The first 200 lines.
HÃNG PHIM MOSFILM
Hiệp hội nghệ thuật "Luch"
Bộ phim được chia thành hai phần
từ cuộc sống bọn buôn lậu, với đoạn mở đầu và lời bạt.
Kịch bản
M. SLOBODSKY YA.KISTYUKOVSKY, L.GAIDAI,
Đạo diễn LEONID GAIDAI.
Quay phim trên không, trên cạn, trên mặt nước và trong nước do
IGOR CHERNYKH làm đạo diễn hình ảnh.
Sản xuất thiết kế F. YASYUKEVICH.
Âm nhạc A. ZATSEPIN.
Âm thanh: YE. INDLINA Chỉ huy: E. KHACHATURIAN
Tác giả L. DERBENYOV
English Subtitles by
Studio xin trân trọng cảm ơn các đơn vị và những người
đã đảm bảo cho việc quay bộ phim
Kim cương và vàng.
Bộ phim này được quay bằng một máy quay bán lộ thiên.
CÁNH TAY KIM CƯƠNG.
Với các diễn viên:
NINA GREBESHKOVA
NONNA MORDYUKOVA, SVETLANA SVETLICHNAYA;
ANATOLY PAPANOV, ANNDREI MIRONOV;
STANISLAV CHEKAN, VLADIMIR GULYAEV;
Ngoài ra còn có sự góp mặt của:
YE. MELNIKOVA, A.FAIT, N. ROMANOV;
G. SHPIGEL, L. KANEVSKY.
Và ...
V. OSTROVSKAYA, S. KHOLINA, T. NIKULINA, R. FILIPPOV;
N. TROFIMOV, A. YACHNITSKY, L. POLYAKOV, G. KACHIN;
và có sự tham dự của:
A. KHVYLYA, G. SVETLANI, A. KOZUBSKY, V. KUPRIYANOV;
I. VASSILENKO, I. ZHEVAGO, V. URALSKY;
Và
SASHA LISYUTINA, MITYA NIKOLAYEV;
Và cuối cùng ...
là sự tham gia của:
YURI NIKULIN.
PHẦN MỘT
KIM CƯƠNG GẦN NHƯ VÔ HÌNH.
Chúng tôi đang tường thuật trực tiếp đến quý vị từ cảng biển.
Chiếc Bạch Tuyết này chuẩn bị nhổ neo để tiếp tục chuyến hải trình,
mang theo một số lượng lớn khách du lịch Liên Xô
trên một chuyến đi thú vị.
- Xin chào cả nhà. - Chào anh.
Xin anh vui lòng cho biết tên?
Semyon Semyonovich Gorbunkov.
- Anh làm nghề gì? - Kế toán trưởng.
Có điều gì anh muốn gởi đến khán thính giả thân mến
của chúng tôi trước chuyến hải trình thú vị này?
Thật tình mà nói, thì tôi chẳng muốn đi.
Tôi đi chỉ để mua cho vợ tôi chiếc áo khoác lông thú.
Áo lông thú thì chầm chậm cũng được. Quan trọng là để quan sát thế giới.
Anh ấy cày đêm cày ngày... Áo lông thú thì chờ cũng được.
Vậy là trước đây quý vị chưa bao giờ...
Chúng tôi chưa bao giờ đi xa hơn Dubrovka cả.
Đây cũng là chuyến xuất ngoại đầu tiên?
- Tôi đâu có đi. - Mình tạm biệt bố đi.
Phố Fish. Có chuyện quan trọng ở đấy. Hiệu thuốc Chikanuk.
Anh Lyolik, tôi nhớ mà.
Mọi thứ anh làm phải y như thật. Anh ngã xuống và chửi ...
"Bà mẹ miếng táo" Không..."Bà mẹ miếng dưa".
Nhớ kỹ đấy nhé!
Còn vụ chấn thương... nên diễn y như thật.
Giống như sếp nói, "Điều quan trọng trong làm ăn của chúng ta là kết quả".
Chúc may mắn nhé. Anh chàng du khách!
Thôi, đừng ... Đi đi!
- Xin chào! - Chào anh!
- Đây là buồng 16? - Vâng, buồng 16.
Anh cũng nghỉ ở đây à?
Vâng. Tôi là Gennady Petrovich Kozodoyev.
Semyon Semyonovich Gorbunkov.
- Tôi hy vọng, chúng ta sẽ là bạn. - Ồ, tôi cũng nghĩ thế.
- Anh mang quà lưu niệm theo chứ? - Không.
- Tôi có một ít đây... - Vodka?
MIKHAIL SVETLOV
"Chuyến hải trình bảy ngày đầy hấp dẫn..."
Tôi thích bài hát "Bài ca thỏ rừng."
Anh Senya, nó không hợp thời tí nào, bọn thỏ rừng ấy.
Bài "Hòn đảo xúi quẩy".
"Tất cả bao phủ bởi cây xanh, toàn bộ, vô điều kiện"
"Trong chuyến hải trình của chúng ta Một hòn đảo xúi quẩy."
"Ở đó đời sống hoang dã, những gã nghèo cùng, khốn khổ,"
"Những bộ mặt bị hủy hoại, nhưng nó được giấu đi."
"Cho dù họ đang làm, nó cũng chả bao giờ đúng."
"Họ được sinh ra để bị hủy hoại Vào một đêm Thứ Sáu đen tối."
"Không bắt được cá sấu, dừa sẽ không phát triển."
"Họ khóc lóc và cầu Chúa liên tục bao ngày."
"Họ là kẻ ăn không ngồi rỗi, có thể họ đã rất vui."
"Họ phải hủy mãi mãi Những ngày Thứ Sáu".
"Nhưng, thương thay, không có ngày tháng, Trên hòn đảo này, nó không có!"
"Mỗi người dân đảo sống chỉ là vô tích sự."
"Nhưng, thương thay, không có ngày tháng, Trên hòn đảo này, nó không có!"
"Đó là lý do họ nghèo cùng. Từ sáng sớm đến tối mịt,"
"Họ phải đếm tiền bồi thường, họ khóc cho hoàn cảnh của mình"
"Bọn quỷ nghèo nàn than van, nguyền rủa số phận của chúng."
"Ngày tháng năm nào không rõ..."
".. sau hết, đây là chặng dừng chân cuối..."
"trước khi quay về cho tổ quốc họ..."
Thưa quý vị, giờ đây chúng ta đang ở trong cái được gọi là phố cổ.
Theo lệnh Hoàng đế Shumunshin Shah Đệ tam,
ở độ cao này, các kiến trúc sư Hoàng gia đã xây dựng..
một sự đồng diễn tuyệt diệu,
bao gồm một cung điện, một nhà thờ Hồi giáo,
1.200 hậu cung, và nhiều thứ khác thú vị như thế.
Anh có điên không?
Có gì bất thường đây. Cô ấy muốn tôi vào xem.
Ê, không, không. Thật quá quắt!
- Cô ấy muốn gì vậy? - Tôi sẽ nói sau.
Cô, "cô", "cô", "cô", Không thể được.
"Khách Nga", "hiểu không", "đạo đức"! "Hiểu không", Thế thôi!
Nhưng cô ấy muốn gì thế?
Chúng tôi rất biết ơn ông. Quả là một chuyến tham quan rất hay.
Xin chú ý! Bây giờ mọi người được nghỉ tự do.
Quý vị có thể đi dạo xung quanh thị trấn.
Nhưng đúng năm giờ, xin quý vị trở về tàu.
Hẹn gặp lại.
Guesha! Sao anh bỏ tôi?
Tôi có bỏ anh đâu. Tôi đang chờ anh đấy.
Ta đi hướng này.
Hắn đâu?
Đừng lo, hắn đang đến.
- Mật khẩu là "Miếng dưa chết tiệt"? - Ừ, Miếng dưa chết tiệt.
Anh có chắc là, hắn ở trên tàu SS "Mikhail Svetlov"?
Tôi đảm bảo là hắn trên đấy.
Môt giờ nữa chiếc tàu rời bến đấy.
Im đi!
Xin lỗi, tôi đoán mình bị mất bình tĩnh.
Anh biết ...
Guesha!
Xin lỗi, thưa cô ..
Bà mẹ miếng dưa.
"Bà mẹ miếng dưa", "Bà mẹ miếng dưa".
- Người Nga? - Vâng.
- Tàu "Mikhail Svetlov"? - Vâng, vâng.
"Miếng dưa chết tiệt". "Miếng dưa chết tiệt".
Hắn ta bị sao vậy?
Bong gân nặng. Thậm chí ngất luôn.
Chúng ta làm theo kịch bản đi.
"Bà mẹ miếng dưa".
"Mikhail Svetlov"...
"Bà mẹ miếng dưa".
"Bà mẹ miếng dưa".
Người Nga? "Mikhail Svetlov"?
Sao anh không động não?
Nhưng gã kia cũng dùng mật khẩu ""Bà mẹ miếng dưa".
Đó là sự chơi chữ không ...
dịch được, đặc ngữ vùng.
Các đồng chí, đến giờ rồi! Nửa giờ nữa tàu chạy đấy!
Bọn ngốc đấy bảo gã bất tỉnh.
Vậy là tên ngốc đó chưa biết chuyện gì xảy ra.
Thật hoàn hảo!
Cái gì thế?
Có gì đâu. Chỉ là hàng hóa mà ai đó đã cố buôn lậu.
Đừng lo. Bình tĩnh nào ... Uống một ít thứ này đi.
Tôi chẳng hề động vào mấy thứ đấy.
Anh chưa đọc tạp chí "Nhà và tổ ấm" sao? Bác sĩ khuyên đấy.
Nó sẽ làm dịu hệ thần kinh và dịu động mạch của anh.
Nào uống đi.
Thuyền trưởng, bây giờ tôi phải làm gì?
Chẳng gì cả. Chỉ cần vui vẻ và thư giãn.
Nhưng đừng hé môi với ai về số hàng lậu này.
Nhỡ có người muốn biết tay tôi bị cái gì thì sao?
Ví dụ như anh trượt chân, ngã xuống, bị gãy xương kín.
Anh bị thương, và khi về đến nơi, thì anh đi tháo bột.
Tôi bị trượt chân, ngã, bị gãy xương kín.
Tôi bị thương, phải bó bột.
Đừng lo, tôi sẽ thông báo để mọi người chú ý.
Cám ơn anh.
Anh không nhớ một chuyện phải không?
Cẩn thận.
- Tại sao vậy? Tôi nhớ rất tốt đấy. - Anh nhớ gì nào?
Tôi bị trượt ... bị thương.
Khi tỉnh lại, thì tôi đã thấy bó thế này. Chỉ có vậy.
- Ước chi tôi bị ngã thay vì anh. - Cảm ơn. Anh thật đáng mến, Guesha.
Nhớ quan tâm cánh tay đấy, Senya.
Nadia chắc sẽ khó chịu đây.
"Đời là thế" người Pháp thường nói như thế.
Xin lỗi anh bạn!
Anh xong rồi sao? Tôi phải đi sao?
Vâng, bước tới đi, anh đang cản đường đấy.
- Anh xong việc với tôi? - Đúng rồi.
"Có phải tại thuyền trưởng không báo cho hải quan? Bây giờ làm sao đây?"
Hắn đấy! Hàng hóa an toàn. Còn hơn cả an toàn nữa.
Còn hàng hóa?
Trích lời vàng ngọc của sếp: "Một nửa dí dỏm là dí dỏm"
- Tôi chả hiểu. - Anh sẽ hiểu. Gặp sếp thôi!
Lấy tay ra!
- Chúng ta sẽ đi đâu? - Về nhà.
Vậy là anh đã tham quan vài cảng ngoại quốc?
Vâng, cảng ngoại quốc.
"Mình nên đi đâu? Đến đồn cảnh sát? Hay về nhà?"
"Đây là đường này về nhà."
"Mình đâu có đưa địa chỉ cho gã. Hắn đưa mình đi đâu thế?"
Đấy chỉ là con đường dẫn vào thành phố.
Tôi muốn đến phố Morskaya, số 21, hộ số 9.
lối thứ ba, tầng ba.
Tay anh bị sao thế?
"Sao hắn lại quan tâm đến tay mình? Hắn trông khả nghi lắm."
Tôi bị trượt chân, ngã, bị thương, lúc tỉnh lại thấy bó bột rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.