ còn gặp lại tên Do Thái này.
Hắn dám nói với ta “Như heo thèm ăn hạt”.
Đã vậy, ta phải cho hắn biết thế nào là phải cúi mình.
Đối với tên Micah này!
Micah?
Micah.
Ngủ đi. Gần sáng rồi.
Tôi ư?
Tôi chỉ mong cho trời mau sáng.
Asham, tôi đã nốc cạn mọi loại rượu từ nơi nảy cho đến Petra.
No comments yet. Be the first to leave one.