The first 200 lines.
Chờ đã. Đây không phải... Dừng lại!
- Chúng tôi đang cố giúp! - Bằng cách phá cửa?
Chúng tôi đang đuổi bắt hắn.
Anh chàng tự nhận mình là Danny Rand?
- Hắn ta đã trốn thoát khỏi bệnh viên... - Chẳng có ai ở đây ngoài tôi.
Và tôi có thể tự lo cho bản thân.
- Nếu anh ta cố gắng liên lạc với cô... - Đó sẽ là sai lầm.
Tôi chẳng có việc gì để làm với hắn cả.
Như anh thấy đấy.
-...gọi chúng tôi. - Ra ngoài.
Tôi xin lỗi, họ...
họ phá khóa rồi.
Tôi sẽ gửi hóa đơn. Khá chắc là họ có thể bồi thường.
Nghe này, tôi sẽ đền cho cô. Tôi hứa đấy.
Có cảnh sát ghé qua không?
Tôi đâu có phạm luật.
Tôi đặt bản thân ở thể ngàn cân treo sợi tóc.
Và tôi không thích điều này.
Sẽ không có rắc rối nào nữa đâu.
Điều thứ ba trong quy tắc Bushido là từ bi.
Nhưng nó cũng có giới hạn.
Hãy rời khỏi đây trước sáng mai.
Tập 3: Rolling Thunder Cannon Punch
IRON FIST - THIẾT QUYỀN
Bố?
Bố.
Con đến khi ta đang nghỉ ngơi.
Con có thể ra ngoài.
Không, không.
Trong này thật yên bình. Ta không làm được gì ngoài thiếp đi.
Con chắc chắn sẽ tìm thấy Danny trong một giờ nữa.
Anh ta không phức tạp cho lắm.
Nhớ trả tiền sửa chữa cửa bệnh viện.
Ta không muốn ai đàm tiếu.
Còn giờ, thỏa thuận bến tàu sao rồi? Patel?
Oh, um...
Hắn ta không phản hồi với lời đề nghị của chúng ta.
Hắn nói không hứng thú trong việc mua bán.
- Con không nghĩ có tiến triển gì hết. - Thêm 10%.
Okay.
Nhưng chúng ta đã vượt quá một triệu so với giá trị thực.
- Tại sao cái này lại quan trọng. - Con không cần phải biết điều đó.
Và ta muốn để Joy vào trong Patel.
Cô bé có khả năng đạt được thỏa thuận.
Con có thể xử lý được chuyện này.
Con có biết là tất cả chuyện này ta làm là vì con?
Rằng ra làm việc ngày đêm để giúp con được thành công?
Mọi chuyện đều dễ dàng vì ta muốn con được thành công.
Vâng con đoán vậy.
Con đoán?
- Con tin là như vậy. - Thật sao?
Vì có vẻ không phải thế khi con làm trái lệnh ta.
Ta yêu cầu đưa Danny đến nơi an toàn,
và con cố tìm cách để giết nó.
Bố không hiểu...
Nếu con chịu làm theo cách của ta, mọi thứ đã ổn rồi, Ward.
Con không nhận ra sao?
Danny không có nơi nào để đi ngoài đến với chúng ta.
Nên ta yêu cầu con, khi nào Danny xuất hiện, giữ anh ta an toàn...
đến khi ta quyết định phải làm gì với hắn ta.
Ta có cần phải đánh vần ra nữa không?
Không không con hiểu rồi...
Con sẽ lo hết mọi thứ.
Con là con ta, và ta sẽ biến con thành người vĩ đại.
Chỉ cần hợp tác.
- Hiểu không? - Vâng con hiểu mà.
Này, ta yêu con, Ward.
Ta yêu con nhiều lắm.
Tôi không biết anh ấy đang làm gì hết.
Này!
Này!
Tôi đã nói rõ rồi mà.
Cực kì rõ.
Rồi sao mà anh vẫn chưa rời đi?
Tôi lo lắng cho sự an toàn của cô.
Làm ơn.
Tôi không cần sự bảo vệ từ anh,
Cô chắc không?
Vì tên béo bị hôi chân
- ra đòn rất hiểm. - Và đã phải trả giá.
Dù là thế...
cô cũng đã để hắn áp sát.
Anh...
Ý anh là thế này?
Cô thấy đó, hổ dùng nội lực thay vì sức mạnh.
Vì vậy không cần phải lấy đà.
Sẽ giảm tối đa nguy hiểm khi tấn công.
Cô vận đòn quá mạnh. Dùng quá nhiều ngoại lực.
Đó là ngoại lực nếu cô muốn thuần thục.
Và anh nên làm chủ sự im lặng.
Báo Quyền.
Tất cả năng lượng này xuất phát từ nội lực.
Chú trọng và tận dụng phần bên trong để vượt qua trở ngại.
Tuyệt ghê.
Tôi thích đấy.
Cảm ơn đã chỉ tôi.
Cái gì?
Thôi nào. Thiệt hả trời?
Thiệt.
Nãy giờ vui thế mà.
Đúng thế.
Nhưng chẳng thay đổi gì hết. Anh không thể ở đây.
Vậy nếu tôi thuê phòng?
Trả trước 6 tháng.
Nhưng tôi chỉ ở một tuần thôi.
Anh là bệnh nhân tâm thần bỏ trốn không trả nổi tiền cắt tóc.
Tôi có thể. Chỉ là chưa quan tâm đến chuyện đó thôi.
Nhìn đi, tôi là Danny Rand!
Như cô thấy ở tòa nhà ấy.
Còn tôi là Colleen Wing, người còn không thể sửa cái cửa này, nên...
Đến thứ 6 tôi sẽ giải quyết hết. Kể cái cánh cửa.
Sau đó...
Tôi có thể trả cho cô một năm tiền nhà luôn.
Nghe thế nào?
- Thứ 6? - Đúng.
Thôi mà.
Thôi sao cũng được. Nhưng anh chỉ được ngủ ở góc kia.
Và đừng luẩn quẩn quanh học viên. Và...
dùng phòng tắm ở Starbucks.
Được rồi, cô là nhất.
Có lẽ anh nên đi tắm đi.
Ngay đi.
Em muốn nói là khi người ta phát hiện ra đó là Danny.
Chúng ta sẽ gặp rắc rối.
Chúng ta không thể thừa nhận đó là Danny được kể cả đó là sự thật.
Em và anh phải đoàn kết.
Không phải dễ hơn sao nếu ta hòa giải với cậu ấy?
Em thật sự muốn thương lượng với kẻ
thần kinh không bình thường hả?
Không, nhưng đó là việc chúng ta cần làm.
Chúng ta đang làm rồi đấy.
Chính xác là việc gì?
Anh đang triển khai một việc vừa hào phóng,
hiệu quả và có lợi cho đôi bên.
Hãy tin anh.
Một khi giấy tờ được thu xếp, chúng ta sẽ nói về việc đó.
Bên cạnh đó, có vài thứ anh muốn em chú ý.
Hợp đồng bến tàu và Raj Patel.
Anh đùa em à?
Tại sao chúng ta lại quan tâm đến bến tàu đó?
Chỉ là...
giúp anh được không?
Khi còn nhỏ, anh thường vào phòng em
và anh nói đúng câu đó để nhờ em làm bài.
Nhờ thế mà anh qua môn toán.
Anh thấy bình thường mà.
Chuyển em bộ hồ sơ chết tiệt đó đi.
Cảm ơn em.
Anh biết không...
ở một kiếp khác, viêc này sẽ vô cùng lãng mạn.
Ở kiếp khác, em sẽ không đánh thuốc và chuyển anh vô bệnh viện tâm thần.
Cũng đúng.
Chúng ta là bạn.
Cư xử như vậy được không?
Vậy anh đến hòa giải...
với cam và hoa?
Ừ, đây là... truyền thống của Đạo Phật.
Nó nhắc ta nhở về mối liên kết của chúng ta.
Giống như M&M.
Danny, chuyện gì đã xảy ra?
Sao anh quay về đây?
Khá phức tạp.
Mỗi lần anh cố giải thích thì mọi người đều hoảng sợ.
Nhưng em và Ward là mối liên hệ duy nhất anh có với cuộc sống.
Nó giúp anh vượt qua hoàn cảnh vô cùng khó khăn.
- Có lẽ nghe thật nực cười... - Đúng vậy.
...nhưng đó là tất cả anh có.
Không, nó không ngớ ngẩn.
Bố chết khi em lên 13.
Vẫn chưa nguôi ngoai chuyện xảy ra với gia đình anh.
Em đã lạc lối. Và rồi...
Em không màng sự đời. Em như một con rối.
Nhưng em có thứ này...Em có một sự tưởng tưởng...
giấc mơ này...
xảy ra nhiều lần.
Em là một đứa trẻ ở trường...
và Bố ở đó trong buổi chiều hoàng hôn...
đứng đó đợi em.
Em chạy lại bên ông, nắm lấy tay ông.
Rồi giấc mơ kết thúc.
Nhưng nụ cười của ông...
Em chắc mơ giấc mơ đó cả trăm lần rồi.
Anh cũng có một giấc mơ về bố anh.
Khi nào?
Ở bệnh viện.
Lúc đầu, anh tưởng ông ấy là ma đói.
Mọi người ở chỗ anh tin rằng có ma quỷ...
lang thang vì bị gia đình ruồng bỏ.
Danny...
- Uh... - Không, anh biết.
Nghe kì cục.
Họ cho anh dùng thuốc liều cao.
Nhưng mùi vẫn giống ông ấy.
Nước hoa Calvin Klein, phải không?
Marc Jacobs.
Chúng ta vào trong đi?
Ừ.
Tuyệt.
Em muốn công bằng với anh, Danny.
Okay.
No comments yet. Be the first to leave one.